watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7292 Lượt

cố tập trung ăn thôi. Tuấn Kiệt chỉ cười nói với hai gã bạn, ăn xong cũng rời nhà hàng đi trước. Hải trong lòng không vui nhìn Diệu Hằng thở nhẹ ăn bình thường lại sau khi Tuấn Kiệt đi rồi. Gần đây Hải cảm giác không thích tên đầu gấu Lâm Tuấn Kiệt đó tí nào cả…

Thanh Hải muốn nói chuyện riêng với Hằng chút xíu mà Thuỳ cứ đeo bám không có cơ hội. Diệu Hằng đi te te theo mấy bạn về phòng thì Tuấn Kiệt xuất hiện. Nàng muốn yếu tim sợ mọi người thấy nên kéo hắn ra chổ khuất. Tên nọ bật cười…

– Muốn ở riêng với anh dữ dzậy hả?

Giọng điệu của hắn làm nàng tức muốn vỡ sọ ra luôn hung hăng nói…

– Điên hả? Sao ông cũng ở đây? Chổ này mắc lắm mà.

– Nơi này của nhà tui nên ở miễn phí!

Tuấn Kiệt cười nói thản nhiên chỉ làm nàng lập tức chề môi nói…

– Ông dụ ai dzậy? Tưởng tui điên mà tin sao?

– Hì.. Nếu không tin dzậy thì tui là lượt khách thứ 99 nên được giảm 50% giá phòng như thế thì tin chưa?

– Thì ra là zậy!

Diệu Hằng gật gù coi như đã điều tra xong “vụ án” nên định bước ra thì thấy cái tay chóng lên tường chắn ngang mặt. Nàng lại xoay hướng ngược lại cũng thấy cái tay khác chống lên tường. Lúc Diệu Hằng giật mình nhận ra đã ở giữa hai tay của tên khốn đó rồi.

Chân nàng bủn rủn run run, mặt tái mét nhìn trực diện rất gần cái mặt đẹp trai bất lương của Tuấn Kiệt. Hắn cười khuẩy xấu xa…

– Gặp ở biển thế này rõ ràng chúng ta rất có duyên lắm đó cờ-lê cơm hộp!

– Biết … biết rồi. Nếu không có duyên tui cũng đâu khổ thế này chứ.

Diệu Hằng cố trả lời mà nhắm hướng bỏ chạy nhưng hắn ta to thật phong toả mọi lối thoát. Hắn còn cười nhẹ khom sát xuống một chút làm nàng dứng như pho tượng nghe rõ từng hơi thở của hắn phủ xuống sát trán. Nàng gần như mất cảm giác về trọng lực rồi cứ như muốn bay hồn lỉa khỏi xác nghe Tuấn Kiệt thì thầm…

– Tui không có kinh nghiệm muốn được cô chỉ giáo. Lúc yêu đơn phương làm sao cô kiềm nén được mà không “hun” hay ôm gã đó chứ.

Nàng như xác ướp Ai Cập nhìn cái mặt đẹp trai nam tính cách mặt ngu của mình không quá 5cm. Nàng có cảm tưởng não mình đang trì độn vì căng thẳng lên cố hoạt động để trả lời gì đó và nói không lưu loát…

– Tui đâu có muốn làm thế với Hải!

– Chậc … Vậy thì tui chẳng kiềm nén nổi nữa phải “hun” một cái mới được!

Hình như hắn không có đùa vì cứ khom gần hơn. Đầu Diệu Hằng trống rỗng không muốn mất nụ hôn đầu vào tay gã đầu gấu này nên dùng hết lí trí và sức mạnh đẩy cằm hắn một cú làm Tuấn Kiệt té ngửa. Nàng thở hổn hển, tim đập loạn xạ, má đỏ mau nhanh chóng cắm đầu chạy như điên về phòng.

Tuấn Kiệt ngồi đó ôm cằm mà chỉ cười càng thấy thích con nhỏ đó hơn mới khổ.

Diệu Hằng về đến phòng không quan tâm ai chỉ lao lên giường trùm chăn kín mít. Nàng sợ hắn quá, tim mãi vẫn cứ đập lung tung không thể hoàn hồn.
Chương 7

Hai thằng bạn nhăn nhó nhìn Tuấn Kiệt vui vẻ chỉ có thể rên rỉ thở mệt nhọc …

– Sao mày lại nổi chứng đòi leo núi dzậy Kiệt?

– Leo núi tốt cho sức khoẻ tụi mày không biết sao? – Hắn khẳng định còn hơn đại học thức cao thâm nữa.

– Mày ở nghèo riết có vấn đề rồi. Về với mẹ mày làm cậu ấm đi không chịu!?

Hai tên bạn thở như chó chết vì mệt nhìn người ta ngồi cáp treo nhẹ nhàng mà tên kia cứ quyết đi bằng chân lên núi. Tuấn Kiệt chỉ vui vẻ nhìn 8 người kia cũng leo muốn xỉu phía trước mà mắt chú ý mỗi Diệu Hằng đang níu áo ông anh trai vì leo hết nổi. Hắn cười trả lời cho có…

– Tao ở cái nhà đó không nát tao cũng không còn là tao. Nhìn hai tụi mày còn giống cậu ấm hơn tao mà còn nhiều chuyện!?

Bạn của đại ca đây dĩ nhiên không tầm thường rồi. Hai tên nọ không vội đi theo Tuấn Kiệt vì cố ý đứng thở mà cười hớp hồn mấy em xinh gái đang ngồi nghỉ. Cua gái là quan trọng cần chi leo núi với tên kia. Mà chính Tuấn Kiệt leo núi cũng đểtheo “gái’ đó thôi…

Tám đứa kia sáng ra hưng phấn vì được ở miễn phí không tính tiền thật nên sung leo bằng niềm tin và sức lực. Các bậc thang cứ như không có hồi kết leo mãi không tới, cả bọn ngừng lại nghỉ thì đơ ra nhìn 3 anh chàng bảnh trai đi leo núi lại như người mẫu trên sàn castwalk. Tuấn Kiệt còn cố ý cười thân thiết vẩy nhẹ tay như hoa hậu đăng quang…

– Ủa? Sao trùng hợp quá zậy !

– Ông đi theo tụi này phải không? – Mặt gian xảo của hắn như thế còn vờ như tình cờ gặp nữa thật là tức chết.

– Cùng tham quan địa điểm du lịch là đi theo sao?

Hắn cười thấy ghét làm Diệu Hằng tức muốn chết mà lầm bầm chửi rủa cầu hắn trượt chân té núi. Dzậy mà trong khi nàng như ngồi trên ổ kiến lửa khó chịu thì ba con bạn thân lại mơ màng nhìn theo mà ca cẩm…

– Anh Tuấn Kiệt đẹp trai thiệt! Bạn ảnh cũng đẹp trai! Ba anh đều đẹp trai! –> Đích thị là mê trai !?!

– Mấy pà không sợ hắn hả? – Hắn ta là đại ca đầu gấu côn đồ trong trường sao dần dần ai cũng có thiện cảm hết sợ hắn ta rồi.

– Sợ và đẹp không liên quan nha, có pà mới là không sợ hắn đó Hằng!

– Ai nói tui không sợ?

Chỉ có nàng mới hiểu nàng sợ hắn đến mức phải dũng mãnh mà chống lại hắn trước khi thế lực tà ác xử lí mình. Thanh Hải đang đi với Thuỳ cũng nhìn thấy Tuấn Kiệt trong lòng lập tức không vui.

Cuối cùng cũng lên tới đỉnh núi mọi người mừng quá trời thật không bỏ công sức leo muốn xỉu. Cả bọn chụp hình đầy hứng khởi. Diệu Hằng xung phong đi mua nước thi Thanh Hải lại cầm giúp. Nàng cười nói châm chọc…

– Hôm nay ga-lăng quá zậy giúp tui luôn nha!?

– Pà hẹn Tuấn Kiệt ra đây phải không?

Nàng đơ ra ngay vội chối. Hắn ta bám theo nàng còn chưa xử nữa mà làm gì có chuyện nàng đi rủ rê hắn chứ…

– Đâu có, anh ta đi nghỉ với bạn trước cả tuần rồi mà làm sao tui biết là sẽ gặp ?!

– Hôm nọ tui biết hắn có gọi điện cho pà. Gì mà “ông xã’ nữa? Có phải là pà đang quen hắn ta!? Đầu óc pà có bị gì không Hằng?

Hải nói bằng chất giọng khó chịu giận dữ, làm như không thể nào chấp nhận điều tồi tệ như thế. Diệu Hằng sững sờ bị nói như bị chửi vào mặt mình.

Tại sao nàng phải nghe mấy lời chối tai đó dù có là liên quan đến tên khốn Tuấn Kiệt hay không thì cũng thật xúc phạm tự ái của nàng . Và Diệu Hằng giận dữ trả lời…

– Quen hay không thì đã sao? Ông quen Thuỳ tui có nói gì không mà giờ ông đi nói vậy với tui. Đầu óc ông tỉnh hơn tui chắc?

– Thuỳ đâu như hắn, pà so ra sao dzậy? Hắn như thế nào pà còn không biết sao?

– Biết hay không kệ tui, là chuyện riêng của tui không liên quan gì đến ông. Ông đừng có mà xúc phạm tui nữa!

Diệu Hằng giật lại

túi nước rồi bỏ đi đầy tức giận vì tự dưng lại cải nhau như thế. Từ bé đến lớn cả hai giận có đánh lộn có nhưng chưa từng cải nhau kiểu này.

Thanh Hải giữ trán thở dài cũng không biết mình bị làm sao. Chỉ cần thấy Diệu Hằng lẩn quẩn với tên Tuấn Kiệt thì trong lòng khó chịu rất bực tức. Rốt cuộc chính Hải cũng không hiểu nổi mình nữa.

Nàng bước giận dỗi thì thấy

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT