watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:52 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6060 Lượt

Theo như thống kê, hầu hết những vấn đề tôi buộc phải giải quyết lúc đang ăn đều có kết thúc không mấy tốt đẹp”. Lời giải thích được phát ra một cách bình thản trong khi Namjiu chỉ biết ngồi chớp mắt.
“Thế cô còn muốn nói tiếp công việc ban nãy không?”. Raman hỏi.
“Từ từ cũng được”. Namjiu trả lời một cách yếu ớt.
“Tốt”. Raman nói ngắn gọn.
Cánh cửa phòng mở ra, kèo theo đó là một cái bóng cao lớn nhanh chóng bước vào.
Namjiu liếc mắt, hai cánh mũi phồng lên khi nhận dạng được kẻ bước vào.
Raman nhìn mặt vị khách mới của phòng: “Vội vã thế có việc gì không Wat?”.
“Em đến mời anh đi ăn cơm”. Rawat trả lời nhưng ánh mắt thì nghiêm nghị nhìn sang cô gái duy nhất trong phòng đầy khó chịu.
“Anh đã gọi đồ ăn lên đây rồi”. Raman trả lời em trai.
“Càng tốt. Vậy em ăn cùng luôn nhé”. Dứt lời, Rawat ngồi ngay xuống chiếc ghế còn trống mà không đợi câu trả lời từ anh trai.
Raman lắc đầu, nhấc điện thoại gọi cho thư kí một lần nữa: “Cho tôi thêm một đĩa miến xào nữa”.
“Anh Raman, đổi sang món khác được không?”. Rawat vội nói.
“Wat, đừng có lắm chuyện, người ta sẽ đỡ nhầm lẫn”.
Namjiu nhịn cười, thầm nghĩ đáng đời cho kẻ bị anh trai từ chối.
“Cô cười cái gì?”. Rawat tức tối quay sang hỏi.
Namjiu nhếch mày, dõng dạc trả lời: “Cười người bị mắng”.
“Cô!!!”. Rawat lớn giọng.
“Wat, khi ăn cơm đừng làm mất không khí”. Giọng Raman lạnh lùng như một dấu hiệu nhắc nhở.
“Anh cũng thấy cô ta cười ghẹo em mà”. Rawat mách.
“Không phải Namjiu cười trêu ghẹo em đâu. Nếu không sẽ phải cười chính bản thân mình nữa vì cô ấy cũng không thích ăn món miến xào mà anh gọi”. Raman bình thản nói. Rawat mỉm cười thích thú, liếc nhìn Namjiu đầy thách thức, cuối cùng cô ta cũng bị Raman dạy dỗ như cậu thôi.
Namjiu im bặt. Thâm tâm cũng muốn đáp trả lại hai anh em nhà kia lắm nhưng nghĩ đến vấn đề mà mình đến đây để đàm phán, cô cố gắng nuốt ham muốn muốn đập vào mặt hai con người kia xuống sâu nhất có thể.
Một lúc sau, thư kí mang miến xào vào. Món ăn hấp dẫn đến nỗi Namjiu không nén nổi nuốt nước bọt đánh “ực”, trên đĩa ngập tràn nào là tôm, cá, mực và rất nhiều loại hải sản khác. Raman nhìn lướt qua mặt Namjiu cũng không khỏi mỉm cười.
Rawat ngỡ ngàng khi thấy phản ứng của anh trai. Anh ấy chưa từng lén nhìn bất cứ cô gái nào, thậm chí còn cười thầm sau khi lén nhìn nữa. Tình hình lúc này quả có nhiều biến động. Raman đang dành sự quan tâm cho cô gái mang tên Namjiu này. Nếu cậu không ra tay ngăn lại, Raman sẽ nằm gọn trong tay cô gái lắm mưu nhiều mẹo kia là cái chắc.
“Ăn đi chứ”. Rawat đẩy đĩa miến ra trước mặt Namjiu theo đúng tư thế của một quý ông lịch sự.
Namjiu nheo mắt nghi ngờ khi bỗng nhiên Rawat lại tử tế với mình đến thế.
“Đầu bếp này làm rất ngon, phải đặt ở khách sạn tòa nhà kế bên đấy. Một đĩa này không dưới năm trăm bath đâu. Cô đã được ăn bao giờ chưa?”. Rawat ra vẻ trò chuyện với Namjiu nhưng thật ra là muốn anh trai mình sáng mắt mà nhận ra cô gái này không hợp với anh ấy.
“Chưa. Tôi nghèo mà”. Namjiu nói mà không quan tâm đến lời mỉa mai của Rawat.
“Tôi cũng nghĩ thế”. Rawat nhún vai.
“Vâng, đúng rồi. Tôi phải làm việc kiếm cơm, không được lông bông, chơi bời vô tích sự. Anh thông cảm, tôi không giàu có, không được sinh ra trên núi vàng núi bạc để có thể khoác lên người toàn đồ hiệu”. Namjiu ngưng nói, quét ánh mắt nhanh qua con người “đồ hiệu”, “Mỗi lần ra khỏi nhà, mùi cứ gọi là bay xa cả cây số, đến con chó chạy qua còn rú lên, như thể mùi xộc vào tận dạ dày, bọn chó không thể chịu được”. Namjiu nói rồi cười khẩy.
“Tôi xin phép ăn trước nhé. Mỗi đĩa những năm trăm bath thế này, chắc phải ăn nhanh không nguội thì mất hết giá trị”. Namjiu xúc một thìa cho vào mồm, vừa nhai vừa làm bộ ngon lành cho đối phương thấy.
Rawat tức lắm, nhưng vì chẳng thấy ai quan tâm đến mình nên đành xúc vài miếng lên ăn cho bõ tức.
Raman hứng thú khi thấy Namjiu ăn một cách hăng hái. Namjiu chẳng thèm để tâm đến hai anh em, tập trung ăn cho xứng đáng với giá trị của đĩa miến xào. Và cho dù ban đầu cô tỏ thái độ không thích, nhưng mùi vị tuyệt vời của món ăn đã khiến cô vét sạch cả đĩa.
“Nói không thích, thế mà ăn hết không còn sợi nào”. Rawat xách mé.
“Ừm… thì đồ đắt sao có thể lãng phí được”. Ánh mắt người trả lời quét qua đĩa của đối phương lúc này mới hết hơn phân nửa, “Hai trăm năm mươi bath đấy. Đừng để bụng gào đói mà miệng lại không được ăn”.
“Ờ ờ… chỉ được cái phàn nàn là giỏi”. Rawat hết sức chịu đựng, hậm hực ăn hết chỗ còn lại.
Namjiu nén cười, thỏa mãn khi thấy đối phương bị ép phải ăn hết chỗ miến còn lại trên đĩa.
Raman theo dõi cuộc đấu khẩu rồi lắc đầu. Anh thừa biết em trai mình là người không thể để bị coi thường, mà càng những chuyện liên quan đến hình ảnh cá nhân, đảm bảo Rawat sẽ chiến đấu đến cùng, vô tình gặp phải Namjiu rất hay thích xỏ xiên khiến Rawat phải cứng họng, chịu đựng nuốt hết chỗ miến xào trong khi không hề thích món đó chút nào.
Bữa trưa trôi qua, Rawat vẫn giữ vị trí kì đà, Namjiu thì kiên nhẫn chờ thời cơ thích hợp để nói chuyện với Raman về tòa nhà của cô.Chờ cho Raman nhấp ngụm cà phê cuối cùng, Namjiu ngay lập tức vào đề.
“Chuyện của tôi nói được rồi, đúng không ngài Raman?”. Giọng nói dịu dàng, ngọt ngào vang lên.
Raman nhìn Namjiu một cách lạnh lùng: “Đã có ai nói với cô rằng sau khi ăn xong không nên ép buộc đối phương ra quyết định, nếu không muốn sau này sẽ hối tiếc chưa?”
Rawat dỏng tai. Hai người này chắc hẳn phải có chuyện gì đó riêng tư, bí ẩn lắm nên anh cậu mới chỉ có thể quyết định khi tâm trạng thoải mái, “nếu không sau này sẽ phải hối tiếc”. Rawat nheo mắt, cúi xuống liếc nhìn bụng Namjiu xem có gì đó “nhô ra” bất thường hay không.
“Ôi… ngài Raman… thông cảm cho tôi đi. Gấp lắm rồi”.
Câu nói của Namjiu khiến Rawat phải nhướn mày suy nghĩ. Không có gì khiến cho người phụ nữ phải gấp hơn khi biết mình… có thai. Rawat lại nhìn bụng Namjiu một lần nữa. Chắc cũng chưa quá ba tháng nên vẫn “màn hình mỏng” từ trên xuống dưới thế này.
“Tôi không thấy có gì đáng vội”. Raman vẫn nghiêm giọng.
Rawat nhìn chằm chằm vào mặt anh trai. Anh ấy quả là vô cùng kiên nhẫn, đến mức này rồi mà vẫn còn chần chừ, hay anh ấy đang phân vân không biết đứa trẻ trong bụng kia có phải con mình hay không? Nhưng chẳng lẽ trên đời này còn có gã đàn ông mắt kém đến mức làm cho loại phụ nữ kia có thai hay sao? Anh Raman cũng thật là lạ, lúc làm không lưỡng lự chút nào sao? Nhưng biết đâu lúc đó anh ấy say đến tối tăm mặt mũi, làm bừa thôi chứ chẳng nghĩ ngợi gì. Anh Raman thật đáng thương, dù say cũng tìm thứ tốt tốt mà chơi chứ.
“Vội chứ. Bây giờ tôi đang khổ tâm lắm đây”. Namjiu buồn chán nói, chớp chớp mắt ra vẻ đáng thương.
Rawat trợn mắt. Đúng thật rồi. Đúng là anh trai cậu đã làm cho cô gái kia có thai. Thời gian chỉ còn vài tháng.
“Thôi mà ngài

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT