watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7398 Lượt

là đừng đuổi em đi thì anh lại bỏ đi như vậy?
– Cô không thôi làm những việc như vậy không được hay sao?
– Nhưng em đã nói là em không từ bỏ anh được còn gì, anh có thể ngừng thở nhiều hơn 10 phút không, em cũng vậy, em chỉ là một người bình thường, em không phải là siêu nhân em không có khả năng ngừng mọi suy nghĩ của em về anh, em cũng không thể làm trái tim mình không đau khi bị anh từ chối như vậy!
… …
Trong bữa ăn chỉ có Minh, Loan và Huyền làm không khí trở nên sôi nổi còn Tuấn Anh thì vẫn ngồi im từ đầu tới cuối bữa. Cho dù anh Minh có trêu đùa hay nhắc nhở gì thì cậu cũng chỉ tham gia vài câu ừ hứ rồi thôi. Tranh thủ như vậy, Minh bắt phạt nhóc em “yêu quý” của anh bằng cách rửa hết đống bát đũa, nhìn cậu bên chồng bát đĩa, Nilk lo lắng hỏi:
– Em giúp anh được không?
– Tôi có thể tự làm được!
Nilk không nói gì, cô tiến tới rồi lại ôm chặt anh, Zenka nhíu mày:
– Vướng quá! Đi ra chỗ khác chơi đi! (Khổ thân thằng bé, sao tôi nỡ tạo ra nhân vật ăn nói nhầm lẫn vào lúc này)
– Em có ôm anh để chơi đâu? Vậy em giúp anh một tay nhé! – Cô nhìn anh với ánh mắt lấp lánh, vừa tinh nghịch vừa trẻ con.
– Tôi làm gì có quyền cản cô đâu…
Xử lý xong chồng bát thì Minh vừa ở đâu chui ra bắt cả hai người đi ngắm một lượt căn nhà mới với rất nhiều dự định của anh. Minh thích gia đình có đông người nên dù hiện giờ trong nhà chỉ có hai người nhưng anh đã chuẩn bị cả phòng cho con cái sau này. Tuấn Anh không hào hứng chút nào với ý tưởng đó của ông anh nên cậu chỉ ngáp dài mà không bình luận gì trong khi Huyền thì vô cùng thích thú với điều đó:
– Anh Minh đúng là hết ý đấy! – Cô khen.
– Cảm ơn em!
– Anh có ý tưởng này từ khi nào thế?
– Từ khi anh yêu chị Loan, chắc là từ năm lớp 12 gì đó ấy! – Anh gãi đầu.
– Anh yêu chị ấy từ khi đó cơ ạ? Nghĩa là…
– Thật ra thì chị ấy mới nhận lời anh cách đây 2 năm thôi, chỉ vì ngoài chị ấy ra anh không thể yêu ai khác nên anh…
– Oa, quá tuyệt!
– Sao em không thử vào trong nhỉ, cả Tuấn Anh nữa, em không hào hứng chút nào sao?
– Phòng của cháu thì chú vào làm gì khi cháu vẫn chưa có ạ? – Cậu hỏi lại.
– Sắp có chứ cái thằng ngốc này, cứ vào đi, anh muốn em chịu trách nhiệm trang trí phòng cho cháu nữa đấy!
Miễn cưỡng bước vào trong cậu nhìn một lượt rồi quay lại hỏi:
– Nhưng còn chưa biết là trai hay gái cơ mà…
Minh chỉ đợi khi Huyền bước vào trong lập tức anh đóng cửa rồi khóa lại, anh nói vọng vào trong:
– Xin lỗi nhé, em trai. Vì cháu chưa có nên phòng này có thể khóa ngoài được, em ở trong đó đi nhé! Anh không đồng ý chút nào với thái độ của em ngày hôm nay đâu, dẫu sao em đã làm cô bé ấy khóc nên em phải chịu trách nhiệm đi!
– Anh thật giàu suy nghĩ vớ vẩn, thế sao trước đây khi em làm một-số-người khóc anh lại ủng hộ em?
– Vì cô ấy là Huyền em à, chỉ vì lý do đó thôi!
– Anh Minh, thôi đùa đi!… Anh Minh!… Hừ!… Đi mất rồi còn đâu…
– Em thấy lạnh quá! – Huyền rên.
– Tại cô ăn mặc phong phanh quá đấy!
Không nói gì, Nilk cuộn người vào trong chăn:
– Tại anh đột nhiên bỏ đi đấy chứ!
– Cứ coi như là lỗi của tôi đi.
– Anh có ghét em không?
– Nếu tôi trả lời có thì sao?
– Em đã nghĩ trong khi chạy đi tìm anh, khi đó em đã nghĩ là nếu anh ghét em thì sao, thế là em sợ, sợ hơn cả lúc anh ốm và không tỉnh lại, em đã muốn khóc lắm, nhưng em cố kiềm chế. Em nghĩ là cho dù là anh có yêu một ai đó khác… thì… em…
Nilk chỉ nói có vậy rồi cô lại khóc, Zenka nhìn cô rồi rút chiếc khăn tay ra đưa cho cô lau nước mắt, một lát rồi anh lên tiếng:
– Cô không định nói tiếp sao, cô đang nói dở còn gì?
– Nếu anh yêu một ai đó khác – Cô gạt nước mắt – Em sẽ…
Cô bỏ dở câu nói ở đó, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Zenka, mắt cô lại nhòe đi, nước mắt tuôn rơi nóng hổi trên má:
– Cho dù anh không chịu chấp nhận tình yêu của em, cho dù anh không nhìn thấy em, thì em cũng sẽ chỉ hướng về anh thôi, ngoài gia đình và bạn thân em chỉ có Zenka là present thôi … vì thế… nếu anh có yêu ai khác đi nữa em sẽ nhất định không để anh đi, em sẽ giữ anh thật chặt!
– Cô định như thế thật sao? – Anh hỏi lại với vẻ lạnh lùng.
– Nhất định là như thế, vì em yêu anh nhất, yêu nhất thế giới luôn!
Lần này thì Zenka bật cười.
– Sao anh lại cười em, em có nói gì buồn cười lắm đâu?
– Cô nói liều thật đấy, trước đây tôi không thấy thế!
– Tại anh khiến cho em nói thế đấy chứ!
– Nếu nói với người khác chắc họ chạy mất dép lâu rồi!
– Thì em chỉ nói với anh thôi mà, làm sao mà nói câu “em – yêu – anh” với nhiều người được! – Nói xong câu đó, Nilk bỗng giật mình hai má nóng bừng – Chắc là… thế…!
Ừ thì dẫu sao cô cũng từng định nói câu đó với Quân, nhưng cuối cùng thì lại không nói hết, như thế không tính có được không nhỉ, mà thôi, quan tâm làm gì.
– Cô có đảm bảo là không nói dối?
– Có – Cô trả lời dõng dạc.
Nilk định nói gì đó nhưng Zenka ra hiệu cho cô nằm xuống, cô ngoan ngoãn nghe theo, trong cái cảm giác mơ hồ trước khi nhắm mắt của mình cô cảm thấy anh thật gần gũi và ấm áp, cảm giác ấm áp tới nỗi có thể chìm vào giấc ngủ thật nhanh. Nilk vừa ngủ được một lúc lâu thì điện thoại của Zenka rung lên, cậu nhấc máy:
– Alo!
– Chào Tuấn Anh, mình là Quân!
– Chào!
– Chắc Tuấn Anh ngạc nhiên vì mình biết số của bạn?
– Không, chẳng khó để biết điều đó, không biết Quân gọi cho tôi có chuyện gì?
– Chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện một chút được không? Tôi nghĩ là tôi làm phiền anh, nhưng tôi không có cách nào khác.
– Được, Quân muốn hẹn tôi ở đâu?
– Có một quán coffee trên tầng 3 ở số 374 đường M, Tuấn Anh tới được chứ, tôi đang ở đó?
– Vậy thì phiền Quân đợi trong khoảng 30 phút, tôi sẽ tới ngay!
Cúp máy, Zenka nhìn gương mặt khi ngủ rất bình yên của Nilk rồi nhấc điện thoại lên lần nữa.

Quán coffee vào giờ tan tầm khá đông khách, họ nán lại chờ cho qua giờ cao điểm trước khi về nhà, Quân ngồi một mình, hai bàn tay không ngừng nắm lấy nhau, lo lắng và bất an. Tuấn Anh tiến tới từ phía sau anh rồi nhanh chóng kéo ghế ngồi xuống:
– Anh uống coffee nhé? – Quân hỏi.
– Không, tôi không có thói quen uống và tôi cũng không uống được!
– Cho anh một Lipton nhé! – Quân nói với bồi bàn – Anh khá là đặc biệtđấy, tôi chưa gặp ai không uống được coffee như anh đâu!
– Dạ dày tôi không thích!
– Anh có vẻ là người ít nói, nhưng chắc quen biết lâu sẽ có thú vị riêng.
– Sao Quân không nói thẳng vào chuyện mà Quân muốn nói?
– Vậy… ừm… chắc anh cũng đoán được chuyện tôi muốn nói rồi phải không? Vậy tôi sẽ nói thẳng… tôi chỉ có một thắc mắc,

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT