|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
bác có thể nói chuyện được và có thể cùng đi đâu đó vào buổi sáng trước khi cậu ấy về nhà ngủ. Một cậu nhóc như vậy nếu con không mạnh mẽ và quyết liệt thì không được đâu, con phải cố gắng lên!
– Thế nhỡ bố con phản đối thì sao ạ?
– Vậy thì chúng ta nên về nhà và hỏi bố con xem sao?
——–
Tối hôm đó, sau khi dùng bữa, những cuộc nói chuyện của gia đình Huyền rất rôm rả, ông Hùng yêu cầu cô mặc thử hết tất cả những món đồ mà hôm nay hai mẹ con mua về làm cô thay đồ tới mệt nghỉ.
– Em chọn toàn đồ nữ tính thế? – Ông hỏi vợ.
– Thì Huyền là con gái chứ có phải con trai đâu, mặc như vậy trông mới ra dáng thiếu nữ chứ anh!
– Nhưng thấy nó như vậy đám con trai lại có suy nghĩ đen tối thì sao?
– Không có chuyện đó đâu. Anh đừ
Huyền lêntiếng.
– Biết nói thế nào được nhỉ. Bố thấy, bộ nào trông con cũng đẹp, nhưng con định mặc đẹp để làm gì thế?
– Thì là… thì là… con muốn tới gặp anh ấy thêm một lần nữa…
– Lại là cái thằng đó à, sao con gái bố lại phải mặc đẹp cho người khác ngắm thế hả? – Ông Hùng ngán ngẩm.
– Bố nó thật đúng là… Không sao đâu con à, bố vợ thì thường dễ ghen tỵ với “con rể” đó mà…
– Con rể gì, nó đã lấy cái Huyền đâu? Với lại còn thằng Quân nữa cơ mà, mấy ngày trước nó gọi điện muốn chính thức gặp gỡ hai gia đình còn gì?
– Con xin lỗi, đáng lẽ ra con cũng nên nói chuyện với bố mẹ về chuyện này! Con và Quân không còn là… người yêu nữa đâu ạ!
– Có chuyện gì xảy ra thế? – Ông lo lắng.
– Anh ấy có lẽ không hợp với con…
– Không hợp thì thôi con à, dì Nhàn ôn tồn, chỉ cần con không thấy hối hận về quyết định đó, nhưng Quân vẫn thường xuyên gọi điện tới đây hỏi xem con thế nào, mẹ nghĩ con nên nói chuyện với cậu ấy, nếu con không thích thì cũng không nên để cậu ấy phải khổ sở như vậy, cậu ấy vẫn hi vọng là con có thể quay lại.
Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com
– Chắc là không thể mẹ à, giờ thì con yêu người khác rồi, nếu cậu ấy có gọi đến thì con chỉ có thể nói như vậy thôi.
– Mà thằng nhóc đó tên thật là Tuấn Anh phải không?
– Dạ vâng!
– Thôi thì bố cũng không ghét cậu ta nhưng nếu con thấy không ổn thì cũng nên thôi đi. Bố không muốn con phải khổ khi yêu cậu ta như thế.
– Vâng, con sẽ nhớ!
– Anh đúng thật là, con mình còn chưa làm gì mà anh đã nói thế là sao? Không sao đâu con à, hãy mạnh mẽ lên nhé, cho dù cậu nhóc đó có phản đối cũng phải cố gắng không để thoát, trong cuộc đời đâu phải dễ dàng gì gặp người thật sự quan trọng với mình.
– Mẹ nói đúng ghê!
– Hai mẹ con nhà này đúng là tâm đầu ý hợp nhỉ, bố không tán thành đâu…
– Không được đâu bố nó, ngày mai anh phải chở con đi đấy! Anh chẳng nói là sẽ tin tưởng con đến cùng còn gì, anh phải động viên con chứ!
Cùng lúc đó tại chung cư M, tầng 13, Zenka đột nhiên thấy ớn lạnh, nhìn bữa cơm mà cậu “kỳ công” làm trong suốt mấy tiếng đồng hồ cậu thở dài:
– Có mỗi một mình mà làm mãi mới xong, mình làm sao ấy nhỉ?
Nhìn về phía Nilk hay ngồi, cậu nhớ ra là cô chưa trả lại chìa khóa nhà, nếu cứ như vậy chắc chắn cô ấy sẽ quay lại, trước lúc đó cậu quyết định nên đi khỏi nhà một thời gian cho tới khi cô ấy thôi cái ý nghĩ về chuyện thích cậu, có lẽ thế là hơn, Zenka tự cho là vậy. Nghĩ tới đó, cậu lập tức gọi điện cho Linh, cậu em khá lo lắng khi ông anh vừa "tạm trú" tại bệnh viện một thời gian, Tuấn Anh lập tức trấn an cậu nhóc:
– Chỉ là bị sốt bình thường thôi, em không phải lo đâu, hai đứa học hành vẫn tốt đấy chứ?
– Vâng, vẫn tốt, không thi lại môn nào cả! Thằng Dương còn “cua” đượccô bé học cùng lớp nữa, anh yên tâm chưa?
– Ai lại nói chuyện em mình có người yêu như thế, cậu ghen tỵ là em cậu có người yêu trước cả cậu chứ gì?
– Anh Zen đoán mò, thế nhưng anh có chuyện gì cần hỏi em ạ?
– Em có biết chỗ nào cho thuê trọ không, đừng chọn chỗ nào đông đúc quá ở trên tầng cũng được.
– Anh tìm làm gì thế?
– Anh muốn ở đâu đó một thời gian.
– Anh định đi bụi à?
– Không.
– Thế thì có, ở gần nhà em có một chỗ khá ổn, nếu anh cần gấp thì mai anh có thể tới xem qua.
– OK, cảm ơn em nhiều!
– Không có gì ạ!
Sáng hôm sau, Zenka kéo khóa chiếc vali, cậu không nhiều đồ lắm nên không mất nhiều thời gian, thứ vướng bận nhật là mấy cây đàn, cậu bọc cây guitar và violin vào bao rồi khoác lên vai và xách theo. Đúng lúc định bước đi thì cậu chợt giật mình khi thấy Nilk đã đứng cách mình có vài bước chân. Cậu thấy hơi chột dạ, tự lầm bẩm với mình rằng nên đi sớm hơn, Nilk không nói gì chỉ nắm chặt lấy chiếc áo khoác dài cô cầm trên tay, trong bộ váy đơn giản và dịu dàng màu ngọc bích cô lưỡng lự một lát rồi từ từ tiến tới bên anh:
– Anh định đi đâu thế?
– Tôi… phải đi mấy ngày! – Zenka trả lời nhanh.
– Anh không đi làm mấy hôm rồi với lại ốm còn chưa khỏi hẳn anh đã định đi đâu.
– Tôi chỉ… – Anh hơi lúng túng.
Nilk tiến tới gần anh cô nhẹ nhàng xoay khuôn mặt anh đối diện với mình, cô nhìn thẳng vào anh rồi nói:
– Khi nói chuyện phải NHÌN THẲNG vào em chứ?
Zenka đứng im, cậu chưa từng nghĩ cách làm này lại có lúc “phản chủ” như vậy, trước đôi mắt thẳng thắn và trong suốt của cô ấy, cậu hiểu là bài nói dối của mình đã bại lộ. Nilk tiếp tục không buông tha cho cậu chút nào:
– Vậy là anh nói dối sao? Anh không có việc gì phải đi, anh chỉ muốn CHẠY TRỐN khỏi em đúng không? Sao anh lại làm thế?
– Tôi không… có… ý định đó… (chết tèo mi rùi đó nhóc, say goodbye)
– Tại sao anh lại muốn trốn khỏi em? – Nilk vẫn tiếp tục.
– Không… – Zenka thấy anh không biết nên nói gì, anh nghĩ thầm – Không muốn cô ta tới gần mà lại gặp ngay lập tức thế này thì biết nói sao đây?
Nước mắt bất chợt lại chảy ra khỏi khóe mắt Nilk, cô lập tức ôm lấy Zenka thật chặt:
– Sao anh cứ nhất quyết phải rời khỏi em?
Cái ôm bất ngờ này của cô làm anh bối rối hết mức, mất vài giây Zenka mới nói được một câu dứt khoát:
– Này Nilk, cô không nghĩ là không nên làm như thế này hay sao?
– Tại sao lại không?
– Cô bỏ tôi ra một lát đi, đừng có ôm nữa! – Cậu vẫn lạnh lùng.
– Không được đâu, anh đừng bắt em phải rời khỏi anh nữa, điều đó còn khiến em đau khổ hơn cả việc ở bên anh như thế này! Em thật sự KHÔNG THỂ TỪ BỎ anh như vậy được!
– Sao cô cứng đầu thế…
Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com
– Anh cũng vậy mà, em… có bao giờ nghĩ là em lại yêu anh đâu, nhưng mà nó lại xảy ra mà em thì KHÔNG THỂ NGỪNG LẠI được!
– Làm thế nào để cô buông tha tôi ấy nhỉ? – Cậu bắt đầu thấy khó chịu.
– Làm thế nào để anh thôi nghĩ tới việc đó nhỉ?
– Này Nilk, tôi không…
Zenka hoàn toàn không thể nói tiếp được câu nói đó khi Nilk dừng nó lại bằng một nụ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




