watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7369 Lượt

tục những câu hỏi của mình:
– Anh không thích những âm thanh lớn sao?
– Cũng không hẳn là chỉ có như thế, anh không thích tiếng còi tàu

hỏa, có một lần khi còn nhỏ anh đã bị ngất khi đứng ở sân ga chỉ sau 1 hồi còi.
– Tại sao thế?
– Anh không biết, bác sỹ nói có thể tại tai anh thính!
– Có phải là anh chưa yêu ai bao giờ không?
– Chưa! – Anh ngẩng đầu lên nhìn Huyền.
– Vậy… lúc trước…, cô nói lắp một hồi rồi mới nói tiếp, lúc em hôn anh là first kiss của anh à?
– Ừ…
– Thế nhưng mà… em… người đầu tiên em hôn thì không phải là anh, em thực sự…
Tuấn Anh xoay người rồi ôm lấy Huyền vừa vỗ về cô nhóc vừa nói:
– Đừng nghĩ tới chuyện đó, anh có thắc mắc gì đâu… nếu em cứ nghĩ mãi về chuyện đó thì em sẽ thành “ôm rơm rặm bụng” đấy!
– Nhưng…
– Đừng nghĩ theo cách đó nữa!
Huyền gục đầu lên vai anh bất chợt cô cảm thấy mình cầm một chỗ dựa hơn bao giờ hết, một chỗ dựa dịu dàng như thế này chắc chắn chỉ có thể được tìm thấy khi Zenka đang ở đây.
Một lát sau cậu thì thầm:
– Là first kiss CỦA CHÚNG TA.
=======
Đêm, Tuấn Anh mở mắt, những mảnh vỡ ký ức trong đầu chập chờn hiện về làm cậu thức giấc, tất cả đều không rõ ràng, có ai đó mơ hồ hiện ra rồi lại biến mất. Đã bao nhiêu lần rồi nhỉ, cậu tự hỏi, bao nhiêu lần những giấc mơ đó tơi rồi lại bay vụt đi để lại trong tâm tưởng cậu hàng trăm câu hỏi, mình đã thấy gì, cái mình thấy là gì, rồi lại thất vọng khi không thể trả lời được. Nhưng hôm nay thì khác, giấc mơ đó không làm cậu nghĩ ngợi nữa vì cậu đang nhìn thẳng vào Nilk, nhìn gương mặt đang đối diện với mình, gương mặt đang cuộn người vào tấm chăn của cô ấy nhưng vẫn hướng về phía cậu. Cô xoay người vài lần, dường như hơi không quen với việc ngủ với cái chăn dầy quấn xung quanh, sau đó chui hẳn ra khỏi cái chăn với tư thế rất thoải mái, Tuấn Anh nhìn cô không chớp mắt rồi cậu cũng chịu ra khỏi cái chăn quấn quanh mình để đắp chăn lại cho cô bé, xong xuôi, cậu lại cuộn người trở lại vào chỗ cũ.
Biết bao nhiêu lần cảm giác đó trở về bên Tuấn Anh khiến cậu ớn lạnh, hôm nay, lại một lần nữa nó khiến cậu thấy lạnh vô cùng, lạnh hơn cả khi “vô tình” ngã xuống bể bơi ban nãy: cảm giác bị

bỏ rơi.
Lần đầu tiên khi biết cảm giác đó là khi cậu quay lại với thân hình ướt nhẹp sau cơn mưa tới chỗ người bạn lang thang đã nằm đó bất động, hốt hoảng khi không còn thấy người ấy ở đó nữa, cậu đi tìm, nhưng tìm ở đâu khi cậu không nói được và cũng không hiểu hết người ta nói gì. Và rồi, cứ giống như một vòng tròn đáng sợ, khi cậu có một gia đình, một người bố dịu dàng xoa đầu khi nói sẽ nhận mình làm con, một người mẹ khóc nấc lên khi nhìn cậu thương tích đầy mình sau trận đòn khủng khiếp đó, họ cũng lại bỏ đi.
Có phải cậu là nguyên nhân gây ra tất cả những bất hạnh này không khi những người ở bên lại lần lượt ra đi như vậy, cậu thấy bất an. Đó cũng là lý do Tuấn Anh luôn xa cách với ông anh trai cho dù được anh yêu thương và chăm sóc thế nào chăng nữa, cậu biết ơn Minh luôn ở bên và lo lắng cho mình, nhưng cậu lại sợ… nếu anh ấy lại bỏ đi… giống họ… giống bố mẹ nuôi tới một phương trời nào đó… hoặc tệ hơn… giống những người đã sinh ra cậu… không một lần quay lại,không một lần kiếm tìm, không một lần để cho cậu biết họ là ai kể cả trong những giấc mơ vụn vỡ đó.
Nilk lại cựa mình, cô nhóc quay qua quay lại rồi nằm sát về phía Zenka hơn, cho dù cách nhau tới hai lần chăn nhưng cậu vẫn cảm thấy sự ấm áp ngọt ngào đang lan tỏa trong lồng ngực.
Nhưng… nhói đau.
Cậu thở nhè nhẹ, thật khẽ, chỉ sợ rằng nếu thở mạnh hơn có lẽ mình cũng sẽ đau hơn. Đúng rồi, cô ấy cũng đã có ý nghĩ đó… ý nghĩ sẽ bỏ rơi cậu… ý nghĩ khiến cậu đau…
Thế nhưng có một việc mà cậu đã hoàn toàn không ý thức ra đó là việc giữ chặt người ta ở lại, khi đó, có thể cậu mất bình tĩnh, có thể cậu tức giận nhưng cậu đã làm được điều đó.
Có sao đâu nhỉ, nếu không muốn bị bỏ rơi thì hãy giữ người dó lại, cho dù chỉ trong chốc lát thôi, cho dù chỉ ích kỉ vậy thôi nhưng chắc chắn người ta sẽ quay lại, cho dù câu trả lời có khác đi nhưng trong lòng cậu thì chỉ có một điều duy nhất: tôi không hối hận.
Cho dù tôi làm em khóc và cho dù tôi lánh xa em thì em sẽ lại đến bên tôi, sẽ lại ôm chặt lấy tôi mà khóc… Thì… Tôi không hối hận vì trao cả tình yêu này cho em, cho dù em hay giận dỗi, cho dù em hay hỏi vì sao không bao giờ tôi chủ động ôm em lấy một lần, vì tôi lo lắng, nếu để tình cảm của mình “nổi” thì có lúc nó sẽ “trôi” đi mất… Tôi không hối hận khi nhất quyết chỉ chấp nhận em là người yêu, cho dù em có đi tới nơi nào đi chăng nữa thì tôi sẽ vẫn giữ em ở lại.
Tôi cần em… hơn bất cứ ai…
Mấy tháng sau, khi bụng dì Nhàn đã khá lớn còn Loan thì sung sướng vì đã có bầu thì Huyền cũng có tin vui (hehe có ai đã liên tưởng đến chuyện có bầu chưa vậy ạ?). Cô lại từ một góc nào đó nhảy ra để ôm chầm lấy Tuấn Anh khi anh đang cắm cúi đọc sách:
– Em làm được rồi đấy!
– Làm được thì cũng không nên “đâm sầm” vào anh như thế!
– Có chuyện gì thế con? – Ông Hùng lên tiếng cố giấu nụ cười khi nhìn thấy cậu “con rể tương lai” gần như bất lực trước cái ôm nhiệt tình của cô con gái ương bướng.
– Trường Đại học ở Pháp mà con theo đuổi vừa gửi thư mời con nhập học bố ạ! May ơi là may ấy, con sẽ nhập học ngay sau khi tốt nghiệp, chỉ cần học tốt năm cuối này nữa và chờ em trai ra đời là con đi được rồi bố nhỉ! – Huyền nói mắt cô long lanh, hạnh phúc.
– Chúc mừng con, cuối cùng thì con cũng thành công!
– Vâng, cảm ơn bố, à… cảm ơn cả anh Zenka nữa!
– Cảm ơn gì, em làm được chứ có phải là anh đâu?
– Tại suốt mấy tháng rồi anh ấy cứ thấy con là lại bắt đi học, học suốt nên cũng có tốt hơn! – Cô cười tươi.
– Vậy thì tốt quá còn gì, mẹ chỉ mong thấy con vui vẻ như thế này!
– Vậy mẹ cũng phải khỏe, phải sinh cho con thằng em trai nữa chứ!
– Thế thì mẹ hứa, chuyện này mẹ làm được, nhưng Tuấn Anh, bac có ý này không biết con có đồng ý không nhỉ?
– Vâng, có chuyện gì ạ?
– Con sang bên đó cùng với Huyền luôn nhé, tiện thể chăm sóc cho con bé luôn, hai bác thì tin tưởng con nhất nên…
– Cháu biết là hai bác luôn lo lắng cho Huyền, cháu cảm ơn hai bác vì đã tin tưởng cháu nhưng… chuyện này thì cháu không nhận lời được ạ!
Mọi người không ngạc nhiên với sự thờ ơ của Tuấn Anh nhưng khi ý định đó bị cậu gạt đi thì cũng không thể không thấy thoải mái, ông Hùng lên tiếng:
– Có chuyện gì mà lại không nhận lời được chứ con, chuyện này có khó gì đâu?
– Cháu biết là không khó, nhưng bản thân Huyền cũng có thể chăm sóc cho cô ấy được, nếu cứ ở bên cháu mãi thì cô ấy sẽ ỷ lại, cháu không muốn thế, với lại…
– Với lại gì nữa?
– Cháu cũng phải đi học nữa!
– Sao bác chưa nghe thấy chuyện này bao giờ?
– Cháu cũng vừa thi xong thôi ạ!
– Vậy là có mấy hôm con biến

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT