|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
bước vào, trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của ngày hôm trước, sắc mặt có vẻ mệt mỏi. Vừa bước vào cửa, Liêu Vĩnh Hồng đã hỏi: “Hôm qua thế nào? Thuận lợi chứ?”
Nhìn bộ dạng Liêu Vĩnh Hồng thì có lẽ chị từ Châu hải về thẳng công ty. Hứa Trác Nghiên chợt thấy mềm lòng, nhớ lại chuyện tối hôm qua tuy thấy khó chịu, nhưng có kể ra cũng chỉ thêm rắc rối nên đành nói: “Cũng bình thường, tổng giám đốc Lâm đi ăn với bạn bè, đợi một lúc là đưa chi phiếu đến cho em, sáng nay em đã đưa cho kế toán Hồ rồi!”
“Ừ, thế là chị yên tâm rồi!”. Liêu Vĩnh Hồng thở phào, nhìn thấy mặt Hứa Trác Nghiên vẫn bình thường, mặc dù trong lòng vô cùng hiếu kì nhưng ngoài miệng Liêu Vĩnh Hồng chỉ dám hỏi: “Công ty không có vấn đề gì chứ? Nếu không có chuyện gì thì chị về trước đây, phải tắm rửa một cái. Hôm qua vật vã cả đêm, chị mệt phờ cả người rồi!”
Hứa Trác Nghiên mỉm cười: “Không có việc gì đâu, chị về nghỉ ngơi đi! Mọi việc vẫn ổn, hai hôm nay tập trung phỏng vấn, sau đó sắp xếp đào tạo. À phải rồi, hợp đồng làm kệ đã lấy về rồi, đợi chị kí tên, đặt cọc là họ sẽ làm ngay. Tháng sau làm xong sẽ lắp vào cửa hàng, mọi việc đều rất thuận lợi!”
“Tốt lắm, có em ở đây chị rất yên tâm!”. Liêu Vĩnh Hồng thật lòng khen ngợi rồi quay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Hứa Trác Nghiên tiếp tục xem bảng báo cáo tài vụ, còn cả chi phí quảng cáo, cũng may là chi phí quảng cáo là do tổng công ty thanh toán, nếu không thật sự nuốt không trôi. Chẳng trách mà Liêu Vĩnh Hồng phải vay tiền của Lâm Khởi Phàm, chỉ lạ là, chẳng lẽ Lâm Khởi Phàm lại nhiều tiền đến thế?
Trong ấn tượng của Hứa Trác Nghiên, hiệu thuốc, cho dù là một hệ thống các hiệu thuốc cũng đâu đến mức nhiều tiền như vậy? Nhìn xe và cách ăn mặc cùng nơi làm việc xa hoa và cả thói quen tiêu xài của Lâm Khởi Phàm, dường như Phan Hạo Nho, một kẻ đứng đầu nghành kim cương, gây dựng sự nghiệp từ ngành bất động sản cũng chưa xa xỉ bằng anh ta. Không phải dân xã hội đen rửa tiền đấy chứ? hứa Trác Nghiên loáng thoáng cảm thấy con người này không đơn giản chỉ là một ông chủ hệ thống các cửa hàng thuốc.
QQ trên máy tính nhấp nháy, có tin nhắn
mới.
Hứa Trác Nghiên mở ra xem, là của Trân Hiểu Dĩnh, tên QQ của cô ấy là “Nụ hồng chờ tình yêu”.
Trần Hiểu Dĩnh: “Chị Nghiên muốn ăn gì để em gọi!”
Tên QQ của Hứa Trác Nghiên là “Chiếc lá nhỏ”: “Gì cũng được, tùy em!”
Trần Hiểu Dĩnh: “Thịt bò xào bách hợp? Mì? Cơm niêu?”
Hứa Trác Nghiên ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Cơm củ cải đi!”
Trần Hiểu Dĩnh nói: “Ok!”
Thoát QQ, Hứa Trác Nghiên bỗng thấy bâng khuâng. Trước đây ở Bắc Kinh cô dùng MSN, trên MSN có rất nhiều bạn bè, có mấy chục người bạn, tuy nhiên người quan trọng nhất vẫn là anh, Phan Hạo Nho, anh cũng dùng MSN. Hơn nữa lại rất thú vị, anh dùng tên thật của mình để đặt tên cho MSN, avatar là hình một cái tẩu hút thuốc màu đen, mỗi lần cái tẩu thuốc ấy lóe sáng, cô biết chính là anh.
Bây giờ cô không còn sử dụng MSN nữa, chuyển đến sống ở một thành phố khác, đổi ngành, xa rời người thân, bạn bè, bắt đầu lại từ đầu, giống như một Hứa Trác Nghiên hoàn toàn mới mẻ.
Ở Thâm Quyến, mọi người đều quen dùng QQ, cũng tốt, bắt đầu lại tất cả từ đầu.
Còn nhớ lúc Trần Hiểu Dĩnh giúp Hứa Trác Nghiên cài đặt xong QQ, còn giúp cô đăng ký một tài khoản, Trần Hiểu Dĩnh đã hỏi cô: “Chị dùng tên gì đây?”
Cô chẳng buồn nghĩ, gân như buột miệng nói luôn: “Du du ngã tâm”.
Trần Hiểu Dĩnh không biết vì không nghe rõ hay không biết ngõ chữ ấy liền hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Lúc này Hứa Trác Nghiên mới sực tỉnh, vội vàng sửa đi. “Thanh thanh tứ khâm, du du ngã tâm1”
[1"> Nghĩa là: Tà áo xanh xanh, em luôn nhớ anh.
Đó là vì MSN của chị họ có tên là “Thanh thanh tử khâm”, vì vậy cô mới cố tình chọn tên “Du du ngã tâm” để cho tương xứng với chị họ. còn nhớ có lần Phan Hạo Nho cũng xây xẩm mặt mày vì gửi tin nhắn cho chị họ sang cho Hứa Trác Nghiên. Những lời lẽ ngọt ngào ấy đã từng khiến cho trái tim cô loạn nhịp suốt một thời gian dài, giờ đã rời xa chị họ, rời xa anh, còn dùng “Du du ngã tâm” làm gì nữa?
Trong lòng chua xót, thấy mình lúc này giống như một phiến lá trôi dạt, liền đặt tên tài khoản QQ là “Chiếc lá nhỏ”
Tất cả đều phải thay đổi, ngay cả một cái tên nick chat cũng phải mới mẻ.
Ăn cơm xong, lại gọi điện
cho phóng viên của các tòa soạn lớn xác định lại thời gian đăng các bài viết trên báo. Liếc qua đồng hồ, một rưỡi, vừa đúng lúc, gọi Đỗ Giang vào phòng họp, lúc này trong phòng họp có hai mươi người, Hứa Trác Nghiên đảo mắt nhìn quanh, nhìn Đỗ Giang rồi bảo: “Bắt đầu đi”.
Đỗ Giang gật đầu, “mở bài” rất đơn giản: “Ban nãy mọi người đều xem qua áp phích tuyên truyền của chúng tôi rồi, cũng biết rõ chức vụ và yêu cầu tuyển người lần này của chúng tôi. Để tiết kiệm thời gian, đồng thời cũng là để cho các bạn một cơ hội thể hiện bản thân, lần này chúng tôi đã lựa chọn hình thức phỏng vẫn tập thể. Một lát nữa mọi người sẽ căn cứ vào vị trí ngồi, lần lượt đi lên phía trước, mỗi người có thời gian là ba phút, giới thiệu ngắn gọn về bản thân, nói về ưu thế và kế hoạch của mình trong lần ứng tuyển vào vị trí này. Bên cạnh đó, mỗi người còn phải trả lời câu hỏi của tôi và phó tổng giám đốc Hứa đưa rấu đó. Mọi người đừng căng thẳng, chúng tôi chủ yếu muốn xem khả năng ứng biến tình hình của các bạn, bởi vì chúng ta làm marketing, đây là những nhân tố cơ bản!”. Đỗ Giang nói xong liền quay sang nhìn Hứa Trác Nghiên. Cô gật đầu ra hiệu, lúc ấy Đỗ Giang mới quay lại vị trí ngồi. Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 14
Cô gái đầu tiên có thân hình đẫy đà, nhưng rất dễ thương, kiểu tóc rất hợp mốt, có hơi giống nhân vật hoạt hình Na Tra. Cô ta tiến lên phía trước, cúi đầu chào: “Chào mọi người, tôi tên là Liễu Na. Mọi người đều gọi tôi là Na Na, tôi tốt nghiệp trường thẩm mỹ, tôi rất thích mỹ phẩm và trang điểm, tôi muốn làm một công việc phục vụ sở thích này, có như vậy làm việc mới cảm thấy vui vẻ. Tôi có niềm tin có thể làm tốt vị trí này. Thứ nhất, tôi có nền tảng lí luận chuyên nghiệp và hệ thống, có thể giới thiệu các kiến thức về chăm sóc da cho khách hàng, nhất định phải phục vụ khách hàng ngoài sức mong đợi của họ, có như thế mới có thể khiến họ hài lòng thực sự. Thứ hai, mặc dù tôi hơi béo, nhưng tôi khá dễ thương, mà kiểu dễ thương này không khiến cho những khách hàng có diện mạo không ưa nhìn cảm thấy đố kị hay tự ti, khiến cho họ bỏ qua quầy hàng của chúng ta!”
Cô gái nói còn chua xong thì bên dưới đã có tiếng cười rúc rích. Nhưng Liễu Na không hề để điều đó làm ảnh hưởng, cô nở một nụ cười thật tươi, tiếp tục nói: “Thật đấy, có rất nhiều chị em của tôi lúc đi dạo khu thương mại, nhìn thấy cô bán hàng quá sức xinh đẹp, thế là họ chẳng muốn vào nữa, vì cảm thấy rất áp lực!”
“Ha ha…”, cuối cùng có người không nhịn được, bật cười thành tiếng. Hứa Trác Nghiên là người đầu tiên vỗ tay, cô cười rất vui vẻ, bởi vì cô rất thích. Cô gái này không chỉ đáng yêu mà còn rất thông minh. Những điều cô ấy nói mặc dù nghe có vẻ buồn cười, nhưng từng câu nói ra đều thể hiện được ý thức kinh doanh và tâm lý người tiêu dùng.
Thấy Hứa Trác Nghiên vỗ tay, Liễu Na cũng mỉm cười vui vẻ.
Từng người lần lượt lên trình bày, có người nói rất hay, cũng có người nói rất dở, nhưng như vậy cũng là khá rồi. Hứa Trác Nghiên nhẩm tính một chút, có lẽ cũng có mấy người có thể giữ lại được. Sau khi mọi người lần lượt giới thiệu bản thân xong, Đỗ Giang nhìn sang Hứa Trác Nghiên, cô cũng ra hiệu cho anh, Đỗ Giang liền đứng dậy: “Tốt rồi, sau khi tự giới thiệu về bản thân, mọi người đã biết qua về nhau, giờ các bạn có điều gì cần biết, cần tìm hiểu về Thủy Dạng xin cứ đặt câu hỏi!”
“Mức lương tối thiểu là bao nhiêu ạ?”
“Có bảo hiểm không ạ?”
“Phần trăm hoa hồng là bao nhiêu ạ?”
………….
Đỗ Giang lần lượt giải đáp từng câu hỏi, sau đó phát cho mỗi người một xấp tài liệu, cuối cùng nói: “Tôi vừa phát cho các bạn những kiến thức về sản phẩm “Thủy Dạng”, ngày mai chúng tôi sẽ gọi điện thoại cho các bạn, người được tuyển dụng trong thời gian vài ngày sẽ phải học thuộc tất cả những kiến thức về sản phẩm, thứ sáu phải đến công ty kiểm tra. Nếu qua được cuộc kiểm tra kiến thức, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm tra sức khỏe, nếu thấy không có vấn đề gì sẽ ký hợp đồng thử việc, ba tháng sau nếu làm việc tốt có thể ký hợp đồng từ môt đến hai năm!”
“Thế nếu không được tuyển dụng thì sao ạ?”
“Không được tuyển dụng?”, Đỗ Giang cười: “Có nghĩa là không được tuyển dụng thôi!”
“Ha ha…”. Các cô gái bụm miệng cười, có một cấp trên đẹp trai thế này đúng là càng tăng thêm sức hấp dẫn cho vị trí công việc này.
Sau cuộc phỏng vẫn hai mươi người đầu tiên, lúc này đã là ba giờ. Một giờ rưỡi một ca, chiều nay còn có thêm ba ca phỏng vấn nữa. Các ứng cử viên lần lượt đứng lên bục giới thiệu bản thân, có người bình thường, có người rất độc đáo, có người nói năng lắp bắp, có người run lẩy bẩy.
Đỗ Giang lén nhìn Hứa Trác Nghiên, trong lòng thầm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




