|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bước ra ngoài phía sau chỗ đậu xe. Chiếcxe jeep của Nick vẫn ở đó, và nàng mở cửa bên ghế tài xế. Lớp da mộc bên trongvẫn còn hơi ấm như thể anh vừa đến ngay trước khi nàng rời khỏi căn hộ. Chiếcchìa khóa chiếc Jeep vẫn chưa rút ra, và cây thập giá kiểu Basque của anh treotrên tấm kính chiếu hậu. Một hộp dụng cụ lớn, và một sợ dây thừng dài, và ba lọđánh bóng gỗ đặt ở phía sau. Không nghi ngờ gì việc anh đã sống ở Truly quálâu, nhưng nàng tin rằng nếu nàng là một tên trộm, nàng sẽ suy nghĩ kỹ khi địnhtrộm thứ gì của một ông Allegrezza. Nàng đặt cái mũ bê rê lên chiếc ghế da, sauđó quay lại và vội vã trở về căn hộ. Nàng không có bất kỳ lý do nào để lêncầu thang nhà nàng. Khỏi cần nghĩ thêm, nàng không có sức mạnh ý chí ở nhữngđiểm có dính dáng đến anh, vậy nên tốt nhất là cứ tránh xa anh hết mức.
Delaney ngồi trên trường kỷ và cố gắng tự nhủ rằng nàng không nghe thấy âmthanh ở dưới kia. Nàng đang không lắng nghe tiếng lách cách của chiếc chìa khóahay tiếng lạo xạo của sỏi dưới gót giày ống nặng nề. Nàng đang không lắng nghe,nhưng nàng vẫn thấy tiếng cửa văn phòng của anh mở ra và đóng lại, chùm chìakhóa và tiếng giày của anh. Nàng không nghe thấy gì trừ sự yên lặng khi anh tìmthấy chiếc txapel và nàng hình dung ra anh dừng lại nhìn lên cầu thang dẫn lêncăn hộ của nàng. Sự yên lặng tăng lên khi nàng cố nghe tiếng bước chân anh.Cuối cùng, động cơ chiếc xe Jeep gầm lên và anh lái khỏi bãi đỗ xe phía dưới.
Delaney chầm chậm thở ra một hơi và nhắm mắt lại. Bây giờ tất cả những gì nàngphải làm là dự xong lễ cưới của Lisa. Với bảy mươi lăm khách mời, nàng có thểtảng lờ Nick. Sẽ khó khăn tới độ nào đây?
Chương14
Điều đó đúng là một cơn ác mộng. Lúc này, Delaney hoàn toàn tỉnh táo. Buổi tốibắt đầu một cách tuyệt vời. Lễ cưới diễn ra suôn sẻ. Lisa trông rất đẹp,vànhững diễn tiến sau đó không kéo dài lâu. Nàng để cái xe Cadillaccủa Henry ở nhà thờ và đến Lake Shore với Ali – anh họ của Lisa, người sở hữumột tiệm thẩm mỹ ở Boise. Lần đầu tiên trong khoảng thời gian khá lâu, Delaneymới có thể nói chuyện về khuynh hướng thời trang tóc với một chuyên gia khác,nhưng quan trọng nhất, nàng có thể né được Nick.
Đến tận lúc này. Nàng đã biết về cách tiến hành bữa tiệc tối mừng đám cưới,nhưng nàng không biết rằng bàn ăn sẽ được bài trí thành một hình chữ nhật rộnglớn với tất cả khách mời ngồi vòng ngoài vì thế mỗi người có thể thấy hết mọingười còn lại. Và nàng không biết về cách xếp chỗ ngồi nếu không nàng đã đổitấm thẻ chạm trổ quy định chỗ ngồi, để tránh khỏi cơn ác mộng nàng đang gặpphải.
Bên dưới gầm bàn, có cái gì đó khẽ cọ vào một bên chân Delaney, và nàng dámchắc rằng không phải là một con chuột đa tình nào đó. Nàng co cả hai chân vàodưới ghế và nhìn chằm chằm xuống món bít tết thịt thăn, cơm và ngọn măng tâycủa mình. Bằng cách nào đó, nàng ngồi phía bên chú rể, kẹp giữa NacrisaHormaechea, người hoàn toàn không quan tâm gì đến nàng, và một người đàn ôngbất hợp tác và không để cho nàng tảng lờ anh ta thêm chút nào nữa. Nàng càngkhổ sở cố giả vờ như Nick không tồn tại, anh càng thích thú khiêu khích nàng.Chẳng hạn vô tình đụng phải tay nàng và làm món cơm của nàng văng khỏi nĩa.
“Em có đem theo xích tay không?” anh hỏi sát bên tai trái của nàngkhi anh với qua chỗ nàng để lấy một chai rượu vang đỏ xứ Basque. Ve áo lễ phụccủa anh sượt nhẹ qua cánh tay trần của nàng.
Giống như một cuộn phim khiêu dâm được quay để trình chiếu liên tục, cảnh tượnganh với khuôn miệng nóng bỏng trên bộ ngực trần của nàng liên tục hiện lêntrong đầu nàng. Nàng thậm chí không thể nhìn anh mà không đỏ mặt như một côtrinh nữ bối rối, nhưng chẳng cần phải thực sự thấy anh nàng cũng biết khi nàoanh nâng ly lên môi, hay khi anh nhét chiếc nơ bướm vào một bên túi và cởichiếc khuy áo màu đen trên cổ. Nàng không cần phải nhìn cũng biết anh mặc áo sơmi cotton xếp nếp cùng áo vest lễ phục với phong thái thoải mái nhưkhi anh mặc áo vải nỉ hay vải bông.
“Xin lỗi.” Nacrisa chạm vào vai Delaney, và nàng chú ý tới người phụnữ luống tuổi, với hai vệt tóc bạc ở hai bên mái tóc đen hoàn hảo của bà. Bà tanheo mắt và đôi mắt nâu dường như to hơn sau cặp kính dày bát giác, làm vẻngoài của bà ta trông hơi giống cô dâu cận thị của Frankenstein. “Cô cóthể chuyển giúp tôi món bơ không?” bà hỏi và chỉ vào một cái bát nhỏ đặtcạnh con dao của Nick.
Delaney với tới đĩa bơ, thận trọng không để cho bất kỳ phần thân thể nào củanàng chạm vào Nick. Nàng nín thở, chờ anh nói điều gì đó khắc nghiệt, độc ác,hoặc khó chấp nhận. Anh chẳng nói lời nào, và ngay lập tức nàng càng nghi ngờhơn, tự hỏi anh định làm gì tiếp theo.
“Lễ cưới thật đẹp, bà có nghĩ vậy không?” Nacrisa hỏi ai đó ở phíacuối bàn. Bà ta nhận cái bát từ Delaney, sau đó hoàn toàn không thèm để ý tớinàng.
Thật lòng Delaney không trông chờ sự nồng nhiệt từ người chị em của Benita vàtập trung vào cô dâu và chú rể đang ngồi giữa cha mẹ và ông bà ở cả hai họ.Trước đó, nàng đã tết mái tóc nâu của Lisa thành một dải cuộn từ trong ra ngoài.Nàng cài lên đó thêm vài nhành hoa baby, và phủ dảikhăn voan lên. Lisa thật lộng lẫy trong bộ váy áo cô dâumàu trắng hở vai, và Louie hết sức bảnh bao trong chiếc áo đuôi tôm đen. Mọingười ngồi gần cô dâu chú rể đều có vẻ hạnh phúc, và ngay cả Benita Allegrezzacũng mỉm cười. Delaney không nghĩ rằng nàng đã từng thấy người phụ nữ ấy cười,và nàng ngạc nhiên khi thấy Benita trông trẻ ra rất nhiều khi bà không cáukỉnh. Sophie ngồi cạnh chú mình với mái tóc buộc thànhmột cái đuôi ngựa đơn giản. Delaney rất thích dùng đến đôi tay và chiếc kéothao tác trên cả mái tóc đen dầy đó, nhưng Sophie đã nhờ bà nội sửa tóc chomình.
“Khi nào thì đến lượt mày cưới vợ, Nick?” một câu hỏi chợt vang lêntừ phía cuối bàn tiệc.
Nụ cười lặng lẽ của Nick lẫn vào những tiếng ồn khác trong phòng. “Cháucòn quá trẻ mà Josu.”
“Mày nghĩ thế là quá dại dột.”
Delaney nhìn xuống cuối phía bàn tiệc cách mình vài bước. Nàng đã không thấybác của Nick trong một thời gian khá lâu. Josu trông rắn chắc như một chú bòtót và có gương mặt hồng hào, một phần là do lượng rượu vang ông đã nốc vào.
“Cháu chỉ là chưa tìm được người phụ nữ thích hợp thôi, nhưng dì chắc làcháu sẽ tìm thấy một cô gái Basque tử tế,” Narcisa dự đoán.
“Không được là con gái Basque, Tia. Tất cả dân Basque các vị đều ươngbướng.”
“Cháu cần một cô gái ngoan cường một chút. Cháu bảnh trai quá mức so vớitính tình của cháu, và cháu cần một cô gái biết từ chối. Một người không phảilúc nào cũng nhượng bộ cháu trong mọi chuyện. Cháu cần một cô gái đứchạnh.”
Liếc mắt qua, Delaney nhìn những ngón tay to và dài của Nick vuốt phẳng lớp vảilanh trải bàn. Khi anh trả lời, giọng anh êm ái và gợi cảm, “Rốt cuộc thìngay cả những cô gái đức hạnh cũng nhượng bộ thôi.”
“Cháu tệ thật, Nick Allegrezza. Chị của ta đã quá cưng chiều cháu và cháutrở nên phóng đãng. Thằng em họ Skip của cháu cũng luôn bám theo những cái váy,vì thế có thể tính này là di truyền.” Bà dừng lại và thởi một hơi dài nặngnhọc. “À, còn cô thì sao?”
Có thể sẽ là đòi hỏi hơi cao nếu hy vọng Narcisa đang nói với ai khác.Delaney nhướng mắt nhìn dì của Nick và nhìn chằm chằm vào đôi mắt mở to của bàta. “Tôi ư?”
“Cô lập gia
đình chưa?”
Delaney lắc đầu.
“Tại sao chưa?” bà hỏi, và sau đó nhìn khắp người Delaney như thể câutrả lời đã được viết ra đâu đó. “Cô có đủ sự quyến rũ mà.”
Delaney không chỉ phát ốm với câu hỏi riêng tư đó, và nàng bắt đầu mệt mỏi vớiviệc bị đối xử như thể có gì không ổn ở nàng chỉ vì nàng còn độc thân. Nàngrướn người tới Narcisa và nói không lớn giọng hơn một lời thì thầm,”Một người đàn ông chẳng bao giờ làm tôi thỏa mãn được. Tôi cầnnhiều.”
“Cô đùa à?”
Delaney cố nén cười. “Đừng kể thêm cho ai bởi vì tôi có những tiêu chuẩncủa mình.”
Narcisa chớp chớp mắt. “Cái gì cơ?”
Nàng kề miệng sát tai Narcisa. “À, ví dụ như anh chàng phải còn đủrăng.”
Người phụ nữ luống tuổi ngả người ra sau để nhìn Delaney kỹ hơn, và miệng bà tahá hốc. “Chúa ơi.”
Delaney mỉm cười và nâng cốc lên môi. Nàng hy vọng mình có thể dọa Narcisatránh xa khỏi chủ đề hôn nhân gia đình một lát.
Nick huých vào bắp tay nàng bằng khuỷu tay và ly rượu của nàng sóng sánh.”Thế em có nhận thêm lời đe dọa nào từ sau Halloween không?”
Nàng đặt cốc xuống và quệt những giọt rượu ở khóe miệng. Nàng lắc đầu, cố gắnghết mức để tảng lờ anh được thêm chừng nào tốt chừng ấy.
“Em rẽ tóc bằng một tia sét à?” Nick hỏi với âm lượng đủ cho tất cảmọi người ở gần họ nghe thấy.
Trước lễ cưới, nàng đã rẽ một đường ngôi dích dắc, vén mái tóc thẳng ra phíasau tai, và chải tóc trên đỉnh đầu hơi phồng lên một chút. Với mái tóc trở lạimàu vàng như trước, nàng nghĩ rằng mình trông giống như một vũ công gogo hồithập niên sáu mươi. Delaney đưa mắt nhìn lên theo nếp gấp nơi cái áo sơ micotton của anh đến chỗ hõm vào trên chiếc cổ rám nắng của anh. Không đời nàonàng để mình bị hút vào đôi mắt của anh. “Tôithích thế.”
“Em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




