|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hôn chỉ trong một lần chớp mắt của cậu, cậu sững sờ tới nỗi không thể cử động trong khi đôi môi dịu dàng đó đang chạm tới mình, nếu có thể được nói về những gì đang hiện ra trong đầu cậu lúc này thì có lẽ là Nilk đã thành công trong việc khiến Zenka hoàn toàn không thể nghĩ được gì cả (mình thật sự là một tác giả thích cho nhân vật phải khổ đây mà). Nhìn vẻ mặt cứng đờ của cậu saukhi “bị hôn” Nilk lại bật khóc và ôm chặt cậu hơn, mất một lúc cô mới chịu buông lỏng tay ra đôi chút. Thật sự bản thân cô cũng không hiểu vì sao mình lại khóc nhiều như vậy, dồn hết can đảm để hôn, rồi bất chợt lại thấy việc này thật vô ích, người ta đâu thể yêu nhau chỉ sau một nụ hôn chứ, nghĩ vậy cô lại càng muốn khóc. Zenka từ từ ngồi xuống ghế, Nilk cũng ngồi theo, cô liên tục lấy giấy để lau nước mắt còn cậu thì tự lấy một tờ giấy khác để lau… son môi, nhưng ý định đó không được thực hiện ngay lập tức trước cái nhìn chằm chằm của Nilk:
– Anh đang định làm gì thế? – Cô hỏi, giọng hơi nghẹn ngào vì nước mắt.
– Tôi … không thích son môi…
– Anh định xóa đi rồi quên luôn là em đã hôn anh sao?
– Hừm… chắc thế…
Nilk quả thật không chịu buông xuôi, cô lấy khăn ướt lau sạch lớp son môi rồi đưa cái khăn khác cho Zenka:
– Nếu anh không thích son môi thì anh lau đi, em sẽ hôn lại! – Cô nói đầy cương quyết.
Câu nói đó của cô làm Zenka thật sự giật mình, cậu lắp bắp:
– Cô… bình tĩnh đi, đừng có… quá khích như thế!
Nilk lập tức tiến tới gần anh, Zenka thấy tóc gáy đang dựng lên nhanh hơn điện nhưng cuối cùng thì cô gái chỉ nhẹ nhàng ôm lấy anh:
– Bây giờ thì em đã “đóng đấu” rồi nhé, anh không được nghĩ đến ai khác đâu!
– Này Nilk, cô không thấy ngại sao?
– Có chứ, em thấy nóng hết cả tai, nhưng mà em nghĩ là em chỉ ôm người em yêu thôi chứ không phạm tội gì cả!
Bạn đang đọc truyện tại : Tgtruyen.com
– Nhưng tôi không thích! Chẳng để làm gì cả! –
Zenka chán nản.
– Vậy em hôn lại nhé!
– Bó tay – Cậu giật mình – Thôi đi cho tôi nhờ!
– Vậy anh đừng đuổi em đi nữa!………
Chương 10
Ba mươi phút sau, Nilk chìm sâu vào giấc ngủ trong khi vẫn ôm chặt Zenka, nghe tiếng thở bắt đầu trở nên đều đều của cô anh từ từ gỡ tay cô khỏi mình. Để cô ngủ trên ghế, anh lấy chăn đắp cho cô cẩn thận, Zenka suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, cầm áo khoác rồi bước ra ngoài, anh đi một mạch tới nhà Minh. Chưa kịp nhấn chuông thì đã thấy Minh bước ra khỏi cửa, thấy cậu em đang đứng “lơ ngơ” như vậy anh lập tức lên tiếng:
– Em tới đúng lúc quá, đi mua thức ăn với anh nhé!
– Nhưng…
– Không nhưng gì cả, anh đang định làm gì đó để mang cho em thì em tới, thiêng thật, từ hồi anh lấy vợ em chưa tới chơi nên anh thấy mừng lắm!
– Thật ra…
– Đi mua gì đó về làm cơm nhé, nhóc!
Không thể nói gì trước sự hào hứng như vậy của anh, Zenka đành lẽo đẽo theo sau anh. Hai tiếng sau, hai người về nhà với rất nhiều thứ lỉnh kỉnh:
– Sao anh mua nhiều thế? Em đứng cầm chỗ này trong lúc anh gọi điện thoại mà bao nhiêu người nhìn! – Zenka chán nản để đóng đồ lên bàn.
– Em cằn nhằn gì thế, mà chắc người ta ngưỡng mộ em cũng nên!
– Ngưỡng mộ gì, một là họ nghĩ em bị hâm con trai lại thích đi chợ hai là họ nghĩ em bị gay.
– Chắc không đến nỗi thế, đâu có giống lắm đâu!
– Thì hai chúng ta đi cùng nhau còn gì?
– Em tới gặp anh làm gì thế? Có chuyện gì “động trời” hay sao?
– Anh nghĩ vậy ạ?
– Vì thường thì anh tìm em là nhiều mà, vậy có chuyện gì?
– Ngày xưa anh làm thế nào để…
Câu nói chưa kịp hoàn thiện thì tiếng chuông điện thoại của Minh reo vang, anh với tay nhấc máy:
– Alo!
– Anh Minh – Huyền nghẹn ngào nấc lên trong ống nghe – Anh có biết anh Zenka đi đâu rồi không? Em đi tìm anh ấy mà không biết nên đi đâu nữa…
Lắng nghe tiếng khóc của cô bé trong điện thoại, anh quay sang nhìn Zenka đang nhặt rau, cái nhìn đó của anh làm cậu em quay lại nhìn anh với ánh mắt tò mò, anh tiếp tục nói nhưng không rời mắt khỏi Zenka:
– Huyền hả em, Zenka ấy à…
Cậu em trai của Minh giật thót một cái rồi lắc đầu tỏ ý “đừng nói là em ở đây”, Minh vẫn tiếp tục:
– Biết làm sao được bây giờ nhỉ… em ở đâu… ừ… đến nhà anh đi… cậu nhóc… đang ở đây này!
Minh cúp máy rồi nhanh tay túm lấy cậu em đang định “chuồn” ra khỏi nhà bếp:
– Em định đi đâu? Huyền sắp tới rồi còn gì?
– Hiện giờ thì không nên! – Zenka đáp gọn.
– Không là sao? Em có biết cô bé khóc đến thế nào không, em cũng là con trai cơ mà sao em lại để cô ấy khóc như thế?
– Có phải là lần đầu tiên đâu, chẳng phải trước đây cũng có một số trường hợp như vậy còn gì?
– Nhưng tình yêu của cô ấy dành cho em thật sự rất chân thành em à, không thể dối xử với Huyền như thế được, cô ấy là người duy nhất không rời xa em khi em ốm, em CÓ hiểu điều đó không?
– Vâng, em… không hiểu điều đó, nhưng… anh giúp em chút đi!
– Tuấn Anh à, không ai phải ra toà vì có tình cảm với ai đó cả, em cũng không thể kiện cô ấy vì cô ấy yêu em! Em có thể tránh gặp cô ấy hôm nay, ngày mai nhưng em không thể cứ như vậy cả đời!
Tuấn Anh thở dài, Minh ngừng lại vài giây rồi nói với cậu:
– Yêu một người
không khó đâu em à, sao em không mở lòng với người yêu thương em như vậy? Anh không muốn ép buộc hay làm khó em nhưng anh báo trước đừng đi đâu cho tới khi Huyền tới đây, em tiếp tục nấu đi!
Một lát sau khi Zenka đang rán nem thì Huyền đã đến nhà Minh, cô chào chị Loan khi chị ra mở cửa:
– Em vào trong nhà đi cho khỏi lạnh, sao em thở gấp vậy?
– Em… đi ra ngoài… vội quá nên không mang theo ví, chỉ đủ tiền lên xe bus, gần tới đây… thì em phải đi bộ…
– Sao em lại phải chạy gấp như vậy chứ?
– Anh Zenka… có ở đây… không ạ?
– Có, ở trong bếp!
– Em xin phép ạ!
Huyền lại lật đật chạy vào nhà bếp, Minh chạm mặt cô ở cửa, anh cười thật tươi, còn Zenka thì không quay đầu lại (thực tình cậu chỉ muốn nhanh nhanh biến khỏi chỗ này, nhưng đường đường là một thằng con trai mà phải chạy trồn một cô gái thì hơi mất mặt), Huyền vẫn thở không ra hơi nhưng cô vẫn tiến vào trong bếp rồi nói thật to:
– Sao anh lại bỏ đi, sao anh lại bỏ em lại một mình như thế?
– Tôi chỉ định đi một lát thôi, tôi định thế…
– Tại sao anh lại như thế… rõ ràng là đã KISS rồi cơ mà!
Câu nói rất dõng dạc đó của Huyền làm những người còn lại rơi hoàn toàn vào trạng thái shock, Minh không thể nói lên lời, anh mở to mắt hướng về Tuấn Anh, Loan thì chỉ “ồ” lên được một tiếng, còn Zenka thì không phải nói, cậu muốn chui ngay đi đâu đó (biết ngay mà). Nilk tiến tới bên anh, Minh nghĩ rằng có lẽ nên ra ngoài, anh kéo tay vợ rồi nói với Huyền:
– Em đừng có để thằng ngốc đó chuồn mất đấy nhé, anh mất công giữ nó để cho em “xử” rồi đó!
Khi nhà bếp chỉ cònlại hai người, Zenka cố gắng làm tiếp công việc của mình một cách gượng gạo còn Nilk thì chất vấn:
– Sao anh lạ thế, em nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




