watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5428 Lượt

cho hắn
Nó dần mở mắt ra, người đầu tiên nó gặp là hắn….hắn đang gục đầu trên giường bệnh tay vẫn còn giữ lấy tay nó, nó khẽ lấy tay ra làm hắn tỉnh….nhìn thấy nó hắn liền nỡ một nụ cười…ấm áp
-Nhóc tỉnh rồi sao?
-Anh ở đây, còn…?
-Hai người kia vừa về thôi!
-Vậy là anh ở lại đây suốt sao?
-Uhm…anh chờ nhóc tỉnh lại
Nghe thấy, tự nhiên nó lại thấy vui…
-Mà sao bị dị ứng lại còn ăn tôm hả? Hắn hơi nặng giọng
-Tại….tôi…tôi…
-Lần sau không được như vậy nữa nghe không? Mà nhóc đói chưa?
-“Sao anh ta lại vậy nhỉ?” Nó nghĩ thầm nhưng lại thấy vui
-Nè có nghe anh hỏi không, nhóc?
-Uhm…đói rồi giờ muốn ăn cháo anh nấu…hihi
-Uhm…nhóc nằm đây đợi anh về nấu nhanh thôi…hắn xoa đầu nó, miễm cười….nó cảm nhận được nụ cười đó ấm áp vô cùng
Hắn trở về gặp Phi Nhân và Hân liền báo ọi người biết nó đã tỉnh, nghe thấy Hân và Phi Nhân vội đến bệnh viện
-Xin lỗi cậu nhé! Mình…
-Không có gì mà tại mình không ăn tôm được thôi, đâu phải lỗi của cậu…
-Mày đó lần sau tao không ày như vậy nữa đâu, làm tao hết cả hồn…
-Hihi tao biết rồi mà…
Cuộc nói chuyện diễn ra nụ cười lại tiếp nối nhau như chưa hề có chuyện gì xảy ra….Hắn trong bếp cũng đã xuất sắc hoàn thành món cháo thịt bầm cho nó, khẽ miễm cười hắn múc cháo vào hộp mang vào cho nó
-Thôi trễ rồi hai người về đi. Nó bảo
-Bảo Anh ăn gì không mình đi mua? Phi Nhân hỏi
-Ừ phải đó mày đã ăn gì đâu. Hân lên tiếng
-Anh Băng nấu cháo cho tao rồi chắc là cũng sắp vào đây rồi
-HẢ? Anh Băng? Từ lúc nào..???? Hân hỏi làm nó ngượng đỏ cả tai, Phi Nhân cũng bất ngờ không khém
-Thôi hai người về đi. Nó vội đẩy hai người họ ra, Hân cười như hiểu ý con bạn mình đang mắc cỡ…
-Vậy cậu nghỉ đi nha…anh Băng chắc cũng sắp vô rồi đấy, bọn tớ về nha. Phi Nhân nói
-Uhm…bye bye hai người. Quay vào trong nó lại nghĩ về câu nói của Hân, nó miễm cười
-Sao tim mình lại đập mạnh khi ở gần anh ta thế? Có khi nào????
Hân và Phi Nhân về được một lúc thì cánh cửa phòng được mở ra, một cô

y tá bước vào…
-Cô cần tiêm thuốc
-Tiêm…tiêm thuốc sao ạ?
-Đúng
-Nhưng tôi khỏe rồi không cần đâu. Nó sợ
-Nhưng đây là yêu cầu của Bác sĩ, chúng tôi không thể làm khác được. Bây giờ cô quay người lại đây
-Không không….tôi không tiêm đâu. Nó đứng dậy tránh né cô y tá nhất quyết không chịu tiêm thuốc
Hắn lúc đó cũng vừa vào, nghe nó la nghĩ nó có chuyện gì hắn nhanh chóng chạy xong vào phòng thì thấy nó và một cô y tá đang chơi trò đuổi bắt. Nó thấy hắn vội chạy phía sau lưng hắn
-Cô ấy cần tiêm thuốc
Hắn kéo nó ra phía trước, nhìn nó
-Nè nhóc sợ sao?
-Tôi…tôi khỏe rồi cần gì tiêm thuốc nữa chứ
-Nhưng cô phải tiêm thì mấy cái bớt đỏ trên người mới lặng xuống
-Cô y ta nói phải, không đau đâu có anh ở đây.
Nghe hắn nói nó gật đầu, không biết tự bao giờ nó lại nghe lời hắn thế không biết. Hắn giữ nó để cô y tá tiêm thuốc, nó sợ quá tay thì bấu trên lưng hắn muốn rách cả áo, miệng thì cắn vào tay hắn, đau lắm chứ nhưng hắn không nói lời nào vì hắn biết như vậy nó sẽ không sợ…
-Xong rồi! Cô y tá nhìn hắn cười rồi chào đi ra

Bây giờ nó mới buông hắn ra, nhìn lại thành quả của mình gây ra nó ngượng ngùng….lấy bông băng sát trùng vết thương trên tay hắn
-Anh không đau sao?
-Không…
-Tôi xin lỗi…nước mắt nó rơi
-Nè nhóc khóc sao? Anh nói không đau mà
-Tôi…tôi…nó cũng không nghĩ là nó sẽ khóc vì hắn
-Nè ăn cháo đi…
Hắn đưa hộp cháo cho nó, nó nhìn hắn cảm giác tim lại đập nhanh, hai ánh mắt vô thức nhìn nhau….khoảng cách càng lúc càng gần….càng gần…nó khẽ nhắm mắt lại…hắn đưa đôi môi mình áp lên đôi môi ngọt ngào của nó…chợt cánh cửa phòng mở ra làm cho cả nó và hắn ngượng ngùng đứng dậy
-Tôi…tôi xin lỗi đã quấy rầy hai người. Phi Nhân vội chạy ra ngoài
-Nè…Phi Nhân…Nó gọi theo nhưng Phi Nhân đã đi khỏi
Phi Nhân đến vì nghe Hân nói nó thích ăn mức me nên liền chạy mua cho nó, rồi Phi Nhân bất ngờ khi thấy hai người họ…Hắn và nó im lặng chẳng biết phải nói gì với nhau lúc này, nó bối rối, hắn hoảng loạn…
-Anh về nghỉ đi, tôi ở đây một mình không sao
-Uhm để anh gọi Hân vào
Hắn điện thoại cho Hân, Hân vào, hắn chào tạm biệt rồi quay về nhà. Lên phòng nhìn thấy bé heo con tự dưng hắn cảm thấy có lỗi với Su Su…
-Mình đang làm gì thế? Mình chẳng đã nói sẽ cưới Su Su sao? Mình làm như vậy liệu sau này gặp lại Su Su sẽ nghĩ mìnhnhư thế nào? Không được…tỉnh lại đi Vũ Khánh Băng mày không được lừa dối su Su…Hắn gõ vào đầu mình tự nhủ
Phi Nhân chạy khỏi bệnh viện, cậu đau khổ…đây là lần đầu tiên trái tim cậu đập liên hồi vì một người con gái và cũng là lần đầu tiên cậu biết thế nào là đau…cậu chạy thẳng ra biển dùng toàn bộ sức lực hét thật to:
-BẢO ANHHHHH….CẬU CÓ BIẾT LÀ TỚ THÍCH CẬU NHIỀU LẮM KHÔNG?…TẠI SAO CẬU LÀM TỚ ĐAU ĐẾN THẾ????
Hét xong Phi Nhân ngồi gục trên cát, mặc cho sóng vỗ, mặc cho gió thổi…trái tim cậu giờ đang rỉ máu làm sao có thể lành lại được…
Mặt trời cũng lặn dần, ở nhà chỉ còn một mình hắn cô độc đơn lẻ…hắn thôi nghĩ về nó, hắn nghĩ như vậy có lẽ tốt cho cả hắn và nó hơn…
-Tại sao? Tại sao…vậy chứ? Phi Nhân say khước bước vào nhà
-Cậu làm gì mà say quá vậy hả? Hắn đỡ Phi Nhân lên phòng
-Haha..mặc xác tôi…anh yêu Bảo Anh chứ gì? Haha
-NÈ…cậu say quá rồi nằm nghỉ đi. Hắn bực tức
-Tôi nói không đúng sao? Tôi thích cô ấy…anh biết điều đó mà…tại sao? Anh chán ghét tôi đến vậy sao? Vì tôi đã vô tình vấy mực lên con heo đó sao? Phi Nhân lè nhè
-Cậu say quá rồi tôi không nói chuyện với cậu. Giờ ngủ đi
-Tôi nói không đúng sao? Phải, anh với Bảo Anh…ah hai người…Thiên duyên…Bảo Anh là…
Phi Nhân say quá không còn biết mình đang nói cái gì, hắn nghe cũng chẳng hiểu gì cả lèm bèm, làu bàu…rồi cũng thiếp đi. Hắn trở người cho Phi Nhân nằm thoải mái hơn..
-Cậu đúng là đồ ngốc, tôi làm gì giận cậu chứ….còn Bảo Anh…có lẽ cậu nói đúng nhưng tôi không thể… Hắn bước ra ngoài
Hân cũng rời bệnh viện, nó ở lại một mình có thể xoay sở được nên Hân cũng yên tâm ra về. Hắn nhìn thấy Hân trở về lại một cảm giác bất an, không muốn nhìn nó để rồi con tim lây động nhưng…như thế này hắn càng không thể yên tâm. Hắn đi thẳng đến bệnh viện
Khẽ mở cửa, hắn bước vào nhìn thấy nó đã say giấc….hắn ngồi bên cạnh nhìn nó, trông lúc này nó như một thiên thần. Hắn vuốt nhẹ mái tóc nó, nó cựa mình, hắn nhanh chóng giật tay lại
-“Không…không thể…mình không thể….” Hắn đành ra ngoài ngồi

Hôm nay nó đã có thể xuất viện, Hân và cả Phi Nhân cũng

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT