watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7370 Lượt

À… thì… coi như là em có thành khẩn, liệu cậu ấy nói có đúng không Huyền?
– Không phải, em gặp một cô bé rất xinh nói là em gái anh Nam.
– Em có chắc chắn không thế? – Tuấn Anh hỏi lại.
– Chính cô ấy nói với em là như vậy mà!
– Nhưng Nam là con một thì làm gì có em gái?
– Nhưng anh có sống chung với anh Nam đó thôi?
– Có một thời gian.
– Em không biết là anh sống với anh ấy bao lâu nhưng cô ấy nói cô ấy biết anh rất rõ, biết cả việc sức khỏe anh không tốt, biết anh thích ăn gì còn em… em chẳng biết gì hết, em chỉ luôn làm phiền anh thôi! – Huyền bật khóc.
– Em đang nói chuyện gì thế? – Tuấn Anh nắm lấy cánh tay cô – Em bĩnh tĩnh lại đi!
– Em không thể, em không hợp với anh… anh sinh ngày nào em cũng không biết… anh suy nghĩ gì em cũng không biết nốt… em không biết chăm sóc cho ai cả, anh nên ở bên người có thể quan tâm và chăm lo cho anh thì hơn!
– Này Nilk…
– Đừng có gọi em nữa, em KHÔNG MUỐN nghe! Em không phải là người có thể làm cho anh hạnh phúc thì anh nên đến với người khác đi chứ?
– KHÔNG PHẢI LÀ EM THÌ KHÔNG ĐƯỢC! – Cậu nói to át cả tiếng khóc của cô.
Huyền bất động mắt cô mở to nhìn cậu, còn Tuấn Anh tiếp tục nói:
– Sao em lại nghĩ như vậy, em nghĩ rằng quyết định đó là em nghĩ cho anh hay sao, sao em không hỏi anh nghĩ gì? Anh không phải là cái gì mà em muốn giữ lấy thì giữ cho bằng được rồi khi có chuyện gì đó xen giữa thì lại đẩy anh cho ai cũng được như thế! Chuyện anh có hạnh phúc hay không thì em phải hỏi anh chứ, anh nhắc lại nếu người đó không phải là em thì anh không chấp nhận! Cả thế giới này anh chỉ chấp nhận một mình em là người yêu mà thôi!
Cô tròn mắt nhìn anh rồi khi não bộ bắt đầu hiều và nhận thức đầy đủ những gì mà anh vừa nói thì mặt Huyền bắt đầu chuyển sang đỏ bừng. Tuấn Anh đưa mắt liếc nhanh Minh khi anh vừa uống nước cậu bắt đầu chuyển mũi nhọn sang anh:
– Anh giải thích đi chứ, chuyện lung tung này là do anh phải không?
– Ơ…? Sao em lại nghĩ là anh chứ, anh đâu có biết gì?
– Anh đừng nói dối nữa, khi anh nói dối tay anh sẽ run, em đã thấy rồi! – Rồi không cần nghe Minh giải thích cậu quay sang phía chị dâu – Chị Loan, để em nói cho chị biết chuyện này, người đầu tiên anh Minh gửi thư tình là…
– Thằng nhóc kia, không được nói, anh cho em biết tay bây giờ!
– … anh ấy đã từng…
– Thôi, được rồi anh thua, anh xin lỗi, em đừng nói nữa…
– Thật ra thì…
– Anh đã làm gì thế?
– Anh chỉ có ý định thử xem em có yêu Huyền không vì anh không thấy em nói gì với cô bé cả, thế nên…
– Nhưng đùa gì thì cũng không nên làm người khác tổn thương chứ?
– Anh chí định đùa chút thôi, không ngờ là…
– Anh đã từng viết thư tình cho ai thế? – Loan tò mò.
– Không, đó là hiểu lầm thôi… không có gì hết… – Minh bối rối.
– Anh không thành khẩn khai báo sao?
– Thật ra thì anh ấy đã viết một bài văn về giáo viên mà anh ấy kính trọng nhất, anh ấy chọn cô giáo dạy Anh văn, anh ấy viết “em muốn ở bên cô giáo suốt ngày lẫn đêm”, thế là bị “nêu gương” trước toàn trường – Tuấn Anh chậm rãi.
– Hồi đó anh không nghĩ gì đâu – Minh phân trần – Nhưng sau này nghĩ lại thì giống thư tình thật, biết vậy anh sẽ không viết!
– Anh không kể cho em chuyện này!
– Thì vì anh…
– Để em nói tiếp về lý do anh ấy lại để ý tới chị nhé!
– Không, Minh nài nỉ, anh xin em, đừng nói, ủa… mà cái “Không phải là em thì không được” ban nãy là sao?
– Đừng có đánh trống lảng, anh Minh!
– Thế Huyền không nói gì với Tuấn Anh sau câu đó sao?– Minh vẫn tìm cách “thoát tội”.
– Em… à, thật ra em…
– Em đã để người khác làm “suy giảm” tình yêu như vậy là sai rồi, em đã nói sẽ giữ thằng bé thật chặt không nhường cơ mà? – Minh tiếp tục chiến thuật đánh trống lảng.
– Em…
– Tự phạt đi! – Tuấn Anh nói giọng nhẹ tênh – Tự phạt thì mới nhớ được!
– Vậy anh định phạt thế nào? – Cô hỏi mặt như mếu.
– Ra ngoài múa hát bài “một con vịt” rồi vào đây! – Cậu đùa.
Huyền đứng bật dậy, cô lập tức rời bàn ăn mở cửa ra phía bể bơi của nhà mình, Tuấn Anh cũng giật mình đuổi theo:
– Khoan đã, anh nói đùa mà!
Vì bể bơi chí cách cửa có vài bước chân nên khi Tuấn Anh túm kịp lấy tay Huyền thì cũng là lúc cô nhảy xuống, không níu cô lại được nên cậu đành nhảy theo. Lóp ngóp đứng dậy, chưa kịp nói gì thì Huyền vừa khóc vừa hát:
– Một con vịt xòe ra… hai cái cánh… nó kêu rằng… quác… gặp hồ nước nó… bì bà bì bõm…
– Anh chỉ đùa thôi! – Cậu cố nhịn cười.
– Nhưng mà em đã sai rồi… em xin lỗi… chỉ vì…
– Đừng nói gì cả! Em sẽ bị cảm mất! Mình lên bờ trước đã, đằng nào thì vịt cũng phải lên bờ còn gì!

Huyền ngồi bó gối trong cái chăn dày, cả bố và dì chỉ mắng yêu cô vài câu rồi thôi, anh Minh và chị Loan tiến tới định trêu cô thì bị Tuấn Anh chặn lại:
– Nếu anh còn đùa nữa thì em sẽ nói hết với chị Loan vì sao anh để ý chị ấy bây giờ! – Cậu nhóc lạnh lùng lên tiếng.
– Ấy, không, anh không có ý trêu đùa gì nữa đâu, thôi nhé, anh ra ngoài đây!
Huyền không nói gì, len lén nhìn Zenka trong tấm chăn, cô không biết nên nói gì thêm với cậu nhất là khi cậu lại cúi người gục đầu lên đầu gối mình như một kẻ cô đơn, lạc lõng như thế.
– Tóc anh vẫn còn ướt đấy, để em lấy máy sấy nhé?
– Một lát là khô!
– Em… thật ra là…
– Xin lỗi vì đã mắng em! – Tuấn Anh nói khẽ.
– A… à…, cô ngạc nhiên, em… không sao.
– Anh không có ý định đó, tại em làm anh bực mình!
– Không sao đâu ạ, là lỗi của em!
– Nếu em cứ như vậy thì dễ bị anh mắng lắm! – Cậu vẫn không nhìn Huyền đầu vẫn cúi xuống để trên đầu gối.
– Em…
– Nếu em không biết thì có thể hỏi anh… Dù sao đi nữa thì… đừng tự ý mang anh “cho” người khác!
– Em xin lỗi, tại em cũng chẳng bao giờ hỏi anh thích ăn gì, có bị dị ứng với thứ gì không và…
Tuấn Anh chậm rãi:
– Anh không kén chọn gì hết, món gì cũng ăn được chỉ trừ các loại có vị đắng, đắng một chút cũng không, còn lại thì hầu như không dị ứng với thứ gì ngoài rau răm.
– Vậy cái tên Zenka có ý nghĩa gì với anh không?
– Zenka bắt nguồn từ “Zero”, khi đó anh nghĩ mình là một số không, không quá khứ, không người thân, không bạn bè, không nhà… tất cả trước nắt anh chỉ là số không khi chính anh cũng chẳng thể thay đổi được…
Huyền ngồi xích gần với cậu hơn, tựa đầu lên đôi vai xương xương của Tuấn Anh, thì thầm:
– Nhưng bây giờ thì anh không còn là số không nữa, anh có em rồi mà!
Cậu cười:
– Không có ai sở hữu ai cả, anh không có ý định “có em” như thế đâu!
Cô hơi đỏ mặt nhưng vẫn tiếp

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT