|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
con lộ lớn, có nhiều xe tải chạy, đuối sức quá Uyển Ngọc cố đặt Vinh xuống, cô nằm luôn trên cỏ lả người đi …
Lúc này Vinh mới tỉnh tỉnh lại một chút, anh cố ngồi dậy, lay Uyểm Ngọc.
– Ngọc à! Em sao vậy.
– Em mệt mà đói nữa. Mỗi lần bụng em đói, đau lắm!
Vinh nhìn quanh. Cả anh và Uyển Ngọc cùng hết sức rồi. Cô đã cõng anh đi, đúng là một sức mạnh phi thường, không phải côgái nào cũng làm được. Một mình quật ngã… ba tên say rượu nữa, anh là đàn ông lại chẳng nên cái tích sự gì hết …
Vinh cố đứng lên vẫy một chiếc xe chạy qua:
– Cứu … cứu …
Những chiếc xe chạy vùn vụt qua, nhưng rồi cũng có một chiếc dừng lại.
Vinh chỉ kịp kêu:
– Cứu … cứu …
Anh ngã lăn xuống, đè lên người Uyển Ngọc …
Uyển Ngọc tỉnh dậy, có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ mình về đến nhà. Mọi người đang bao quanh cô, tiếng reo khẽ của Thanh Hương:
– Tỉnh rồi, tỉnh rồi!
Uyển Ngọc mở mắt ra ngơ ngác nhìn quanh. Ông Thành vui mừng:
– Ngọc! Cháu tỉnh rồi,hả? May quá!
– Đây là đâu vậy?
– Bệnh viện. Chính Vinh tỉnh lại báo tin, nên cậu mợ mới biết vào đây.
– Anh Vinh, ảnh có sao không cậu?
– Cơn sốt lui rồi.
Uyển Ngọc khép mắt lại. Những gì xảy rađối với cô thật kinh khủng, cô đã chiến thắng bọn bắt cốc thoát chạy.
Tiếng lộc cộc của xe lăn, Vinh qua đến, trông anh khá tưói tỉnh:
– Em tỉnh rồi hả Ngọc? Em ngất đi lâu quá làm mọi người sợ. Em mê đúng một ngày đó.
0 Lượt
# 15 – Admin 0.00023607176581681
Uyển Ngọc kêu lên:
– Lâu như vậy sao? Anh cũng khỏe rồi hả anh Vinh?
– Ừ, anh đỡ nhiều rồi. Không nhờ em, dũng cảm chắc là chúng ta còn trong tay bọn bắt cóc. Bây giờ thì an toàn rồi.
Vinh cầm tay Uyển Ngọc siết nhẹ, anh vừa cảm động vừa cảm phục cô.
Trông cô ốm yếu như vậy, thế mà cô đã cõng anh đào thoát.
– Ngọc à! Cám ơn em. Em mệt cứ nghỉ đi.
– Không, em rất vui và cứ ngỡ như mình đang mơ vậy.
Báo chí đến phỏng vấn và chụp ảnh. Uyển Ngọc xấu hố:
– Em mà dũng cảm gì.
Nhưng ngày hôm sau hàng chữ chạy tít trên trang đầu các báo:
cô bé dũng sĩ.
Thoát một cái Uyển Ngọc nổi danh như cồn. Vũ Hoàng đến thăm với bó hoa tươi, anh ta không còn dám xem thường sự ngờ nghệch của cô nữa:
– Em đúng là dũng cảm lắm Uyển Ngọc. Không giống như hôm nào em đi lạc, anh gặp em.
– Cho nên anh xem thường em?
– Anh thú nhận là có như thế, nhưng một phần anh xúc động trước nét đẹp của em. Em đúng là cô gái anh cần tìm.
Uyển Ngọc đỏ mặt:
– Anh nói quá thôi! Em may mắn nhà ở gần lò luyện võ, những ngón đánh của em là học lóm.
– Em học lóm mà còn như vậy- Em mà học chính quy chắc chết đàn ông.
Hay là em đi dự thi hoa hậu thể thao đi Ngọc.
– Thôi đi, em xấu hổ lắm.
Bây giờ Uyển Ngọc không thấy cô đơnnữa, nhưng người cô muốn luôn được nhìn thấy là Vinh. Mấy ngày bị bắt cóc nhốt chung, cô và anh thân mật biết bao.
Trở lại cuộc sống đời thường, anh có vẻ bận rộn, đúng hơn là bận rộn với bạn gái của mình. Bây giờ Thu Cúc săn sốc anh chu đáo. Lúc nào nhìn thấy anh là như luôn có Thu Cúc bên cạnh. Uyên Ngạc chợtthấy buồn buồn. Tại sao mình lại buồn nhỉ. Chính Uyển Ngọc cũng không biết tạisao.
Và như một cái bóng ảo ảnh, Vũ Hoàng đuổi theo Uyển Ngọc. Còn cô thầm lặng hướng lòng mình về kỷ niệm những ngày bị bắt cóc, anh đã ôm cô, cô cõng anh trên vai. Lúc đó Uyển Ngọc không hiểu sao mình làm nên nổi cõng một thân hình sáu mươi mấy ký trên lưng.
Tối nay, dưới nhà, anh và Thu Cúc ngồi bên nhau, và dường như Vinh cũng bắt đầu nhận ra có một sự thay đổi trong tâmhồn mình, anh không còn thích sự săn sóc quan tâm của người con gái anh từng yêu.
– Cúc à! Tối nay anh muốn nghỉ sớm, em về đi nhé!
Thu Cúc mỉm cười:
– Cũng được. Nhưng có điều em muốn hỏi anh, ba mẹ muốn chúng ta đính hôn và cưới nhau vào tháng mười hai, anh nghĩ sao?
Vinh lúng túng:
– Nhanh như vậy sao?
– Đó cũng là chuyện chúng ta từng bàn vớinhau mà.
– Nhưng anh còn muốn nghĩ ngơi.
– Khi đã đính hôn, em sẽ ở lại đây chăm sóc cho anh.
– Không cần như vậy đâu.
– Anh Vinh! Em thấy dường như anh đã thay đổi.
– Anh có thay đổi gì đâu?
– Sao không có! Anh không muốn em săn sóc lo lắng cho anh, thích ngồi một mình. Ngày trước anh đâu có như vậy.
– Sau mấy ngày bị bắt cóc đánh đập, anh vẫn chưa lấy tinh thần.
Thu Cúc lắc đầu:
– Em không nghĩ như thế. Em thấy ánh mắt anh sáng lên khi thấy Uyển Ngọc xuất hiện, ánh mắt anh nhìn nó khác, lắm.
Vinh không lắc đầu chối cũng không phủ nhận. Đúng là anh đã nhìn Uyển Ngọc bằng đôi mắt khác, của một kẻ đang yêu.
Không nghe Vinh trả lời, Thu Cúc hằn học:
– Em nói đúng phải không?
– Anh đang mệt, em về đi.
Thu Cúc lịm người:
– Ngày xưa, chưa bao giờ anh bảo em như vậy cả.
– Cúc này! Trời cũng có lúc nắng mưa có lúc mưa, đúng không? Anh nhìn nhận dù ba ngày bị bắt cốc thôi, bên cô ấy, anh nhận rõ là … anh đã thích cô ấy – Thích?.
Thu Cúc sững sờ rồi vụt lao vào đánhVinh:
– Anh dám nói với em như vậy?
Vinh nắm tay Thu Cúc lại, nghiêm mặt:
– Anh nói thật. Chẳng lẽ em muốn anh lừa dối em?
Thu Cúc khóc òa:
– Anh cứ lừa dối em, em chấp nhận hơn là bảo anh thích nó, một con bé nhà quê. Nó chỉ có công cứu anhchứ có gì hơn em đâu. Anh Vinh! Em nghĩ anh chỉ dao động trong nhất thời thôi chứ làm sao hết yêu em cho được Ôm chặt lấy Vinh, Thu Cúc gắn môi côvào môi anh. Vinh vùng mạnh ra, anh không còn chút cảm giác nào khi Thu Cúc hôn anh, mà một cảm giác khó chịu như đứa trẻ bị ép ăn món không còn thích ăn hơn nữa. Anh đứng lên:
– Em nghĩ nụ hôn của em làm cho những suy nghĩ của anh khác đi à? Em về đi!
Vinh bỏ đi ra ngoài. Thu Cúc ôm mặt khóc nứt nở. Không, cô không tin là Vinh hết yêu cô, đó chỉ là sự dao động nhất thời của anh mà thôi. Rồi anh sẽ lại tìm cô, cả hai lại vui vẻ như thưở nào …
Cô bé ấy bây giờ bỗng nổi tiếng, nhưng … nai thì vẫn nai. Vũ Hoàng vẫn hy vọng cô bé còn mê mình. Lái xe đến trường, Vũ Hoàng đoán đầu Uyển Ngọc, anh tươi cười:
– Uyển Ngọc! Hồi này em nổi tiếng quá.
Uyển Ngọc lạnh nhạt:
– Anh không nên tìm em nữa, em không muốn chị Thanh Hương buồn em.
– Này, anh chưa có vợ, anh vẫn có quyền quen em. Anh luôn nhớ giây phút em sắp thuộc về anh, anh yêu em là sự thật ngọc à.
– Vậy còn chị Thanh Hương?
– Anh với cô ấy …
e Vinh vừa tới, cô mở cửa xe ngồi vào:
– Chạy đi anh Vinh!
– Vũ Hoàng tìm em có chuyện gì vậy?
Lúng túng, Uyển Ngọc trớ qua.
– Ảnh … khuyên em nên đăng ký dự thi hoa hậu thểthao.
– Em có dự thi không? – Anh Hòang anh không nên gặp em.
– Nhưng anh yêu em.
Uyển Ngọc lắc đầu. Càng lúc cô càng nhận rõ Vũ Hoàng là người xấu, khác với Vinh. Cô bước tránh qua. Vũ Hoàng vội nắm cánh aty Uyển Ngọc giữ lại:
– Ngọc! Nghe anh nói đi, em đừng có hiểu lầm anh. Lên xe đi anh sẽ giải thích cho em hiểu. Sự thật là …- Vũ Hoàng ấp úng – Anh và Thanh Hương chỉ là bạn, hãy tin anh.
Uyển Ngọc nghiêm mặt:
– Đúng là em có khờ, nhưng em cũng nhận thức anh và chị Thanh Hương có mối quan hệ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




