|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hề có vẻ gì là đang dọa dẫm, chỉ có điều nếu không làm chắc chắn Rawat sẽ không yên với anh: “Và cũng đừng nghĩ rằng tiền trong ngân hàng có thể giúp ích gì được”. Raman chặn họng em trai.
“Nhưng đấy là tiền trong tài khoản của em chứ”. Rawat nhảy dựng lên, tiền trong ngân hàng là đường thoát duy nhất của cậu lúc này.
“Đừng quên, số tiền đó em chỉ có thể rút khi đủ hai mươi lăm tuổi, tức là còn một năm nữa, không phải sao?”. Raman dội nước lạnh dập tắt hi vọng cuối cùng của Rawat.
“Anh định bắt em nhịn đói mà chết phải không?”.
Raman
lắc đầu: “Em vẫn có tiền lương hàng tháng từ công ty đấy thôi”.
“Có hai mươi lăm nghìn á?”. Rawat cao giọng hỏi, số tiền ấy thậm chí còn chẳng đủ cho cậu tiêu trong vòng một tuần.
“Tận hai mươi lăm nghìn chứ”. Namjiu chữa lại.
“Mỗi tháng làm việc không đến hai tuần, anh không thể trả cho em nhiều hơn thế được”. Raman nhấn mạnh nhắc nhở Rawat nên chọn con đường nào phù hợp với mình.
Rawat ra chiều vô cùng suy nghĩ về tình hìnhtài chính khó khăn trong tương lai của mình: “Thế anh có nghĩ đến nếu em đồng ý mời cô gái này đến làm vệ sĩ cho em…”. Rawat liếc sang Parani: “Liệu cô ta có đồng ý không?”.
“Chuyện đó em không phải lo, anh tự giải quyết được. Tóm lại là em chịu rồi đúng không?”.
Rawat vẫn chưa thật hài lòng: “Em chấp nhận không phải vì sợ khổ, mà bởi em không muốn anh thất vọng về em. Dẫu sao anh cũng nên hỏi cô ta xem thế nào”. Rawat đẩy vấn đề sang cho Parani quyết định với hi vọng Parani sẽ từ chối.
“Cám ơn em”. Raman nói.
Namjiu cười thầm trong bụng khi thấy một gã lúc nào cũng oai phong, không chịu mất thể diện như Rawat phải chịu thua. Còn Jirasak nãy giờ ngồi xem màn giao đấu giữa hai anh em mà thầm khen ngợi sự quyết đoán của Raman. Chỉ có Raman mới có thể ép Rawat làm theo ý mình với vài ba câu nói đơn giản.
“Vậy em về nhà chờ câu trả lời nhé”. Rawat kết thúc câu chuyện.
Raman gật đầu, Rawat liền đứng dậy, nhưng trước khi đi ra ngoài, Rawat quay sang nói với Jirasak với giọng trịnh trọng: “Anh Jok, dù thế nào em cũng vẫn kính trọng anh như trước đây, cho dù anh…”. Rawat liếc mắt sang Namjiu: “… là anh trai ai đó”.
Nói rồi, Rawat từ từ quay đi rồi đi thẳng ra ngoài mà không hề ngoái lại dù chỉ một lần.
“Hắn tưởng mình đang đóng vai nam chính trong phim hay sao mà ra oai thế nhỉ”. Namjiu lắc đầu với sự khoe mẽ của Rawat.
“Anh Raman, nhưng em…”. Khi Rawat đi khuất, Parani cố gắng từ chối.
“Quyết định của anh có thể sẽ làm khó Pa nhưng anh không muốn Pa từ chối ngay bây giờ. Anh biết là Wat hơi ích kỉ, hàng ngày chỉ biết lông bông chơi bời vô tích sự nhưng việc anh để Pa làm vệ sĩ không phải là để trừng phạt nó, anh chỉ muốn có ai đó giúp Wat đi vào nề nếp hơn thôi”. Raman giải thích mục đích anh muốn Parani trở thành vệ sĩ của Rawat.
“Anh muốn em thay đổi tính nết anh ta sao?”. Parani vẫn chưa hết ngạc nhiên.
“Đúng vậy”.
“Nhiều tuổi thế rồi vẫn còn thay đổi được sao?”. Namjiu xen vào, nhìn qua cũng biết “bệnh” của Rawat khá nặng.
“Namjiu, Rawat không tệ đến thế đâu, nhìn chung tính cách cũng dễ chịu, chỉ có vài khía cạnh là cần phải điều chỉnh thôi”. Jirasak nói đỡ cho cậu em mới quen rất hợp cạ.
Namjiu há hốc mồm, quay lại nhìn ông anh trai vừa mới bênh vực cho đối thủ của mình.
Jirasak giơ tay ra nâng cằm khép miệng em gái lại: “Anh chỉ nói theo những gì mình thấy thôi, không phải phồng mang trợn mắt lên như thế”.
“Phải rồi…”. Namjiu dài giọng dè bỉu: “Cùng một hội thích gái đẹp với nhau mà”.
Jirasak nhếch mép: “Không liên quan nhá…”.
Namjiu hất mặt: “Thế anh quen biết cái gã Rawat ấy từ bao giờ mà dám bênh hắn?”.
“Hai ngày”. Jirasak trả lời: “Nhưng dù mới có hai ngày, anh cũng không nhìn sai người đâu, dù sao Wat cũng tốt…”.
“Chửi bới em gái anh như thế mà gọi là tốt hả?”.
“Cũng không hẳn là chửi bới, chỉ là…”. Jirasak thẫn người, không biết nên dùng từ nào để diễn tả.
“So sánh hơi khoa trương”. Raman tiếp lời.
“Đúng thế, nếu không nghĩ quá nhiều thì nó còn khá hài hước là đằng khác. Thôi mà, Namjiu, đừng có nghĩ nhiều. Nồi đất với cổ vật, làm gì có cô gái nào mà vừa mặt dày vừa cứng như thế. Wat còn suy nghĩ kiểu trẻ con, rồi nó sẽ tốt hơn thôi mà”. Jirasak lại nói đỡ cho Rawat một lần nữa.
Raman nhìn Jirasak đầy vẻ biết ơn khi đã hiểu cho em trai anh và không để bụng tính bướng bỉnh của Rawat.
“Hừ! Thế việc đó có khác gì hành động của những kẻ thối mồm không?”. Namjiu hỏi bâng quơ.
“Thôi nào…”. Jirasak vội thay đổi chủ đề: Bây giờ quan trọng là Pa quyết định thế nào, có chấp nhận lời đề nghị của Raman không?”.
“Đúng đấy Pa, cậu định thế nào?”. Namjiu cũng hỏi, chuyển chủ đề theo anh trai một cách vô cùng tự nhiên.
“Ờ… là…”. Parani suy nghĩ, không biết nên nhận lời hay từ chối.
Namjiu nghĩ thay bạn: “Năm lần lương hiện nay, nghĩa là hai mươi lăm nghìn nhân năm, bằng một trăm hai mươi lăm nghìn, rồi lại còn tiền quá giờ mỗi tháng mười nghìn, lấy mười nghìn nhân năm nữa…”.
“Hai trăm nghìn”. Raman tổng kết con số giúp Namjiu: “Gộp tất cả các chi phí lại, hai trăm nghìn một tháng có đủ không Pa?”.
“Hai trăm nghìn!”. Namjiu thốt lên rồi quay sang nhìn Parani.
Jirasak lừ mắt, anh làm việc mấy tháng mới được hai trăm nghìn. Jirasak thở dài, liệu có còn chân vệ sĩ nào cho anh làm thêm không nhỉ?.
“Pa đồng ý”. Namjiu trả lời thay Parani lúc này vẫn còn đang lưỡng lự.
“Namjiu, liệu có được không?”. Parani hỏi nhỏ.
“Được mà, tin tớ đi”. Namjiu quay sang thuyết phục Parani: “Cứ cho là vừa ngủ vừa chơi, qua một tháng đã có những hai trăm nghìn, nếu là năm tháng thì sao…”. Namjiu tròn mắt, hồi hộp nói: “Một triệu cơ đấy”.
Parani cũng bắt đầu hào hứng theo ánh mắt mơ mộng của Namjiu.
“Một năm được hai triệu tư. Mà bản tính như thế, để đi được vào nề nếp cũng phải mất kha khá thời gian”. Namjiu nói: “Nhanh nhất cũng phải hai năm… Năm triệu đấy”.
“Năm triệu…”. Parani bắt đầu mơ màng.
Jirasak nhún vai, quay sang nói với Raman: “Chuyện bình thường với những bà chúa giữ tiền. Hai đứa này là chúa để dành tiền, đặc biệt là Namjiu, nó từ bé đã ngày nào cũng thích bấm máy tính tính tiền”.
Raman gật đầu, mỉm cười: “Tốt”.
Jirasak hừ giọng: “Tin tôi đi, nếu không phải là những chuyện vô đạo đức hay phải bắt nạt người khác, hai đứa ấy bắt tay nhau nhận là cái chắc”.
“Tóm lại là đồng ý, công việc ở N.J.Gym không thành vấn đề, chúng ta sẽ điều chỉnh lại lịch dạy”. Namjiu nói với bạn.
“Được. Đồng tâm hiệp lực”. Parani nhận lời.
“Tuyệt vời!”. Namjiu reo lên vui sướng.
Jirasak quay sang nhìn Raman, ánh mắt như muốn nói “hối hận chưa?”.
“Pa đã đồng ý rồi, nhưng anh cũng phải chấp nhận cho Pa dùng vũ lực trong những trường hợp bất khả kháng đấy”.
Raman gật đầu: “Chỉ cần không đá đến mức rạn xương sườn là được”.
Namjiu lừ mắt: “Pa không dữ đến mức ấy đâu, cùng lắm cũng chỉ là ngáng chân, nắm tay, bẻ ra sau lưng, sẽ chừa lại cái mặt vì hình như em trai anh yêu cái mặt ấy hơn bất cứ thứ gì trên đời. Mà bạn tôi không phải là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




