|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lại. Tại sao chứ ? Cậu ấy đã nói đối với cậu, Lucy không là gì cả kia mà…
Lucy gượng dậy, bước tiếp…
Lucy muốn gặp lại Kei. Kei đã nói Lucy quên cậu đi, tránh xa cậu ra. Nhưng Lucy vẫn luôn yêu Kei, vẫn luôn nhớ đến Kei và ngay cả bây giờ trái tim cô bé vẫn luôn đau nhói khi nghĩ về Kei…
Đau…
Dường như vết thương trên vai Lucy không còn nhức nhối nữa, một nổi đau khác nhen nhói lên nơi lồng ngực. Kei ! mặc kệ Kei có nói gì. Lucy ảo tưởng cũng được, Lucy khờ khạo cũng được, Lucy đáng ghét cũng được…
Cô bé vẫn bước đi…vì một lí do duy nhất. Lucy muốn được gặp lại Kei một lần nữa…
Đi được vài bước cô bé lại gục xuống. Vai cô quá nặng nề, cô không thể bước đi được nữa. Chợt Lucy giật mình, cô nhớ lại cái ngày cuối cùng của bác Hoàng Long. Chắc hẳn bác ấy cũng giống như Lucy bây giờ. Đau đớn và tuyệt vọng. Nhưng bác ấy vẫn gắng gượng vì Lucy. Cô bé khẽ cười, cô tự nhủ mình không thể gục ngã ở đây được, mạng sống của Lucy là do nhiều người đã hi sinh để bảo vệ, cô không thể để mất nó dễ dàng như vậy được. Lucy dựa vào tường từ từ đứng dậy. Cô bé không thể chết ở đây được, cô không cho phép mình chết ở đây được. Ít ra thì…phải gặp lại Kei một lần nữa…
Chap 85: Cuộc chiến tay đôi – 2
Con đường hành lang kết thúc. Một cánh cổng hiện ra trước mặt Lucy nhưng bị khóa kín và cao chót vót. Với tình trạng này thì cô không thể trèo qua được. Mà dù có trèo qua thì cũng chưa chắc đã thoát được, vì Lucy đã nghe tiếng bước chân sát phía sau mình, cô bé vội chạy ra khỏi hành lang. Đưa đôi mắt hốt hoảng dáo dác nhìn quanh. Cô thấy có một cái nhà kho. Bên góc trái qua tất cả hành lang có một cái nhà kho nhưng nó cũng bị khóa kín.
Bước chân của những người đuổi giết Lucy đã đến gần, cô bé hoảng loạn chạy tới đó…
Một cú đập mạnh của cây côn vào ổ khóa, chiếc khóa bật tung, Lucy vội vàng vất nó sang một bên rồi đạp tung cánh cửa ra…
Chỉ một lát sau, Phượng Hoàng đã đuổi tới nơi. Có lẽ bà ta đã lần theo những vệt máu. Một vệt máu dài nhòa đi trong cơn mưa nhỏ nhưng vẫn đủ để bà ta nhận ra nó kéo dài tới đâu…
Lucy ôm chặt hai tay vào người run rẩy…
Phượng Hoàng từ từ tiến lại phía nhà kho và bà ta đã thấy một mảnh áo trắng đã đổi qua màu đỏ vì máu lộ ra từ sau cánh cửa. Nở một nụ cười nhạt nhẽo, bà ta vung thanh kiếm lên và chém mạnh xuống nơi xuất phát của mảnh áo đó…
Choang…!!!!!!!!!!!!!!!
Một tiếng động chói tai vang lên. Thanh kiếm đã chém trúng
cái xô sắt trong nhà kho, bà ta cau mày nhìn vào, chỉ có chiếc áo khoác, Lucy không hề có trong đó…
Bốp !!!!!!!!!!bốp !!!!!!!!!!!! bốp…!!!!!!!!!!!!!!!!
Từ phía sau Joana Phượng Hoàng, cây nhị khúc côn lạnh lùng giáng xuống. Bà ta đã không biết ngay giây phút mà bà ta chém xuống chiếc áo của Lucy từ trong nhà kho. Cô bé đã ở ngay sau lưng bà ta và cũng vung lên cây nhị khúc trong tay mình…
Phải ! chiếc áo khoác chỉ là mồi nhử. Chính Lucy đã cởi nó ra và ném vào nhà kho cố ý để lộ ra cho Phượng Hoàng nhìn thấy. Và quả nhiên bà ta đã bị lừa. Cơ hội chỉ có duy nhất một lần và Lucy phải nắm lấy…
Bốp !!!!!!!!!!bốp !!!!!!!!!!!! bốp…!!!!!!!!!!!!!!!!
Dùng hết sức đập những phát dứt khoát vào Phượng Hoàng. Lucy không để bà ta có một chút thời gian quay lại, cô bé dốc hết lực vào những phát côn liên tiếp đó…
Phượng Hoàng trúng đòn và gục xuống, một kẻ dày dạn kinh nghiệm giết người cuối cùng cũng gục xuống trước mặt một cô bé học sinh yếu ớt. Và đây cũng là bài học quý giá mà Lucy học được từ ông võ sư-vệ sĩ riêng của cô: “Không phải lúc nào lao vào đối thủ cũng là tốt đâu cô bé. Đối với kẻ thù mạnh hơn thì không thể chỉ sử dụng sức được”.
Sau khi chắc chắn đối thủ đã bất tỉnh. Lucy cũng ném cây nhị khúc sang một bên thất thiểu ôm vai đang rỉ máu đi lại nhặt chiếc áo khoác lên. Nó đã bị chém rách một đường dài, nhưng Lucy vẫn khoác nó lên người rồi gục xuống, dựa lưng và tường thở dốc…
-Chúc mừng cô bé. Vậy là em đã chiến thắng !!!
Một tiếng nói vang lên kèm với tiếng vỗ tay khiến Lucy giật mình. Cô bé hốt hoảng ngước lên. Cánh cổng đã bị mở toang không biết là từ khi nào. Và đứng trước mặt Lucy là một người thanh niên trẻ. Chỉ khoảng 24, 25 tuổi bằng anh trai Hải Dương của cô là cùng. Lucy chợt nhớ lại, hình như cô bé đã gặp người này ở đâu rồi. Mái tóc xám và đôi mắt xám biếc của anh ta giống với một ai đó…Ánh mắt Lucy sáng lên. Là anh trai của Nhật Dạ. Cô đã nhìn thấy anh ta hôm tới thăm Nhật Dạ ở bệnh viện…
-Giết chết đám người kia mau…
Một đám thuộc hạ của Joana Phượng Hoàng ở trong lao ra, họ có vẻ là những tay giết người chuyên nghiệp lắm, và còn rấtđông nữa, Lucy tái mặt hốt hoảng, nhưng ngay lập tức đám người này đã bị bốn người vệ sĩ của Khôi Vỹ hạ gọn. Mặc dù đối thủ của họ là mười lăm người, nhưng họ đánh đấm quá chuyên nghiệp, không thua kém gì những người vệ sĩ của Hải Dương cả…
-Em còn nhớ tôi chứ ? Chúng ta đã từng gặp nhau nhưng hình như chưa nói chuyện với nhau lần nào nhỉ ? Tôi là Hà Khôi Vỹ !
Lucy ngước lên nhìn người thanh niên đang đi lại gần mình, anh ta giống Nhật Dạ y hệt, mái tóc xám, đôi mắt xám, dáng người cao ráo trong bộ sơ mi và chiếc áo khoác đen dài đến gối. Tất cả chi tiết tôn lên vẻ đẹp của một đứa con lai. Anh ta nhìn Lucy mỉm cười thân thiện:
-Vết thương của em không sao chứ ? Phải công nhận là em thật đẹp và quyến rũ khi hạ gục đối thủ trong màn mưa như thế này ! Nhìn em rất giống nữ thần Athena trong thần thoại đó !
-Anh đã quan sát tôi từ lúc tôi bị bà ta đuổi theo ư ? Lucy ngước lên, một cảm giác lạnh lẽo dấy lên trong đầu cô bé. Người này….
-Đúng vậy ! Tôi được Hải Dương nhờ tới đây cứu em.
-Cứu ??? Anh đứng nhìn tôi bị người ta đuổi giết đấy chứ.
-Không ! Tôi chỉ tò mò muốn biết em sẽ làm gì khi em cách cái chết chỉ trong gang tấc. Nếu như em không thể làm gì thì tôi chắc chắn sẽ can thiệp giúp em. Nhưng em đã khiến tôi phải bất ngờ. Em đã hạ gục đối thủ một cách ngoạn mục. Em quả thật rất đáng sợ nhưng cũng vô cùng đáng yêu. Chính ý chí không thể bị khuất phục đã khiến em đẹp rực rỡ hơn bất kì cô gái nào mà tôi đã gặp. Và tôi rất ái mộ em !
Lucy đứng dậy, ngước khuôn mặt bình thản lên nhìn anh ta lạnh lùng:
-Hình như những người lãnh đạo luôn là những con quỷ máu lạnh nhỉ ? Anh cũng giống với anh trai tôi lắm. Tàn nhẫn và rất biết tính toán.
-Em đang giận tôi sao ? Em nói tôi giống anh trai em à ? Đừng vơ đũa cả nắm như thế chứ. Tôi không đáng sợ bằng anh trai em đâu. Em nói rằng tôi là kẻ tàn nhẫn máu lạnh, vậy còn bạn trai của em thì sao ? Đừng nói với tôi là chưa bao giờ em thấy nó cầm kiếm chém người nhé. Còn bây giờ ? Nó ở đâu khi em đang gặp nguy hiểm chứ ? Chính vì nó bỏ mặc em, nên em mới bị bắt cóc tới đây phải không ? Vậy nó có khác gì tôi ?
Lucy ngước lên mím môi giận dữ:
-Kei không phải như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




