watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5420 Lượt

làm nó hơi ngượng ngùng, Phi Nhân cũng hiểu ý Hân vẻ mặt thoáng buồn, Hân bắt gặp được ánh mắt và khuôn mặt lúc này của Phi Nhân
-Thôi Bảo Anh đi nghỉ tí đi. Phi Nhân đỡ nó lên phòng còn Hân thì ngơ ngác trước hành động khó hiểu của Phi Nhân
Đưa nó lên phòng Phi Nhân cũng ngại không vào vì đây là phòng con gái…nhưng cũng phải đưa nó lên giường nằm nghỉ
-Cậu nghỉ tí nha, mình về phòng đây.
Nó gật đầu, nhắm mắt lại, Phi Nhân định bước ra chợt cậu nhận ra mình vừa nhìn thấy một vật gì đó, Phi Nhân xoay lại nhìn…một con búp bê cũ màu hồng nằm ngay bên nó. Nó cảm thấy Phi Nhân chưa đi mở mắt ra
-Sao cậu không về phòng????
-Ừ mình về đây…ah con búp bê đó…
-Hihi dễ thương không lúc nào tớ cũng mang nó theo…nó vừa nói vừa ôm con búp bê vào lòng
-Cậu lớn rồi còn chơi búp bê sao??? Phi Nhân trêu nó
-Kệ tớ…đây là con búp bê quý nhất nó theo tớ 15 năm rồi nhé! Nó tự hào
-Sao? 15 năm? Phi Nhân ngạc nhiên…có thể suy nghĩ của Phi Nhân là chính xác
-Ừ…mà sao cậu ngạc nhiên đến thế?
-Không…cậu cho tớ hỏi thêm một câu nữa thôi…được không?
-Hihi cậu cứ hỏi?
-Con búp bê này…có phải do một người con trai…tặng cậu…đúng…đúng vậy không?
-Sao cậu biết? Cậu..???
-Ah không chỉ là tớ thấy cậu quý nó quá nên tớ đoán vậy mà…hihi thôi cậu nghỉ nhá tớ về phòng đây. Phi Nhân vội đóng cửa chạy tót về phòng
Hân vừa lên đến cửa phòng đã thấy Phi Nhân vội vàng chạy ra
-Mọi người hôm nay sao ấy nhỉ? Hân bước vào phòng nó
-Mày sao rồi cần tao giúp gì không?
-Không sao? Tao có gì đâu chứ …
-Vậy sao mày hành hạ anh Băng…ah…hihi tao hiểu rồi yêu nhau lắm…mới hành hạ nhau như thế hihi…thôi nghỉ đi tao về phòng
Hân nói, nó nhìn Hân bằng cặp mắt nảy lửa làm nhỏ sợ phải nhanh về phòng
-Hân nói đúng không ta? Mình có…ah không điên…điên mất thôi…Nó lấy chăn trùng kín cả đầu
Phi Nhân về phòng nằm suy nghĩ về con búp bê:
-Chẳng lẽ như mọi người nói “Thiên duyên tiền định sao?” Bảo Anh là Su Su sao? Như vậy có nghĩa là…Phi Nhân nghĩ sợ mình sẽ mất Bảo Anh
Hắn lay hoay trong bếp giờ cũng xong nồi cháo lớn cho cả nhà, gọi mọi người xuống
-Woa…nhìn hấp dẫn ghê…không biết có ngon không ta? Nó hớn hở
-Dĩ nhiên, anh nấu mà nhóc. Dù nó biết hắn nấu ăn rất cừ nhưng cũng rán kiếm chuyện
-Nhưng hơi nhạt
-Đâu có tao thấy vừa miệng lắm mà….ngon lắm anh Băng. Hân thẳng thắng
Nó nhìn cô bạn mình quê độ….lại thấy khuôn mặt đắc ý của hắn…bực tức không nói thêm gì chỉ ăn và ăn mà nó cũng phải công nhận “Hắn nấu tuyệt thật”. Phi Nhân chăm chú quan sát nó và hắn, nỗi sợ trong cậu lại tăng thêm…

Mấy ngày ở nhà nó cũng khoẻ hơn hẳn, việc nấu nướng mấy ngày qua hắn đều lo hết…nó đắc ý nhưng hắn đâu phải dễ bị ăn hiếp..
-Nè hôm nay nhóc lau dọn nhà của cho sạch sẽ nhá!… anh đi vào công ty có chút việc. Hắn nói rồi bỏ đi
Nó chưa kịp nói gì cả nhưng nghĩ đến tờ giấy ghi nợ nó cũng rán hít một hơi sâu và bắt đầu công việc
-Mày làm gì vậy? Hân vừa thức dậy
-Mau lên…xuống dọn dẹp phụ tao…ngủ cho lắm thành heo bây giờ…
-Ừ đợi tao tí….
-Bảo Anh cậu còn mệt đi nghỉ đi tí tớ làm cho
-Hihi thôi không cần, mình khoẻ rồi…Phi Nhân ngủ thêm đi
-Thôi để mình làm cho….hai người dành qua dành lại miếng giẻ lao, Hân bước xuống
-Nè…còn đây nè…đưa ỗi người một cái…
Cả 3 cùng cười rồi nhanh chóng lao dọn nào phòng khách, khu bếp, ngoài sân và cuối cùng là phòng ngủ…trừ phòng của hắn ra
Công việc xong nhanh hơn nó nghĩ…bây giờ cả ba đều đói meo…Hân cũng không còn sức để nấu ăn nên mọi người đành ra quán
-Mọi người ăn gì? Phi Nhân hỏi
-Gì cũng được? Nó mệt nhoài
-Anh cho tụi em món này, món này, món này….Phi Nhân gọi, nó và Hân nhìn theo mà hoa cả mắt
-Có 3 người ăn sao cậu gọi chi nhiều vậy? Nó hỏi
-Hihi tại mình không biết hai cậu thích ăn gì nên…thôi rán ăn thôi. Phi Nhân gãi đầu, nó và Hân thì lắc đầu
Người phục vụ bưng bê ra, bây giờ trên bàn toàn là những đặc sản mà lúc nãy Phi Nhân gọi…nó và Hân nhìn nhau tá hoả
-Sao? Đồ biển? Nó la lên
-Sao? Có gì không? Ra ngoài này không ăn đồ biển sao được hihi. Phi Nhân gắp một con tôm lớn vào chén nó
-Nhưng….Hân định nói gì đó, nó vội ngăn lại, Phi Nhân nhìn bằng cặp mắt khó hiểu
-Hihi ăn nào…nó bóc vỏ con tôm mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt
-Mày để tao ăn cho. Hân nói nhỏ
-Sao vậy? Cậu không thích sao?
-Không không….ngon…ngắm…(ngon lắm)…Nó nhét cả con tôm vừa bóc vỏ xong vào miệng
Phi Nhân và Hân thì ăn một cách ngon lành, còn nó thì ăn một cách đau đớn…lúc này nó nghĩ về hắn…nó ước gì có tô cháo thịt băm hôm nọ…hichic….càng ngày nó càng thấy ngứa ngái…hơi khó thở.
-Mày sao rồi…Hân hỏi khi thấy nó có biểu hiện khó thở
-Cậu ấy sao thế? Phi Nhân hốt hảng
Nó cảm thấy khó thở hơn….cố gắng tìm không khí trong lành nhưng….
-Mau đưa Bảo Anh đi cấp cứu mau….Hân hét lên làm Phi Nhân hoảng loạn hơn nữa
Tại phòng cấp cứu:
-Bác sĩcậu ấy sao rồi?
-Cũng may là đưa đến kịp thời…cô ấy bị dị ứng mạnh với hải sản nên mới có biểu hiện như vừa rồi….bây giờ cần ở lại đây để bác sĩ thuận tiện cho việc theo dõi
-Vâng cảm ơn bác sĩ.
Nó được đưa vào phòng hồi sức ngay sau đó, Hân gọi điện báo cho hắn, hắn vội vàng đến thẳng bệnh viện
-Cô ấy sao rồi? Hắn vừa vào đã hỏi ngay, Phi Nhân nhìn về phía giường bệnh nơi nó nằm, hắn đi tới nắm lấy tay nó
-Sao cô ngốc vậy chứ? Bị dị ứng mà vẫn ăn sao? Cô không muốn sống nữa hay sao hả? Hắn bực tức
-Anh Băng nó vẫn chưa tỉnh lại đâu….anh cho nó nghĩ ngơi đi. Hân nhẹ nhàng
Hắn ngồi đó nhìn nó, Hân thấy vậy kéo Phi Nhân ra dù không muốn đi, dù rất muốn người bên cạnh nó lúc này là mình nhưng do mình mà nó mới thế, Phi Nhân thấy có lỗi với nó vô cùng
-Cậu đừng buồn…lúc nãy tớ định ngăn lại nhưng nó không cho….tớ nghĩ ăn một ít cũng không sao nhưng không ngờ lại ra nông nỗi này…
-Mình hiểu rồi….
Cả hai ngồi bên ngoài với gương mặt buồn so….
Hay tin nó đang ở bệnh viện, một nhóm người lại háo hức
-Haha lần này lại có thêm trò mới rồi …Phương Thuỷ cười lớn
-Dạ đúng vậy chị 2 haha….

Một ngày trôi qua, nó đã nẳm trong bệnh viện được một ngày rồi….mọi người không ai chịu về cả…thấy ai cũng đều mệt mỏi cả Hân khuyên:
-Cậu với anh Băng về nghỉ tí đi mình trông nó cho
-Thôi hai người về đi, anh ở lại trông cô ấy được rồi
-Nhưng mà anh cũng đã mệt rồi…
-Thôi không bàn cãi…hai đứa về đi. Hắn quay sang nhìn nó
Phi Nhân không nói tiếng nào, tự trách bản thân, Hân gật đầu cùng Phi Nhân về nghỉ rồi chiều vào thay

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT