|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
mỉa mai.
Cô bé nhúng đầu cây cọ vào trong lọ sơn và chuyển sang sơn tay bên kia.”Thế chú nghĩ con gái có được tán tỉnh con trai không?”
“Chắc rồi. Tại sao lại không được chứ?”
“Bà nội bảo rằng con gái mà tán tỉnh con trai là đồ đàng điếm. Bà nói rằngchú và cha chưa bao giờ gặp chuyện rắc rối với những đứa con gái đàng điếm bởi vì bà không bao giờ đểcho chú nói chuyện điện thoại khi họ gọi đến.”
Mẹ của anh là người duy nhất mà anh biết có khả năng chỉ thấy điều mà bà chọnlựa và không gì khác nữa. Khi lớn lên, cả Nick và Louie đã phát hiện ra rắc rốichung của họ khi không có điện thoại. Louie đã làm cho một cô gái có thai vàonăm cuối đại học. Và khi một chàng trai gốc Basque làm cho một cô gái Công giáongoan đạo có thai, kết quả là một đám cưới không thể tránh khỏi ở nhà thờ thánhJohn. “Bà ngoại của cháu chỉ nhớ những gì bà muốn nhớ,” anh nói vớiSophie. “Nếu cháu muốn nói chuyện với một cậu con trai qua điện thoại, chúchẳng thấy có gì không nên cả, nhưng tốt hơn cháu nên xin phép cha cháutrước.” Anh nhìn cô bé thổi phù phù những móng tay còn ướt. “Có thểcháu nên trao đổi với Lisa tất cả những chuyện của nữ giới này. Cô ấy sẽ là mẹ kếcủa cháu trong vòng một tuần nữa.”
Sophie lắc đầu. “Cháu thích nói với chú hơn.”
“Chú nghĩ là cháu thích Lisa đấy.”
“Cô ấy cũng được, nhưng cháu thích nói chuyện với chú hơn. Thêm nữa, cô ấychỉ để cháu đứng sau cùng trong hàng phù dâu.”
“Có thể là vì cháu thấp nhất thôi mà.”
“Có lẽ thế.” Cô bé ngắm nghía lọ sơn bóng một lúc, sau đó nhìn lên.”Chú có muốn cháu sơn móng tay cho chú không?”
“Không đời nào. Lần trước cháu sơn cho chú, chú quên tẩy nó đi và cô thưký ở Gas-n-Go đã nhìn chú thật kỳ quái.”
“Đi mà.”
“Quên đi, Sophie.”
Cô bé cau mày và cẩn thận đậy nắp lên cái lọ sơn. “Không chỉ đứng ở cuốihàng, cháu còn phải đứng cạnh người mà chú biết là ai đấy.”
“Ai thế?”
“Cô ấy đấy.” Sophie chỉ vào bức tường. “Bên kia.”
“Delaney?” Khi cô bé gật đầu Nick hỏi cô bé, “Tại sao việc đólại nảy sinh vấn đề nhỉ?”
“Chú biết mà.”
“Không đâu. Sao cháu không nói với chú nhỉ?”
“Bà nội nói rằng cô gái bên đó sống với cha của chú, và ông ấyđã đối xử tốt với cô ta và keo kiệt với chú. Và ông ấy cho cô ta quần áo vànhững vật dụng đẹp đẽ còn chú phải mặc đồ jean cũ.”
“Chú thích đồ jean cũ mà.” Anh với lấy cái bút chì và ngắm khuôn mặtcủa Sophie. Miệng của cô bé mím lại ở khoé giống như mẹ của anh khi nói về Delaney.Henry hiển nhiên đã cho Benita lý do để cay nghiệt, nhưng Nick không thích thấySophie bị ảnh hưởng bởi nó. “Những gì xảy ra, hay không xảy ra, giữa chúvà cha của chú, không liên quan gì tới Delaney.”
“Chú không ghét cô ấy à?”
Chưa bao giờ anh đặt ra vấn đề ghét Delaney. “Không, chú không ghét côấy.”
“Ồ.” Cô bé nhét chai sơn móng tay vào trong cặp và lấy áo khoác ởphía sau ghế. “Thế cuối tháng này chú có dẫn cháu tới chỗ bác sĩ chỉnhrăng không?”
Nick đứng lên giúp cô bé mặc áo khoác. Chỗ hẹn chỉnh răng của Sophie đi mất gần hai giờ đồng hồlái xe.”Thế cha cháu không thể dẫn cháu đi hả?”
“Cha cháu sẽ đi hưởng tuần trăng mật.”
“Ồ phải. Thế thì chú sẽ đưa cháu đi.”
Khi anh tiễn cô bé tới cửa, cô bé vòng tay quanh hông anh. “Thế chú cóchắc là chú không bao giờ lập gia đình không, chú Nick?”
“Ừ”.
“Bà nội nói rằng chú chỉ cần tìm một cô gái Công giáo đàng hoàng. Khi ấychú sẽ hạnh phúc.”
“Chú hạnh phúc lắm rồi.”
“Bà nội nói rằng chú cần phải yêu một phụ nữ Basque.”
“Nghe có vẻ như là cháu đã dành nhiều thời gian nói chuyện với bà nội vềchú.”
“À, cháu mừng là chú không bao giờ lập gia đình.”
Anh với tay và kéo một đám tóc trên đám tóc đen mượt của cô bé. “Vì saothế?”
“Bởi vì cháu thích chiếm riêng chú cho mình cháu thôi.”
Nick đứng lại nơi lối đi trước văn phòng và nhìn cháu mình bước xuống đường.Sophie đã dành quá nhiều thời gian ở với mẹ anh. Anh biết chỉ là vấn đề thờigian trước khi Benita dẫn dắt cô bé vào chỗ tiêu cực, và Sophie cũng bắt đầunói đi nói lại với anh về chuyện cưới một cô gái”Basque” đàng hoàng.
Anh xỏ hờ hai bàn tay vào túi trước chiếc quần jean. Louie là kiểu người thíchlập gia đình. Nick thì không. Cuộc hôn nhân đầu tiên của Louie kéo dài khôngquá sáu năm, nhưng anh trai của anh vẫn hứng thú với hôn nhân. Anh ấy thích sựêm ấm khi chung sống với một người phụ nữ. Louie đã luôn luôn biết rằng mình sẽtái hôn. Anh ấy luôn biết rằng anh ấy sẽ lại yêu, nhưng rồi cũng mất gần támnăm sau khi ly hôn để tìm một người thích hợp. Nick không nghi ngờ gì việc anhmình sẽ hạnh phúc với Lisa.
Cánh cửa tiệm thẩm mỹ của Delaney mở toang và một bà già với mái tóc bạc trắngthong thả bước ra. Khi đi ngang, bà ta nhìn chằm chằm vào anh như thể biết rằnganh còn hơn cả tồi tệ. Anh cười thầm và nhìn lên phía cửa sổ. Qua lớp kính anhngắm Delaney lau sàn nhà, rồi đi ra phía sau với dụng cụ hốt rác. Anh nhìn đôivai và tấm lưng thẳng của nàng, và hông nàng chuyển động dưới lớp áo len ôm sátcặp mông tròn của nàng. Một cảm giác tê tê nặng nề lấn vào giữa hai chân anh,và anh nghĩ về bộ ngực trắng hoàn hảo và chiếc khăn choàng lông màu hồng. Anhnghĩ về đôi mắt nâu to, hàng lông mi dài, và sức hút của dục vọng trên mí mắttrĩu xuống, khuôn miệng nàng ẩm ướt và căng lên với nụ hôn của anh.
Tôi muốn anh, nàng đã nói thế, hoặc đúng hơn là anh ép buộc nàng nói thế nhưthể anh là một kẻ thất tình van vỉ nàng thèm nuốn anh. Trong đời mình anh chưabao giờ yêu cầu một người phụ nữ nói với anh rằng cô ta muốn anh. Anh không cầnphải làm thế. Chẳng hệ trọng gì nếu những từ đó được thì thầm trên cặp môi hồngmềm mại của một phụ nữ. Rõ ràng trong lúc này chuyện đó là đáng nói.
Không còn hoài nghi chút nào về điều đó nữa. Henry biết rõ việc mình đang làmkhi ông lập bản di chúc đó. Ông nhắc nhở Nick về cảm giác muốn có điều gì đó màanh không thể có được, nỗi đau đớn thèm khát về điều gì đó chỉ cách anh một tầmvới. Một thứ mà anh có thể chạm vào nhưng không bao giờ có thểthực sự chiếm hữu.
Một vài bông tuyết xoay tròn trước mặt Nick, và anh bước lại về văn phòng mìnhvà nhấc cái áo khoác ra khỏi lưng ghế. Một số đàn ông đã phạm sai lầm khi đánhđồng tình dục với tình yêu. Nick không thế. Anh không yêu Delaney. Cảm giác củaanh về nàng còn tệ hơn cả tình yêu. Đó là thứ dục vọng xoắn lấy gan ruột anh,và nó khiến anh hoàn toàn thay đổi. Anh đang luẩn quẩn và cư xử như một thằngđần với cái của quý to tướng vì một người phụ nữ ghét anh gần như mọi lúc.
Delaney gạt cà chua sang một bên đĩa, sau đóxiên một miếng rau diếp xoăn và thịt gà.
“Công việc saorồi?” Bà Gwen hỏi, ngay lập tức khơi lên nỗi ngờ vực trong Delaney. VìGwen chẳng khi nào hỏi thăm về tiệm thẩm mỹ.
“Tốt lắm.” Nàng nhìn sang bên kia bàn vàđưa rau diếp vào miệng. Mẹ nàngđang dự tính gì đó. Nàng lẽ ra không nên đồng ý gặp mặt ăn trưa trong một cáinhà hàng nơi mà nàng chẳng cách gì lớn tiếng mà không gây chú ý. “Sao thếạ?” nàng hỏi.
“Helen luôn làm đầu cho buổi biểu diễn thời trang mừng Giáng sinh, nhưngnăm nay mẹ đã nói chuyện với những thành viên khác của ban giám khảo, và mẹ đãthuyết phục được họ để cho con lo làm tóc.” Bà Gwen cuộn một nĩa mì ốngfettuccini, sau đó đặt nĩa sang bên cạnh. “Mẹ nghĩ con có thể tận dụng cơhội quảng cáo.”
Đúng hơn đó là một cách để mẹ nàng trói chặt nàng vào hoạt động trong cái uỷban ngu ngốc đó. “Chỉ là làm tóc? Thế thôi à?”
Bà Gwen với lấy tách trà nóng kèm chanh. “À, mẹ nghĩ con cũng có thể thamgia dự buổi diễn.”
Thì ra là vậy. Lý do thực sự. Làm đầu cho buổi diễn chỉ là một miếng mồi nhử.Những gì bà Gwen thực sự muốn là diễn quanh trong vai hai mẹ con hợp nhau nhưthể họ là một cặp sinh đôi. Có hai quy định trong buổi diễn thời trang, là quầnáo hoặc đồ hoá trang phải tự làm bằng tay và phải thể hiện không khí mùa lễ.”Cả mẹ và con?”
“Tất nhiên là mẹ sẽ tới đó.”
“Ăn mặc như nhau?”
“Tương tự.”
Không có cửa đâu. Delaney nhớ rõ cái năm nàng bị bắt ăn mặc như Rudolph. Nàngcó thể chả thèm để ý nếu như không phải khi đó nàng đã mười sáu tuổi. “Conkhông đủ khả năng vừa tham gia buổi diễn vừa làm tóc.”
“Helen đã làm được như vậy.”
“Con không phải Helen.” Nàng lấy một khúc bánh mỳ. “Con sẽ làmđầu, nhưng con muốn tên tiệm của con được in trong tờ chương trình và được nhắcđến cả trong phần khai mạc và bế mạc của buổi diễn.”
Bà Gwen trông không vui lắm. “Mẹ sẽ nhờ ai đó trong ban tổ chức giữ chỗcho con.”
“Tuyệt. Khi nào buổi diễn bắt đầu?”
“Trong thời gian diễn ra lễ hội mùa đông. Luôn vào ngày thứ bảy của tuầnthứ ba, vài ngày trước cuộc thi điêu khắc băng.” Bà đặt tách trên cái đĩavà thở dài. “Con có nhớ hồi Henry là thị trưởng và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




