|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đó, vừa trẻ con, vừa khiến cô bực mình nhưng cái đáng giận bây giờ là cô thấy anh thật sự rất “đáng yêu”, nếu mà anh biết thể nào anh cũng sẽ mắng: “con trai không thích bị dùng từ “đáng yêu” hay “dễ thương” nào hết”. Tuấn Anh mỉm cười khe khẽ khi thấy thái độ đó của cô, ai bảo khi yêu người ta thường trẻ con chứ, giống như cô ấy bây giờ, rất rất trẻ con, thế nhưng, anh yêu điều đó hơn bao giờ hết. Tuấn Anh đột ngột nắm tay và giữ Huyền lại:
– Em định giận tới khi nào nữa?
– Em không có chuyện giận dỗi trẻ con đâu!
– Anh muốn là người chịu trách nhiệm cho tương lai của em, anh muốn bản thân có thể mang lại hạnh phúc cho em nhưng khi nhìn lại chính mình anh thấy anh chưa đủ khả năng đó, mặc dù chuyện này nói ra thì thật không có gì là tự hào. Anh mong rằng em sẽ hiểu!
– Anh…
– Anh sẽ không bao giờ để em phải thất vọng đâu, vì thế…
Câu nói của Tuấn Anh bị gián đoạn bởi một cái ôm chặt từ phía Huyền, cô cảm thấy hạnh phúc vô bờ, cô cũng quên mất rằng anh chỉ hơn cô 1 tuổi, một người đã từng không xác định được con đường tương lai của mình sẽ ra sao. Chính vì lẽ đó nên khi anh đã quyết tâm trở thành một người để cô có thể yên tâm ở bên đến hết cuộc đời làm cô thấy anh đang nói với mình rằng cô thật sự rất quan trọng.
– Nếu em muốn về thì cứ về nhé, lúc nào anh cũng ở đây! – Tuấn Anh vỗ về cô bé.
– Em đã có điều em cần biết nhất rồi, cho dù không ở bên anh thường xuyên nhưng em biết em ở đâu trong lòng anh, như thế là em yên tâm rồi!
Tuấn Anh không nói gì, anh áp má mình lên gương mặt Huyền rồi nói một câu rất khẽ… rất chậm rãi… rất đầy đủ… rất “shock” làm cô “chết lặng”:
– Anh yêu em!
============
Facebook, messenger:
“Sao anh lại không cho em nấu ăn cho người khác chứ?”
“Anh thấy người ta nói với con trai thì tình yêu đến từ cái dạ dày, anh không muốn em quên cái dạ dày của anh đang ở Việt Nam đâu!”
“…”
~~~~~~~
“Anh Zen này. Em đã nhìn thấy cái đó!”
“Cái đó là cái gì?”
“Em vốn dĩ cứ thắc mắc là tại sao anh lại bắt em mang laptop của anh đi, hóa ra anh cũng lãng mạn đấy chứ?”
“…”
“Em không biết là anh đã viết cả lời tỏ tình lên góc phải màn hìnhđâu đấy! ^_^”
“…”
“Anh không định nói gì với em sao?”
“…”
“…”
“Anh Minh nói nếu viết ra thì sẽ khó “trốn tội” hơn!”
“Ơ!!!”
~~~~~~~~
“Sao anh chỉ nói mỗi câu “anh yêu em” thế, em cứ nghĩ là phải được nghe gì đó thật là hay nữa cơ!”
“Em muốn nghe gì?”
“Anh yêu em nhất hay yêu em hơn bất cứ ai chẳng hạn…”
“Mỗi người có môt cách yêu khác nhau, cách thể hiện tình yêu khác nhau không đồng nhất nên không thể để những tình yêu đó lên bàn cân đo xem dài ngắn, ít nhiều thế nào, trọng lượng ra sao!”
“Vậy là anh chỉ nói có thế thôi thật đấy à?”
“Đừng tham lam như thế chứ, Nilk!”
“…”
“Tình yêu mà anh dành cho em là duy nhất!”
“Thật chứ?”
“Thật!… Anh viết ra rồi mà… Không viết lại nữa đâu!”
Có ai đó đang ỉu xìu trước màn hình laptop.
=======
Hơn một năm trôi qua, Tuấn Anh vùi đầu vào bài vở và công việc tại bệnh viện của Hoàng, dì Nhàn và ông Hùng thì càng ngày càng không thể yêu quý cậu khi cậu luôn lo lắng cho gia đình mình một cách chu đáo nhất. Câu lặp lại nhiều nhất trong các e-mail mà dì gửi cho Huyền là “cậu nhóc đó sẽ trở thành một ông bố rất tuyệt, một ông bố đầy trách nhiệm”. Thế nhưng “ông bố rất tuyệt” đó vẫn chỉ là một cậu nhóc theo cách nào đó và vẫn có thể có những hành động “quái gở” khiến người lớn lo lằng cho dù chỉ là để thể hiện tình cảm, nguyên do ư, có lẽ phải trở lại một ngày trước.
Reng! Reng!
– Alo!
– Chào anh!
– Sao đột nhiên em gọi về vậy?
– Anh không thích em gọi hay sao?
– Không, vì cũng lâu lắm rồi em không gọi, cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm đấy, anh “gửi” vài món qua sóng điện thoại nhé!
– Không cần đâu ạ! Em chỉ muốn hỏi thăm mọi người một lát!
– Cả nhà đều khỏe, em Dũng vẫn hay hỏi chị nó lắm!
– ……
– Có chuyện gì thế?
Giọng Tuấn Anh bất chợt trở nên nghiêm nghị khi anh không hề nghe thấy bất cứ tiếng động nào của Huyền ở đầu dây bên kia, một thoáng bất an vụt qua suy nghĩ làm anh lo lắng. Và âm thanh đó vang lên, những tiếng thở rất khẽ nhưng bị ngắt quãng thành nhiều nhịp, âm thanh mà Huyền tạo ra khi cô khóc, thứ trước đây giúp anh nhận ra cô khi cô đột ngột gọi cho anh từ bệnh viện khi Thanh gặp tai nạn, giờ đây, âm thanh đó lại làm Tuấn Anh nghẹn thở, người con gái mà anh luôn yêu thương và nhung nhớ đang khóc.
– Em… – Huyền nói trong tiếng nấc – … rất nhớ anh… nhớ đến phát điên… Em cứ nghĩ là… nếu viết ra… ở cuối những e-mail… em có thể thấy vơi đi… nhưng nếu không nói ra thì em không thể chịu được… Em không muốn làm anh phân tâm khi anh đang thi hết môn… em…
Tiếng cúp máy khô khan vang lên trong ống nghe, sau đó là những tiếng tút tút kéo dài như vô tận, thế nhưng, Tuấn Anh không quan tâm tới điều đó nữa. Cậu ngồi bất động như một pho tượng bên bàn ăn, đôi mắt không hề có bất cứ cử động nào, sóng não cũng bất động theo (đùa thôi nhé!), trông cậu không khác gì một người bị đóng băng với tốc độ nhanh khủng khiếp. ĐÓNG BĂNG HOÀN TOÀN. Dì Nhàn và ông Hùng cũng nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên vô cùng rồi họ nhìn nhau vài giây, sau đó thì đành bụm miệng để không bật cười trước vẻ “bất động” của cậu “con rể”.
Ngay sau đó, Tuấn Anh “bốc hơi” với một tốc độ “khủng”, khi dọn bàn xong thì bố và dì của Huyền không hề thấy bất cứ dấu hiệu gì cho thấy cậu còn ở nhà. Hoàng thông báo cậu không tới bệnh viện, Minh gọi lại nói cậu không tới chỗ anh. Lo lắng hiện rõ trong ánh mắt họ. Nhưng rồi, họ lại trở về trạng thái yên tâm hơn bao giờ hết.
Mozilla Firefox/ History/ Show all history.
Truy cập gần nhất:
Ha Noi Airport Guide, Flight status, 6:00 – 9:00 PM, Departures,Vietnam Airline, Paris 8:30 PM, Scheduled.
Sau 12 giờ bay và hoàn toàn không thể chợp mắt suốt chặng đường, Tuấn Anh đã tới Paris hoa lệ vào ngày 24/12 mà không hề để ý, mãi cho tới khi không thể quay về nhà ngay theo như dự định, cậu đành chấp nhận mua vé khứ hồi chuyến bay mình vừa đi sẽ quay về Việt Nam sau 4 ngày nữa. Chán nản nhưng cũng không tới nỗi không thay đổi được gì, như vậy cậu chỉ có vỏn vẹn 1 ngày ôn thi cho môn thì tiếp theo. Cậu ngưng việc suy nghĩ tới những thứ gây ra chán nản đó rối tiến ra ngoài. Paris ngập trong vẻ tráng lệ thường nhật của thành phố với những đường nét cổ kính tuyệt đẹp nằm e lệ dưới lớp tuyết trắng và hôm nay nó lại càng trở nên huyền diệu hơn với không khí giáng sinh. Ngồi trên chiếc taxi, đột nhiên Zenka tự nhận thấy là mình “hâm trên mức cần thiết”, không chỉ riêng việc tới đây mà không hề biết hôm nay là ngày gì.
Trở về nhà sau một ngày học vất vả, Nilk lê bước trên những bậc cầu thang dẫn lên phòng mình,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




