watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7388 Lượt

may nhờ Tuấn Anh nên mới được như vậy đấy chứ!
– Chồng cháu thì muốn sinh con vào tháng 2 dương lịch, anh ấy bảo muốn sinh con vào cùng tháng sinh của Tuấn Anh, như thế sẽ có thêm một thằng nhóc Tuấn Anh be bé ở nhà, cháu can cũng chẳng được!
– Vậy anh ấy sinh vào ngày mấy thế ạ?
– Thế em không biết sao, thế này thì kết hôn thế nào được? – Loan trêu.
– Tại anh ấy chẳng bao giờ nói cả, Huyền ngại ngùng, mà anh ấy cũng chẳng hỏi em sinh vào tháng mấy nữa!
– Hai đứa này hay ghê nhỉ, ngày 25 tháng 2, nghe anh Minh nói đó là ngày bố mẹ Tuấn Anh gặp nhau, lãng mạn thật đấy nhỉ!
– Vậy là sắp tới sinh nhật của anh ấy rồi đấy, may mà chị cho em biết, nếu không thì…
– Con thật đúng là, dì Nhàn vuốt tóc cô, cứ như vậy thì không được đâu!
– Chị cũng nghĩ là em phải “quyết liệt” hơn một chút đi chứ, thằng bé thì hay thờ ơ lắm, nó chưa từng yêu ai đâu!
– Nhưng mà…
– Ôi, Loan lên tiếng, cháu xin lỗi, cháu đã mua đồ ăn tới đây mà lại quên mua rau gia vị mất rồi, cháu sơ suất quá!
– Không sao đâu, Huyền đi mua được không con, con cứ ra hàng rau ở đầu đường là có ngay ấy mà!
– Vâng, để con đi!
Huyền hào hứng đi bộ ra mua đồ rồi nhảy chân sáo về nhà, đi được nửa đường thì bất chợt cô nghe thấy tiếng gọi ở phía sau:
– Chị ơi, xin lỗi làm phiền chị một chút được không ạ?
Cô quay lại, trước mặt cô là một cô gái có thân hình mảnh khảnh, đôi chân dài và rất đẹp, cô gái ăn mặc khá giản dị nhưng vẫn có nét thanh lịch rõ nét trên gương mặt và nụ cười có duyên, cô gái lên tiếng:
– Chị có phải là Hà Lệ Ngọc Huyền không ạ?
– Là mình đây, có chuyện gì vậy?
– Em biết, đáng lẽ ra em nên liên lạc trước với chị nhưng em không gặp được chị ở trường nên đành đột ngột đến tận đây, em rất mong chị thứ lỗi.
– Ôi, không có gì đâu, mình thấy bạn cũng trạc tuổi mình thôi, bạn không phải xưng hô khách sáo như vậy đâu, cứ gọi mình là Huyền cũng được!
– Dạ, cảm ơn chị, nhưng hôm nay em đến gặp chị là vì em có một thỉnh cầu rất mong chị chấp nhận.
– Chuyện này thì thật khó nói quá, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, mình không hiểu là có chuyện gì, liệu việc đó mình có làm được không?
– Chị có thể rời khỏi anh Tuấn Anh được không ạ? – Cô gái nói thẳng, gương mặt hơi hồng lên đôi chút – Em… là người yêu anh ấy!
Huyền sững sờ

không tin nổi vào tai mình, cô chết lặng hồi lâu rồi chỉ mấp máy nói:
– Bạn là…
– Em là Ngọc, em gái anh Nam làm chung quán bar với anh Tuấn Anh, trước đây anh Tuấn Anh và anh em có thời gian sống cùng nhau nên em quen anh ấy từ khi đó… Em… em đã yêu anh ấy trước khi chị xuất hiện. Vì thế, xin chị đừng làm những việc vô lý như những ngày qua nữa, chị không phải là người đầu tiên ở chung với anh ấy, chị không hiểu rõ anh ấy bằng em, em thật sự không hiểu chị tại sao lại cướp anh ấy khỏi em như vậy! Chị có biết anh ấy thích ăn gì hay không, chị có biết anh ấy thường phải ăn nhiều bữa vì dạ dày không tốt không, chị có biết anh ấy hay bị đau đầu khi phải nghe những âm thanh lớn không? Chị không biết gì hết, kể cả chuyện em và anh ấy đã từng sống chung nữa!…
Huyền thấy mình không thể đứng vững trước những lời mà cô gái kia vừa nói, nó như một đòn giáng mạnh vào cô, còn Ngọc thì bắt đầu khóc:
– Chị làm ơn hãy trả lại anh ấy cho em đi ạ! Em không thể sống mà phải nhìn thấy anh ấy cứ ở bên người khác như vậy!
– Mình… – Cô không nói lên lời.
– Em sẽ cho chị thời gian một ngày, chị hãy chia tay với anh ấy đi, chị thật sự không hiểu và không biết rõ về anh ấy, chị không thể mang lại hạnh phúc cho anh ấy được, anh ấy cần một người có thể chăm sóc cho anh ấy chứ không phải một người luôn đeo bám và làm phiền anh ấy như chị.
… … …
Huyền thất thểu lê từng bước về nhà, trái tim cô lạnh tới giá băng, không thể nói được một lời nào trước đôi mắt đong đầy nước mắt đó khi Ngọc quay đi, cô đaukhổ đến nỗi không thể khóc được. Tại sao lại như vậy, sao Nhung và Thanh lại nói về chuyện anh ấy có một cô gái khác mà mình không biết, cô ấy thật sự rất xinh vậy mà anh ấy con bỏ rơi vậy còn mình, mình không đẹp, không nữ tính như thế nếu so sánh thì quá thiệt thòi cho cô ấy.
– Con về trễ vậy, đợi mãi nên Tuấn Anh lại phải đi mua thay, thằng bé vừa đi tìm con đấy con không gặp nó sao?
– Không ạ!
– Thôi, vào trong đi cho ấm đi con, nấu xong hết rồi đấy! Minh ơi, cháu gọi cho Tuấn Anh bảo thằng bé về ăn cơm đi!
Khi mọi người đã quây quần bên bàn ăn, ông Hùng ôn tồn lên tiếng:
– Hôm nay, hai bác muốn gặp Minh cũng là vì hai bác chưa có dịp để gặp bố mẹ Tuấn Anh, nên gặp cháu trước để có chuyện bàn bạc có gì thì cháu cũng tư vấn qua xem thế nào, bác muốn bàn chuyện sau này của hai đứa, dẫu sao thì…
– Không cần đâu ạ! – Huyền bất ngờ lên tiếng khiến mọi người đều quay sang nhìn cô – Đằng nào thì giữa con với anh ấy không có gì cả, mọi người để anh ấy tự do đi ạ! Anh ấy nên đến với người nào đó có thể chăm sóc cho anh ấy tốt hơn con!
– Em đang nói chuyện gì thế? – Tuấn Anh ngạc nhiên.
– Em đã gặp người đó rồi… người mà trước đây anh sống chung ấy!
Lần này thì mọi con mắt lại đổ sang Tuấn Anh:
– Em đã từng ở chung với ai thế? – Minh tròn mắt nhìn em – Anh cũng không biết chuyện này?
– Em có ở chung với ai bao giờ đâu?
– Kể cả là chung nhà trọ? – Anh tiếp tục hỏi dồn. (ái chà!)
– Thế thì… có! – Cậu nghiêng nghiêng đầu.
– Hả?
– Trước đây lâu rồi mà!
– Lâu là sao?
– Từ khi em ra ở riêng, em thuê trọ trên tầng ba của một nhà gần đấy, phòng kế bên là của một chị nào đó học Kinh tế thì phải!
– Em dám làm những chuyện linh tinh thế đấy hả? – Minh phát cáu.
– Em không làm gì cả!
– Thế chứ tại sao bây giờ người ta lại tới tìm?
– Em không làm gì thật mà, với lại em chỉ ở đó có 3, 4 ngày rồi em bỏ đi!
– Em không hiểu là như thế là đã đủ thời gian để “có vấn đề” rồi à, có phải em làm gì có lỗi nên bỏ đi không, bây giờ thì em nên thành khẩn khai báo đi, nếu không thì không nhận được “sự khoan hồng của pháp luật” đâu?
– Không, chẳng qua là vì tường nhà mỏng quá, tai em lại thính nên chị ấy hát gì em cũng nghe thấy nên…
– Em đang nói linh tinh gì thế, người ta hát thì đâu có sao?
– Ban đầu em cũng nghĩ thế, nhưng nội dung bài hát thì là vấn đề, Tuấn Anh cười đau khổ, khi em ở nhà thì cứ khi nào chị ấy vào nhà tắm chị ấy đều đứng ở cửa phòng em rồi nhờ em để ý phòng hộ, nếu có ai tới thì gọi chị ấy, sau đó thì… chị ấy cứ hát mãi bài “ước gì anh ở đây giờ này” đến ngày thứ 2 thì em dọn đi luôn rồi!
– Nhưng chỉ có lý do là người ta hát bài không đúng hoàn cảnh thôi sao?
– Nhưng tên em là Tuấn Anh mà, không lẽ em lại ở đó khi có người gọi tên em khi người ta làm gì đó trong nhà tắm sao? (suy nghĩ ngộ)

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT