|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tấm chi phiếu.
Hứa Trác Nghiên cầm lấy, quay người định bỏ đi.
“Cô không kiểm tra à? Không kiểm tra trước mặt mà không sợ đó là một tấm chi phiếu trắng à?”, giọng nói lạnh tanh vang lên trong không gian tối tăm.
Hứa Trác Nghiên mở tấm chi phiếu ra xem, bên trong là một tấm chi phiếu hai trăm vạn, là con số mà Liêu Vĩnh Hồng đã nói. Tuy nhiên cùng với tấm chi phiếu còn có thứ gì đó rơi ra, cô cúi xuống sàn nhặt lên, là một tấm thẻ.
“Cũng là hai trăm vạn!”, tay anh lại ấn nhẹ, trong phòng vang lên bản nhạc dương cầm của Bach: “Cho cô đấy, ở lại đây, nó sẽ là của cô!”
Cô vừa định mở miệng thì anh đã dùng ngón tay thoảng mùi thuốc lá của mình ấn lên môi cô: “Suỵt, nghe hết bài này, nếu cô muốn về, tôi sẽ đưa cô về!”
Toàn thân Hứa Trác Nghiên như cứng đờ ra, run lên vì cái ôm ghì của anh. Trong tiếng nhạc du dương, bàn tay anh bắt đầu không yên phận, vuốt ve khuôn mặt cô và thân thể cô. Đột nhiên, anh cúi đầu xuống, trong bóng tối vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt đang trào lên dục vọng của anh. Khi chỉ còn một giây thôi là môi anh ta chạm vào môi mình, Hứa Trác Nghiên đột nhiên bừng tỉnh, dùng tay đẩy vào ngực anh, tạo ra một chút khoảng cách cuối cùng giữa mình và anh ta. Chỉ có điều mặc cho cô vùng vẫy thế nào, cái khoảng cách lớn nhất ấy vẫn không thay đổi. Anh vẫn ôm siết lấy cô, không để cô thoát ra.
Là ba phút hay năm phút, Hứa Trác Nghiên cũng không rõ nữa. Chỉ cảm thấy thời gian dài như một thế kỉ. Bản nhạc đã dừng lại. Lâm Khởi Phàm đột nhiên buông tay ra, cô hơi mất đà, suýt chút nữa thì không đứng vững. Còn anh tỏ vẻ như chưa từng xảy ra chuyện gì, ngồi lại ghế sô pha, tay ấn nhẹ, cả căn phòng lập tức sáng bừng trở lại.
Hứa Trác Nghiên biết lúc này mặt mình đang đỏ phừng phừng, cô quay người đi, nước mắt trào ra, phải cố gắng lắm để không mất kiểm soát. Cô đặt tấm thẻ ấy lên bàn, đi ra ngoài. Cô đẩy cửa bước ra, dầm mình vào trong màn mưa, một mình cô độc đi trong mưa. Nước mưa nhanh chóng thấm ướt chiếc áo măng tô của cô, lạnh… mùa xuân ở Thâm Quyến dường như còn lạnh hơn ở Bắc Kinh. Phía sau có tiếng khởi động xe vang lên, ánh đèn hắt đến từ phía đằng sau, chiếc xe chạy đến bên cạnh cô: “Lên xe đi!”
Cô không lên, vẫn cứng đầu đi về phía trước.
“Con đường này không được an toàn lắm đâu, cô mà cứ đi như thế này, gặp phải kẻ xấu thì bị tôi làm nhục còn hơn!”
Hứa Trác Nghiên dừng lại, trừng mắt nhìn anh. Một người như vậy cô thật chẳng biết phải dùng lời lẽ gì để phản kích, chỉ biết dùng ánh mắt để thể hiện sự căm phẫn trong lòng.
“Chi phiếu mà bị ướt là tôi không đưa cái khác cho các người đâu đấy!”, anh nói như thêm dầu vào lửa.
Hứa Trác Nghiên giật mạnh cửa xe, toàn thân ướt đẫm ngồi vào bên trong.
Chiếc xe lao đi trong màn đêm. Anh đã làm đúng như lời hẹn, đưa cô về chung cư Thanh Niên. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 13
Ăn may
Ngày hôm sau, Hứa Trác Nghiên mặt mày phờ phạc đưa tấm chi phiếu cho phòng tài vụ. Cô liếc phòng làm việc của Liêu Vĩnh Hồng, vẫn đóng cửa, chắc là chưa đến. Cô thầm thở dài, trở về phòng làm việc của mình, bật máy tính lên, kiểm tra số lượng tiêu thụ của các cửa hàng. Cùng với kế hoạch quảng bá thương hiệu lần này, Thủy Dạng sẽ tiếp tục tấn công vào các hiệu thuốc ở các khu trung tâm mua sắm lớn trong thành phố, điều đó có nghĩa là sẽ cùng lúc quản lý ba mươi mấy quầy hàng. Vì vậy nên một núi công việc: tuyển dụng và đào tạo nhân viên, liên hệ với xưởng sản xuất, phân bố và thúc đẩy tiêu thụ sản phẩm… cùng lúc đổ xuống đầu cô. Hứa Trác Nghiên chẳng còn thời gian mà nghĩ đến chuyện khác nữa. Cô nhấc điện thoại bàn, gọi: “Đỗ Giang, anh qua phòng tôi một chút!”
“Ngồi đi”, Hừa Trác Nghiên nhìn vào màn hình, chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Chiều nay tôi và anh sẽ cùng đi phỏng vấn. Lần này kế hoạch tấn công vào các khu trung tâm lớn chính là lần ra mắt đầu tiên trên quy mô lớn của Thủy Dạng chúng ta. Vì vậy việc chọn người vô cùng quan trọng, lần này tôi giúp anh một tay, nhưng lần sau anh phải tự làm đấy nhé!”
Đỗ Giang gật đầu lia lịa
“Hai nhân viên dưới quyền anh, anh thấy thế nào rồi?”. Cuối cùng thì Hứa Trác Nghiên cũng rời mắt khỏi màn hình, quay sang nhìn Đỗ Giang.
“Cũng được ạ!”, Đỗ Giang mỉm cười.
Hứa Trác Nghiên cũng cười rồi lừ mắt với Đỗ Giang: “Thế nào là cũng được hả? Tốt là tốt mà không tốt là không tốt! Tôi nói cho anh nghe, làm nghiệp vụ chỉ có thích hợp hay không thích hợp, không có dùng tạm, nếu người này không thích hợp, đến khi làm sụt giảm thành tích chung thì người chịu trách nhiệm chính là anh đấy!”
“Tôi biết ạ”, Đỗ Giang gật đầu.
“Về kế hoạch thúc đẩy thị trường ở các trung tâm lớn, anh có phương án gì không?”. Hứa Trác Nghiên nhìn Đỗ Giang, hi vọng có thể nghe được một vài thông tin có giá trị từ anh ta.
“Thông thường, các sản phẩm mới đưa ra thị trường sẽ có một số hoạt động khuyến mãi, ưu đãi để thu hút khách hàng mới, ví dụ như giảm giá trức tiếp cho sản phẩm, mua sản phẩm tặng quà, hoặc tích điểm hội viên… Chúng ta có thể thử xem sao!”. Đỗ Giang nhìn Hứa Trác Nghiên, dường như có vẻ hơi căng thẳng, rồi lại cúi đầu xuống nhìn cuốn sổ trên tay mình.
“Còn gì nữa không?”, Hứa Trác Nghiên khơi gợi: “Những phương pháp mà người khác thường dùng chúng ta cũng có thể tiếp thu, thậm chí mang ra để sử dụng, nhưng nếu có một phương pháp nào đó mà người khác chưa từng dùng, có thể sẽ dành được thắng lợi không ngờ, có lẽ như vậy sẽ hiệu quả hơn đấy!”
“Người khác chưa từng dùng ạ?”, Đỗ Giang rơi và trạng thái trầm tư, mặt mày ngẩn ngơ, cuối cùng lắc đầu: “Tạm thời tôi chưa nghĩ ra!”
“Haizz…”, Hứa Trác Nghiên thở dài: “Đi đi, cho anh thời gian là một tuần, đi cùng với Mễ Phi Phi, Trương Mạn của bộ phận quảng bá thương hiệu đến các khu mua sắm. À thôi, tùy các anh muốn đi đâu thì đi, tuần sau phải cho tôi kế hoạch khuyến mãi sản phẩm”.
“Vâng!”, Đỗ Giang gập cuốn sổ lại, đứng dậy, nhìn Hứa Trác Nghiên nói: “Vậy tôi xin phép ra ngoài ạ!”
Hứa Trác Nghiên nói thêm một câu: “Nhớ là phải mới mẻ, đừng dùng các phương pháp cũ mòn như các sản phẩm khác, đồng thời cũng phải cân nhắc đến tính khả thi nhé!”
Đỗ Giang khẽ đóng cửa lại, đi ra ngoài văn phòng.
“Tiểu Mễ, Trương Mạn, phó tổng giám đốc Hứa báo chúng ta đi điều tra thị trường, thời gian là một tuần, tuần sau là phải nộp kế hoạch khuyến mãi rối đấy!”, Đỗ Giang nói như một con vẹt rồi khoát tay gọi hai người đẹp.
“Hả?”. Tiểu Mễ là người Phúc Châu, rất xinh đẹp, tóc ngắn, nhuộm màu tím nho, kiểu tóc rất cute, làm việc rất nhanh gọn: “Xin hỏi anh đẹp trai khi nào có thời gian? Em đây sẽ theo hầu anh ạ!”
Còn Trương Mạn là giám đốc bộ phận quảng bá thương hiệu, cùng thứ bậc với Đỗ Giang, đến từ Tứ Xuyên, dung mạo xinh đẹp, thân hình cân đối, làn da trắng nõn, điều đáng nói hơn là tính tình dễ chịu, có hơi e thẹn. Bởi vì cô với Đỗ giang là đồng hương nên tự nhiên sẽ dễ thân thiết với nhau hơn, người trong công ty đều công nhận họ là một đôi, chỉ đáng tiếc là mặc dù họ quen biết nhau từ trước khi vào công ty, nhưng nói theo ngôn ngữ của giới trẻ hiện nay thì: họ là anh em, là bạn bè, quá quen với nhau rồi thành ra không có “điện”, vì vậy Tiểu Mễ xem ra còn bám Đỗ Giang chặt hơn.
Hứa Trác Nhiên đang lên kế hoạch trên máy tính của mình.
Ba mươi lăm quầy hàng, chi phí làm quầy hàng cũng gần một trăm vạn. Mà hàng trưng bày trên mỗi quầy ít nhất cũng mất năm vạn. Nếu như vậy, cộng thêm với việc quỹ an toàn của công ty ít nhất phải chuẩn bị được hai trăm vạn tiền hàng. Mà tiền đặt cọc, tiền lương của nhân viên của ba mươi lăm cửa hàng cũng mất hơn một trăm vạn nữa. Quầy hàng ở trung tâm thương mại không giống như quầy hàng ở các hiệu thuốc, trước đây khi còn làm việc ở công ty trang sức Nguyên Hưởng, chị họ từng nói cho cô biết, hai tháng đầu tiên, khu thương mại thường không cho nợ, ít nhất phải bắt đầu sang tháng thư ba mới được. Như vậy thì nhanh nhất cũng phải chờ đến tháng sáu. Nhưng công ty lấy hàng từ trụ sở ở Mỹ đêu phải trả tiền trước, người ta nhận được tiền rồi mới gửi hàng cho mình. Lại cộng thêm với các chi phí hải quan, thuế má, tiền thuê văn phòng và các chi phí quản lý… Chỉ ở Thâm Quyến thôi, cho đến trước tháng sáu ít nhất cũng phải có bảy, tám trăm vạn.
Hứa Trác Nghiên dự tính khả năng tiêu thụ của các cửa hàng này, nhẩm tính đến tháng sáu là thu nhập tiêu thụ cũng xấp xỉ ngần ấy, nhưng trừ đi phần trăm cho khu thương mại, nêu như chỉ tính riêng lợi nhuận thì ít nhất phải đến cuối năm mới thu hồi được nguồn vốn đầu tư đã bỏ ra ban đầu, đây là trong tình huống thuận lợi nhất.
Lưu động vốn, nếu như không thể điều động vốn, ngộ nhỡ có gì bất trắc, công ty sẽ dừng hoạt động. Cô dán mắt vào màn hình máy tính, đau đầu như búa bổ. Nếu là như vậy, nếu như Liêu Vĩnh Hồng tạm thời không tăng thêm vốn đầu tư vào sản phẩm mới, chỉ riêng việc vận hành ở khu Thâm Quyến này thôi cũng đã rất khó nhọc chứ đừng nói mở rộng ra các khu Bắc Kinh, Thượng Hải và các khu vực khác. Vậy thì bản thân mình trong vòng một hai năm tới sẽ không thể quay lại Bắc Kinh rồi.
Đang nhẩm tính trong đầu thì Liêu Vĩnh Hồng đẩy cửa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




