watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7367 Lượt

mất hồi đầu tháng 7 vừa rồi là để đi thi đại học đấy à?
– Vâng!
– Sao con không nói gì? Những việc quan trọng như thế con lại tự mình đi như thế?
– Vì cháu cũng không biết có thể làm được hay không nên… cháu xin lỗi!
– Vậy con đỗ trường gì thế?
– Đại học Y, cháu muốn làm bác sỹ!
– Vậy thì tốt rồi, chúc mừng con, hôm nay nhà mình phải ăn mừng mới được, Tuấn Anh rủ cả Minh tới đây luôn nhé!
========
Một năm sau, khi gió heo may thổi về Hà Nội, tại sân bay Nội Bài còn tấp nập người đi lại, Huyền kéo khóa chiếc balo rồi khoác lên vai còn Tuấn Anh kéo theo chiếc vali to sụ, ông Hùng căn dặn con:
– Sang bên đó con nhớ ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe cho tốt nhé!
– Vâng!
– Có vấn đề gì thì cứ gọi về nhà cho bố!
– Con có thể tự lập được mà, bố không thấy là anh Zen phải bỏ công ra dạy con nấu ăn rồi sao? Con sẽ làm tốt mọi việc rồi mới về!
– Sao lại “làm tốt rồi mới về”, con định ở đó hết 3 năm chứ không về nhà à? Có tiếc tiền máy bay thì cũng đâu đến nỗi thế chứ, bố làm việc đâu phải không đủ để con mua vé về nhà?
– Dạ không có gì đâu ạ, con chỉ muốn tập trung vào việc học mà khó khăn lắm con mới giành được!
– Có phải tối qua hai đứa cãi nhau không đấy?
– Không ạ!
Nói vậy nhưng cô không thể không thấy ấm ức với những gì mà Tuấn Anh nói tối qua khi chuẩn bị đồ, mặc kệ cho cô có hào hứng thế nào với dự định khi nghỉ đông hay nghỉ hè sẽ về nhà và đi chơi cùng cậu để bù lại thời gian không được ở bên nhau, anh chỉ ừ hữ rồi nói một câu: “em về thì phiền lắm”. Tự ái cô đã quyết tâm không về nhà trong suốt thời gian đi học, nếu anh đã không cảm thấy việc cô ở bên là quan trọng thì cô cũng không nên làm khó cho anh ấy. Nhưng chỉ nghĩ tới việc trong 3 năm sắp tới không được ôm chặt cái thân hình hơi gầy gò đó cô lại thấy buồn vô hạn:
– Zenka c.h.ế.t t.i.ệ.t! – Huyền tự lẩm bẩm.
Dì Nhàn bước tới bên con:
– Nào, bé Dũng chào chị đi!
– Ôi, lại đây chị bế nhé, thằng bé cười tít mắt, đưa đôi tay đáng yêu về phía cô, bây giờ chị đi học rồi, em ở nhà không được quấy mẹ nhé… có gì thì quấy… anh Tuấn Anh ấy…
– Con thật là, thằng bé học hành bận rộn như thế còn gì?
– Tại anh ấy tự làm cho mình bận đấy chứ!
– Thế hai đứa cãi nhau sao?
– Không ạ!
– Không mà mặt con cứ như cái bị thế kia, sắp đi rồi mà để ấn tượng xấu cho em như vậy sao?
– Không đâu em nhỉ, Huyền cười trừ, em phải nhớ là em có một bà chị rất xinh nhé! Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe mẹ nhé, cả bố cả em Dũng nữa… cảm ơn mẹ đã luôn chăm lo cho con và sinh cho bố em Dũng!
– Không có gì đâu con, con là đứa con mẹ yêu thươngnhất, con cũng phải giữ sức khỏe đấy! – Bà vuốt tóc cô con gái.
– Vâng, con nhớ rồi!
Tiến đến bên Tuấn Anh đang đứng với cái vali, cô hậm hực nói:
– Đưa cho em cái vali đi, để em còn đi làm thủ tục!
– Em xách không nổi đâu!
– Kệ em, xuống sân bay thì có ai xách giúp đâu!
– Nhưng em vẫn còn ở Việt Nam! – Nói xong Tuấn Anh cười nhẹ, cả gương mặt và đôi mắt ấm áp đó được Huyền thu lại trong 1 tik tak, cô đỏ mặt.
– Huyền à, bố mẹ và em Dũng về trước đây, chuyện còn lại nhờ Tuấn Anh nhé!
– Sao mọi người lại về hết thế ạ, không ai tiễn con lên máy bay sao? – Cô ngạc nhiên nhìn mọi người với ánh mắt van nài.
– Có Tuấn Anh rồi còn gì?
– Nhưng mà…
– Thôi bố mẹ đi nhé! Bé Dũng chào chị nào con…
– Thế là bố mẹ bỏ con lại với anh ta đấy à? – Cô lẩm bẩm.
Làm thủ tục xong, Huyền ngồi đợi tới giờ lên máy bay, Tuấn Anh hỏi cô:
– Em có muốn ăn gì không?
– Không!
– Sao thế?
– Không thì anh lại gọi em là heo!
– Ừ nhỉ, cậu hơi nghiêng đầu, lâu lắm không gọi như thế rồi ấy chứ!
– Hừ, anh không gọi nhưng anh nói theo cách khác, anh lúc nào chẳng lầm bẩm là em đang nặng hơn – Huyền dỗi ra mặt – Anh không đi học hay sao mà lại ở đây?
– Anh thích vậy!
– Em biết rồi, cô hậm hực, đằng nào thì sang tới đó cũng không có anh nên anh cứ đi cũng được!
– Em vẫn còn giận chuyện hôm qua đấy hả?
– Không, em đã quyết tâm không về rồi!
– Vậy thì tốt!
– Biết ngay là anh sẽ nói thế mà! – Huyền thấy mình đang giận Tuấn Anh không thể chịu được – Người ta đi những 3 năm mà không thèm nói câu gì đại loại giống như là em hãy về sớm nhé hay
là anh sẽ chờ em… anh chẳng nói câu nào cả, chỉ toàn đuổi em đi thôi, đã thế, em đi luôn đấy!
– Em đi hết 3 năm thì em lại về sao phải nói em về sớm, về sớm không khéo lại bị người ta đuổi học ấy chứ, với lại anh không muốn ngồi chờ em…
– ANH… – Cô tức tối.
– Nghe này, nếu anh chỉ ngồi chờ em thôi thì 3 năm nữa em sẽ chỉ thấy anh của bây giờ nên anh không thể chờ em được, anh sẽ dành thời gian để học, đi thực tập hàng ngày ở chỗ anh Hoàng, đến khi em quay lại ít nhất thì anh cũng có thể làm được điều gì đó cho…
– Cho cái gì ạ, sao anh đang nói lại ngừng?
– …cho em… – Anh cười.
– Anh đừng cười trừ nữa đi, anh muốn làm gì cho em thì anh phải làm luôn chứ, em chẳng muốn chờ tới 3 năm nữa rồi mới biết đâu!
– Cho em thật mà, không lẽ em định lấy một người bất tài vô dụng hay sao?
– A!!! – Huyền nhảy dựng lên.
– Em làm gì thế, mọi người nhìn kìa?
– Anh vừa nói… là sẽ… sẽ lấy em đúng không?
– Không thế thì em định lấy người khác sao?
– Không! Nhưng mà…
– 3 năm nữa thì em cũng già rồi còn gì? – Cậu thản nhiên.
– CÁI ANH NÀY, 3 năm nữa em mới có 26 thôi cơ mà!
– Anh chỉ đùa thôi!
– Không chơi với anh nữa đâu, kệ anh, anh muốn sống thế nào cũng được, em sẽ không nhớ anh, không thèm e-mail, kể cả Facebook cũng không, anh có nhớ em em cũng mặc kệ!
– Đừng trẻ con như thế nữa!
– Kệ anh!
– Vậy em không lo sẽ nhớ anh không chịu nổi đấy chứ?
Anh nhìn cô với ánh mắt lấp lánh và âu yếm làm cô bối rối đến đỏ mặt, ấp úng chỉ nói được mấy từ:
– Còn… còn lâu… mới…
– Nghe anh dặn đây, khi ra ngoài đường phải chú ý thời tiết, nêu không thì mang cái ô anh để ở ngăn ngoài balo đi, khi ngủ phải duỗi thẳng chân, không đặt tay lên ngực, không nằm nghiêng bên trái, sợ ma thì để dao ở đầu giường (cái vụ này là nói linh tinh), không được mặc đồ “mát mẻ” ra phố, không về nhà quá 10 giờ đêm, không được ngồi học mà nghĩ đến anh, không được nấu ăn cho người khác.
– Cái gì thế? – Cô bắt đầu thấy tai mình lùng bùng với mớ “yêu cầu” đó – Anh yêu cầu gì mà nhiều thế làm sao em nhớ được!
– Anh biết, thế nên anh đã để sẵn nó trong vali rồi!
– Sao cái gì anh cũng biết rõ thế? – Huyền lại thấy hơi tự ái – Anh cho rằng em ngốc sao?
– Không, anh không cho rằng như thế, anh biết chắc chắn thế! – Tuấn Anh vẫn đùa.
Huyền vùng vằng đứng dậy khi trên loa phát thanh thông báo tới giờ lên máy bay, cô vẫn còn thấy ấm ức, không phải vì những lời nói vừa rồi của Tuấn Anh mà vì ánh mắt và giọng nói tinh nghịch

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT