watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4787 Lượt

Có không anh?
Vinh lắc đầu:
– Muốn trốn thoát chỉ có nước giở tole.
– Giở tole sẽ gây tiếng động, mà nhảy xuống từ mái tole có nước gãy chân.
Cả hai cùng thừ người ra.
Thôi, mình ngủ đi anh, mai hẵng tính. Biết đâu sau một giấc ngủ, đầu óc chúng mình sẽ minh mẫn. Môi và mặt anh đang bị sưng nhiều đấy.
– Ừ.
Vinh nằm xuống bên Uyển Ngọc, hai tay gối dưới ót, mắt nhìn lên cao suy tính. Uyển Ngọc bắt chước Vinh, nhưng nghĩ lan man một chút cô rơi vào giấc ngủ mỏi mệt. Đêm thật tĩnh lặng, chẳng biết là vàothời khắc nào ..
Uyển Ngọc thức giấc. Cô nhận ra ngay thực tế cô và Vinh đang bị bắt cóc. Anh nằm cạnh cô

đang ngủ, dáng nằm nghiêng và một tay vô tình đặt lên hông cô như là anh đang ôm cô vậy. Môi miệng anh hãy còn sưng đỏ, hẳn là anh rất đau.
Uyển Ngọc thương cảm ngắm Vinh. Từ nhỏ đến lớn chắc chắn là anh chưa bị khổ, bị đánh đập như vầy. Cũng lần đầu tiên Uyển Ngọc nhận ra anh đẹp như Vũ Hoàng, một nét đẹp nam tính mạnh mẽ. Chợt Vinh cựa mình mở mắt, Uyển Ngọc vội nằm ngay lại.
– Anh Vinh, còn đau không?
– Đau. Em không ngủ à?
– Có, em vừa thức giấc. Ngoải kia chắc sáng rồi hả anh?
– Chắc vậy. Chưa bao giờ anh dám nghĩ giữa thanh thiên bạch nhật và giữa thành phố có bọn người lộng hành bắt cóc đòi tiền chuộc như vầy.
– Nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra phải không anh?
Câu nói hóm hỉnh không phải lúc của UyểnNgọc, nhưng lại làm Vinh phì cười:
– Ừ, dưới ánh mặt trời chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chúng ta ăn cơm giống như con chó MiMi nhà mình vậy. Tiếng mở khóa lách cách Vinh và Uyển Ngọc im bặt,anh chụp sợi dây trói, Cột vào cả hai, vừa lúc cửa mở ra. Không quen với bó ng tối lờ mờ không đủ sáng bên trong, bọn chúng nheo mắt lại. Tên chỉ huy hất hàm:
– ****** muốn nói chuyện với mày, mày phải nói theo lệnh tao nếu muốn sống và muốn con bé này còn nguyênn vẹn. Nào, nói đi! Mẹ hãy lo đủ hai trăm đô la, mau chuộc chúng con ra.
Vinh nghiến răng, tuy nhiên anh vẫn ngoan ngoãn làm theo ý chúng. Anh nghe tiếng bà Thành khóc òa lên:
– Vinh ơi! Bọn chúng có đánh con không?
Vinh muốn khóc vì thương mẹ:
– Không có đâu, mẹ yên tâm!
Cụp! Tên đàn anh giật máy quát:
– Bà mà báo công an là hiểu chuyện gì chứ? Mau lo tiền đi.
0 Lượt
# 13 – Admin 0.00023607176581681
Gã khóa máy lại, bỏ đi ra ngoài. Cánh cửa đóng mạnh vào, trả cho Vinh và Uyển Ngọc không gian tối ăm ẩm thấp. Vinh không gào thét như hôm qua nữa, ì như thế chúng sẽ đánh anh và còn phát hiện ra anh và Uyển Ngọc đã cởi được dây tróinữa. Anh ngồi lặng yên suy nghĩ. Hẳn là ba mẹ anh đang lo bắn lên ở nhà. Còn anh và Uyển Ngọc thì bị nhốt trong căn nhà tồi tàn kín bưng này. Vinh có cảm giác mình phát điên lên thực sự. Anh hằn học kéo đây trói ra. Phải trốn thoát, nhưng bằng cách nào đây?
Lát sau cửa lại mở, chúng mang cơm vào:
– Ăn đi! Ngồi một chỗ có người phục vụ ănuống là cha rồi.
Miệng nói tay hấn bẹo má Uyển Ngọc cười. Vinh trừng mắt:
– Cút xéo ****** đi!
Anh vùng đậy đá vào bụng hắn một đá bất ngờ, hắn lãnh đủ, té dập mặt xuống nền xi măng. Tiếng động khiến hai tên ớ ngoài bước vào, chúng lao vào đánh Vinh, vừa dấm vừa đá. Vinh cố chống lại Uyển Ngọc kinh hoàng len vào giữa, cô gào to lên:
– Đừng cô đánh anh ấy, đừng đánh!
– Muốn chống lại hả, chúng ông cho mày nhừ đòn.
Chúng tróiVinh vào chân

cầu thang, nhưng lại thả lỏng Uyển Ngọc.
– Mày bảo nó nên ngoan ngoãn sẽ không bịđòn đau.
Rầm. Cánh cửa đóng lại, chúng kéo nhau ra ngoài, dưới sàn thức ăn đổ tung tóe. Uyển Ngọc khóc nức nở ôm Vinh:
– Anh đánh lại bọn chúng chi vậy? Em biết làm gì cho anh hết đau đây?
– Anh chịu không nổi khi chúng muốn sàmsỡ em, Ngọc à. Nếu phải chết cũng được hơn là em bị chúng làm nhục.
– Bọn chúng cần tiền thì không đám làm gì em đâu.
– Không thể tin được bọn người chó má này đâu.
Uyển Ngọc lấy vạt áo lau máu cho Vinh. Cô ôm anh như chia sẻ cái đau anh đang chịu đựng. Sự cách ngăn nam và nữ giây phút này không còn nữa, mà hai tầm hồn, hai con người cùng đồng cảm.
– Em đừng khóc nữa, anh không sao đâu.
– Anh như vầy mà nói không sao. Anh đau, em cũng đau lắm.
Vinh cười mếu:
– Chứ không phải anh và em xưa nay rất ghét nhau.
– Hồi đó ghét, còn bây giờ em thương anh.
Nước mắt Uyển Ngọc ròng ròng, Vinh cảmđộng lả trong vông tay cô.
– …
Vinh nằm mê man vì những vết thương, Uyển Ngọc đì lần lại cữa, cô kêu khẽ, tay đập vào cửa:
– Làm ơn cho miếng nước.
Bên ngoài, toán bắt cốc đang bày tiệc nhậu. Một tên vểnh tai nghe ngống:
– Con bé đó gọi mày cho nó miếng nước đó,Trư Bát Giới. Mày thích nó lắm mà, mở cửa cho nó uống rượu với mày.
– Thôi đi, mày muốn anh Hai làm thịt tao hay sao. Hư chuyện ảnh, lúc chưa lấy được tiền, ảnh giết tao như ngóe luôn.
Tiếng cười khùng khục vang lại:
– Coi vậy mà cũng nhát hé.
Uyển Ngọc đập tiếp cửa:
– Cho miếng nước! Anh tôi bị sốt rồi sốt cao lắm, mấy người không lo cho ảnh, ảnh có bề gì, mấy người đừng hòng có hai trăm ngàn đô.
Quả nhiên lời cảnh cáo của Uyển Ngọc có hiệu lực, một tên mở cửa ném lon bia vào:
– Không có nước, cho nó uống đỡ bia đi.
Lần này cửa mở hé chứ không đóng kín lại,Uyển Ngọc hé cửa nhìn ra ngoài.
Bọn chúng ba thằng đang nhậu. Cô len người ra trả lại lon bia cho chúng:
– Em muốn uống nước kìa.
– Nhiều chuyện quá.
0 Lượt
# 14 – Admin 0.00023607176581681
Một tên nạt đùa:
– Lại đằng kia lấy chai nước khoáng đó uống đi!
Uyển Ngọc cúi gằm đầu đi, mắt cô lóe sáng khi nhìn thấy cây song cửa. Cô liền chụp lấy xông vào ba tên đang uống rượu đánh, giáng xuống mấy đòn trí mạng.
– Ơ … con bé này có võ, bọn mày ơi!
Uyển Ngọc nghiến răng. Bây giờ chúng mày mới biết tao có võ hả? Cô quơ cây đánh tiếp, nhằm ngay chân chúng mà đánh. Ba tên có rượu nên chịu thua một cô gái như Uyển Ngọc, nằm ngay đơ. Chỉ chờ có như vậy, Uyển Ngọc chạy trở vào cô run rẩy mở trối cho Vinh:
– Anh Vinh, chúng ta mau trốn đi!
Vinh giật bắn người choàng tỉnh. Chưa kịphiểu chuyện gì, anh gượng dậy chạy theo Uyển Ngọc. Xâu chìa khóa cửa cài tòn tennơi cửa sắt, Uyển Ngọc mở cửa lôi Vinh chạy.
– Mau lên anh Vinh!
Được một quãng, cơn sốt hành hạ, Vinh chạy chậm lại:
– Anh đau và, mệt quá, Uyển Ngọc giục:
– Anh phải cố chạy! Bị bọn chúng bắt lại, chúng sẽ đánh chết chúng ta.
Vinh cố chạy, đầu anh hoa lên cuối cùng hai chân khuỵu xuống.
– Tìm nó mau lên!
Tên bắt cóc hét to, bọn chúng đang bổ nhau đi tìm cả hai. Không biết làm sao, Uyển Ngọc lôi bừa Vinh xuống cái cống gần đó. Cả hai gần như nín thở trong lòng cống chật chội bẩn thỉu. Bọn chúng đi qua, văng tục **** thề và đánh nhau, rồi kéo nhau đi xa. Uyển Ngọc thở phào:
– Anh Vinh …
Người Vinh nóng quá, mặt đỏ lơ Uyển Ngọc cố lôi Vinh lên miệng cống.
Hai người ướt lóp ngóp đầy bùn đen bám trên áo quần. Uyển Ngọc không sợ, điều quan trọng cô đưa Vinh chạy thoát khỏi nơi này. Anh đang sốt cao, làm sao đây?
Khom người, Uyển Ngọc cõng Vinh, cô chạy lúp xúp và cứ cắm đầu mà rảo bước. Ra đến

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT