watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4791 Lượt

với nhau thế nào. Xin anh từ nay đừng có đón em như thế này.
Thôi, anh Vinh đến đín em kìa!
Gạt Vũ Hoàng ra, Uyển Ngọc chạy nhanh về hứơng x Uyển Ngọc bật cười – Em xấu như ma mà dự thi gì.
– Không, em xin lắm chứ. Em là một bông hoa đặt biệt.
– Anh khen làm em xấu hổ.
– Anh khen thật lòng mà.
Bàn tay Vinh vô tình tìm bàn tay Uyển Ngọc như lần trước:
– Nhìn em ốm yếu mảnh mai, ai dám nói một mình em hạ ba gã đàn ông nào?
– Em cũng không hiểu sao lúc đó em lại mạnh như vậy. Hồi nhỏ, đúng ra em cũng từng quật ngã mấy đứa bạn trai, nhưng là giỡn chơi thôi.
Uyển Ngọc sung sướng nhìn xuống bàn tay mình đang nằm gọn trong tay
Vinh . Sao mỗi lần được anh nắm tay, cô thấy mình xúc động lạ. Nhưng sựcnhớ đến Thu Cúc, cô nhè nhẹ rụt tay lại, Song Vinh nắm chặt tay cô.
– Anh hỏi thật, em có thích … Vũ Hoàng không?
– Không! Anh ấy là của chị Thanh Hương ma … Em… thích anh, nhưng anh là của chị Thu Cúc,có đúng không?
Vinh cảm động đến lặng người, anh đưa bàn tay Uyển Ngọc lên môi hôn:
– Thu cúc và anh từng có yêu nhau thật, nhưng người anh muốn chọn làm bạn đời không phải cô ấy, người anh đang phải lòng là em.
Uyển Ngọc mở to mắt nhìn Vinh, anh gật đầu:
– Phải! Từ lúc chúng mình bị bọn người đó bắt đi, dẫu có ba ngày bên nhau thôi, nhưng em thật dũng cảm mạnh mẽ, chính điều này dã khiến anh yêu em.
Đôi mắt cứ mở to nhưng sáng long lanh một tình yêu. Vinh cảm động quá.
Anh hiểu là mình đã được yêu, anh kéo mạnh cô vào lòng, ôm cô thật chặt, mặt anh vùi vào tóc cô rồi dang ra, anh say đắm ngắm cô, gương mặt từ từ cúisát xuống đáp đôi môi nóng ấm nồng nàn lên đôi môi hồng vừa hé mở …
Những nụ hôn dài thật lâu mới chấm dứt. Uyển Ngọc băn khoăn:
– Vậy với chị Thu Cúc, anh nói như thế nào hả anh?
– Anh sẽ nói cho cô ấy hiểu, tình cảm không phải duy nhất. Anh sẽ xin lỗi cô ấy.
– Như vậy em có giống … một người đã cướp mất tình yêu của người khác không?
– Không đâu, vì duyên nợ đã cột anh và em vào nhau.
Uyển Ngọc cười khúc khích:
– Lúc trước ghét người ta lắm mà.
– Ông trời hay trớ trêu như vậy đó, ghét của nào trời trao của đó. Anh ghét em nên ông trời trao em cho anh.
Uyển Ngọc phụng phịu:
– Ghét anh.
Cô bé đáng yêuquá đi thôi. Vinh lại say đắm đi tìm môi cô.
Anh ấy chỉ hôn mình, bàn tay vuốt vai mình, không giống như Vũ Hoàng, anh ta dắt cô vào nhà anh và … lần đó cô đã phơi bày thân thể mình, còn để Vũ Hoàng ngấm và hôn, bàn tay ấy như lưỡi dao trên da thịt Uyển Ngọc khiến toàn thân cô nổi gai và nhất là khi bàn tay anh lần xuống đùi cô vuốt ve … liệu mình đã "hư" chưa? Câu hỏi này cứ ám ảnh Uyển Ngọc suốt, cô khổ sở không sao tìm lời giải đáp. Không thể hỏi ai, Uyển Ngọc đi nhà sách tìm sách "Bí mật trai gái" về xem, song cô chẳng giải đáp được thắc mắc mình muốn biết. Giá như mình còn mẹ nhỉ? Cái điều khó nói ấy sẽ dễ dàng nói ra. Uyển Ngọc thừ người ra.
– Uyển Ngọc ơi!
0 Lượt
# 17 – Admin 0.00023607176581681
Tiếng của Vinh, Uyển Ngọc giấu vội cuốn " Bí mật trai gái" xuống gối bước nhanh lại mở cửa. Vinh mỉm cười:
– Em làm gì vậy?
– Em … đang đọc sách.
– Sách gì vậy, anh xem với được không?
Mặt Uyển Ngọc đỏ lên, cô lúng túng:
– Em xem báo, báo tạp chí Hoa học trò, anh xem không?
Uyển Ngọc nhào vào chộp một cuốn báo đưa ra choVinh:
– Anh xem báo này không?
Vinh cười lắc đầu:
– Báo này để con nít xem. Nè, em sắp mười chín, đâu còn nhỏ mà xem báo này.
Uyển Ngọc phụng phịu:
– Nhưng em thích. Anh tìm em có chuyện gì vậy?
– Có chuyện rất thú vị.
Khép cửa lại, Vinh đến ngồi cạnh Uyển Ngọc.
– Em biết chuyện thú vị là chuyện gì không?
– Thì anh nói em mới biết được chớ.
– Ba anh nói như thế này, hồi nhỏ bà ngoại em rất thích anh, có bảo sau này khi em lớn, gả em cho anh.Đó là lý do ba anh đã mang em về đây.
– Vậy rồi sao?
Uyển Ngọc nghệch mặt ra hỏi. Vinh bẹo má cô:
– Ba chưa biết tụi mình yêu nhau cho nên bảo anh, ba không ép anh hay là ép em, mỗi đứa đều có quyền quyết định. Em là con dâu cũng tốt. Bằng không, ba xem em như Thanh Hương vậy. Sau này em thương ai thì gả em cho người đó.
Vậy em có muốn lấy anh không?
Mặt Uyển Ngọc nghệch ra hơn nữa:
– Là sao?
Vinh phì cười:
– Sao có lúc em "tốc kê" không chịu nổi vậy! Là em sẽ là vợ của anh. Chịu không?
– Hổng biết!
– Kỳ cục hôn, sao hổng biết cho được! Cô bé, sang nặm tụi mình cưới nhau nghen.
– Hổng biết.
Uyển Ngọc bưng mặt xấu hổ. Thương quá, Vinh ôm cô vào lòng, nồng nàn:
– Sao càng ngày anh càng thấy yêu em đến như vậy không biết.
Những nụ hôn nồng lên gương mặt_đang đỏ bừng của Uyển Ngọc, cô kêu khẽ:
– Coi chừng có ai thấy! Anh hôn em làm em muốn ngộp thở nè.
– Tại anh quá yêu em.
Vinh mỉm cười buông Uyển Ngọc ra. Vô tình mắt anh chạm vào cuốn sách giấu dưới gối, tò mò Vinh lôi ra. Uyển Ngọc sợ quýnh lên.
– Anh đừng có xem!
Nhưng không còn kịp nữa, Vinh giở cái gối ra, không phải một cuốn mà là đến mấy cuốn. Vinh nhíu mày:
– Sách này ở đâu em có?
Mặt Uyển Ngọc đỏ nhừ:
– Em mua.
– Tại sao lại đi xem những quyển sách nhảm nhí này vậy?
– Tại … tại … tại …
Uyển Ngọc không thể nói ra nguyên nhân, cô ấp úng:
– Sách này … hổng nên xem sao?
– Đúng ra cũng chẳng nhảm nhí gì. Trước ngưỡng của hôn nhân, em cũng cần biết bởi vì em không có mẹ với bà ngoại chẳng dễ nói, có đúng không?
– Thôi em không xem nữa, em đi bỏ sọt rác vậy. Em mới xem vài trang đầu thôi.
– Không cần bỏ sọt rác, em cất vào tủ sách gia đình,khi nào cưới nhau anh và em cùng xem chịu không?
Xấu hổ, Uyển Ngọc giấu mắt vào ngực Vinh. Thật lâu, cô mới ngước mặt lên nhìn Vinh, anh đang nhìncô cười với vẻ thú vị. Anh yêu cái cách ngây ngô nhưtrẻ con của cô.
0 Lượt
# 18 – Admin 0.00023607176581681
– Anh này … hôn nhau hoài cố hại không anh?
– Có Vì như vậy anh sẽ muốn em. Nhưng em tin đi, anh yêu em nên anh sẽ dành "chuyện ấy" cho đêm tân hôn của chúng mình.
– Chuyện ấy?
– Là chuyện em vừa nói hôn nhau hoài có hại không. Ôi, cô bé của anh đã mười tám, một mình hạ ba gã đàn ông mà lại chẳng hiểu gì cả, cho nên đi mua sách này xem, có đúng không?
– Tại em muốn biết … Mà thôi, không nói chuyện này nữa, chúng mình đi chơi đi anh.
– Em muốn đi đâu?
– Đi ăn kem, ăn bò bía.
Vinh cười phá lên:
– Ôi! Người yêu của anh? Anh đang tự hỏi, không biết em là con nít hay là người lớn đây.
– Cười em hoài, ghét ghê.
Uyển Ngọc giận dỗi xô đùa Vinh lại cửa, anh ghìm lại và ôm cô:
– Anh không cười nữa! Đi ăn kem hay bò bía gì cũng được, anh ra ngoài cho em thay quần áo.
Hôn cô lần nữa, Vinh mới chịu buông cô ra, mở cửa đi ra ngoài, Uyển Ngọc mỉm cười nhìn theo. Bên cạnh anh, cô thấy cuộc đời mình đẹp hơn bao giờ.
Tình yêu là mật ngọt, là nụ cười.
Thu Cúc mỉm cười khi thấy Vinh đã có mặt ngồi đợi cô. Cô đi nhanh vào

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT