watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5424 Lượt

của nó vang lên làm cho Phi Nhân ngừng cái suy nghĩ của mình
-Ah…cậu gọi đi món nào mình cũng ăn được
-Mày chọn xong chưa tao đói lắm rồi. Hân xoa xoa cái bụng làm nó bật cười
-Xong rồi…mang cho em những món này….
Người phục vụ đi vào sau 10 phút tất cả những món mà nó gọi đã yên vị trên bàn
-Mọi người ăn đi…nó nhanh tay gắp trước
-Nè mày ăn cái này đi không có hải sản đâu hehe
-Hứ…tao gọi có món nào hải sản đâu…vừa nói nó vừa múc một ít súp
-Nè…trong súp này có hải sản đó….hắn ngăn nó lại
-Vậy…tôi không ăn được…mà anh ăn đi sao nãy giờ ngồi nhìn không vậy? Nó nói rồi thuận tay múc một ít súp vào chén hắn
Hắn và Phi Nhân nhìn trừng trừng vào chén súp nó vừa múc
-Sao anh không ăn đi…tôi không có bỏ độc vào trong đây đâu
-Anh Băng anh ấy…Phi Nhân định nói hắn cũng bị dị ứng như nó nhưng hắn ngăn lại
-Ừ…anh ăn nè nhóc…hắn đưa từng muỗn từng muỗn súp vào miệng một cách ngon lành. Phi Nhân nhìn theo khẽ nói nhỏ
-Anh thật sự đã yêu Bảo Anh rồi, anh ngốc thật đấy…
Dù nói nhỏ nhưng cũng đủ làm cho nó và Hân phải nhìn lên ngay cả hắn đang ăn súp cũng bị sặc, ho sặc sụa, những đóm đỏ cũng bắt đầu hiện lên, cảm giác khó thở cũng bắt đầu xuất hiện….Phi Nhân thanh toán tiền, vội kéo hắn ra xe, nó và Hân cũng nhanh chóng chạy theo. Nó vẫn còn ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra, nghĩ hắn bị sặc thôi…

Phi Nhân lái xe thẳng đến bệnh viện, lúc này Phi Nhân kể lại mọi việc cho nó và Hân nghe. Trái tim nó quặng đau, giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống….giọt nước mắt hạnh phúc vì nó mà hắn như vậy? Hay là giọt nước mắt hối hận vì nó đã làm hắn bị như thế….
Tại phòng hồi sức
-Hai người về đi mình ở lại chăm sóc anh ấy được rồi. Nó ngồi kế bên giường bệnh nhìn hắn, hắn vẫn chưa tỉnh
-Ừ…vậy bọn này về trước có gì nhớ báo cho tụi tao biết nha. Hân nói
-Uhm…tao biết rồi
-Bọn mình về. Phi Nhân chỉ nói được như thế, cậu cũng lo cho hắn đấy chứ nhưng cảm giác khó chịu vẫn cứ len lõi trong con người cậu
Mọi người ra về chỉ còn nó và hắn. Bây giờ nó mới có dịp nhìn kỹ khuôn mặt của hắn, gương mặt trở nên hiền dịu hơn ấm áp hơn, vô thức nó lấy tay vuốt nhẹ trên khuôn mặt hắn…để rồi tim nó lại đập nhanh hơn…nó miễm cười
-Mình thích anh ta sao? Suy nghĩ dừng lại khi tay hắn động đậy
-Anh tỉnh rồi sao? Tôi xin lỗi vì tôi mà anh…nó mừng khi thấy hắn tỉnh lại rồi nước mắt lại rơi…
-Em khóc sao? Hắn không nghĩ mình lại đổi cách xưng hô như vậy
Nó ngước lên nhìn hắn với đôi mắt hoe đỏ “Em sao? Anh ta vừa gọi mình là em sao?”
-Nè nhóc sao nhìn anh vậy chứ? Anh biết anh đẹp trai rồi…hắn trêu nó cố cho nó quên đi cái cách mà hắn vừa xưng hô khi nãy
-Em xin lỗi. Bây giờ đến lược nó, hắn một phút thất thần, nó lại khóc
-Nín đi nào….anh có trách gì nhóc đâu…hắn miễm cười, nó nhìn hắn lúc này lại cảm thấy giống một người…
-Ah…anh đói chưa em đi mua ít đồ ăn nha, anh nằm nghỉ đợi em em đi nhanh thôi…Nó đổi luôn cách xưng hô, ngượng ngùng bước ra, hắn nhoẽn miện cười cũng biết là nó đang lúng túng
Ra khỏi cửa phòng, nó khõ khõ vài cái vào đầu…
– “Mình sao vậy chứ? Tim thì đập loạn xạ…nói chuyện thì lúng túng…lại khóc…vì anh ta ư? Mình bị sao thế này? Điên mất tỉnh lại đi Bảo Anh…Mày thích anh ta sao? Không…”
Hắn nhắm mắt lại suy nghĩ, tâm trạng hổn loạn không biết phải cư xử với nó như nào cho thoả đáng…
-Mình có thật sự thích BảoAnh như Phi Nhân đã nói? Không….mình không thể…còn cảm giác lúc nảy khi nhìn cô ấy khóc…tại sao lại khó chịu đến thế? Mình phải làm sao? Còn Su Su….Mình…
Cốc cốc cốc…cánh cửa phòng mở ra, Phương Thuỷ bước vào
-Anh Băng…anh thấy sao rồi…anh đã khoẻ hơn chưa?
Hắn ngạc nhiên khi thấy Phương Thuỷ lại xuất hiện ở đây lại còn biết hắn đang trong bệnh viện
-Sao cô biết tôi ở đây?
-Em…ah…em đi thăm một người quen đang điều trị ở đây, thấy anh được đưa vào đây em lo lắm…anh đã khoẻ hơn chưa?
-Cám ơn cô, tôi khoẻ rồi…bây giờ tôi cần chợp mắt…hắn nói rồi nhắm mắt lại
-Anh…
Phương Thuỷ tức tối mở cửa đi ra, lúc đó nó vừa vào định mở cửa thì Phương Thuỷ đi ra. Thấy nó Phương Thuỷ đưa ánh mắt đầy lửa giận phán một câu “Cô sẽ không yên với tôi đâu” rồi bỏ đi nó vẫn còn ngơ ngác…
-Nè sao còn đứng đó nữa nhóc! Anh đói lắm rồi….
-Ơ…đây anh ăn cháo thịt băm nha do anh còn bệnh nên tôi…
-Sao lại tôi? Hắn chau mày
-Thôi anh ăn đi
-Không có ưu đãi gì cho người bệnh hay sao? Do em mà anh mới này đây đó nhá!
-Tôi…tôi xin lỗi rồi mà anh đúng là cái đồ hay chấp vặt mà. Nó lại tiếp tục
-Hehe…vậy sao? Vậy em bón cho anh ăn đi. Hắn cười nham nhỡ đưa hộp cháo trước mặt nó
-Anh…tự ăn đi, anh không có tay chắc
-Ui…a…ui… Hắn giả vờ khó thở, ôm ngực
-Anh…anh có sao không? Được rồi tôi đúc anh ăn là được chứ gì…
Hắn cười, nó thì tức muốn xì khói…đúc hắn từng muỗn từng muỗn cháo, ánh mắt của hắn cứ nhìn vào nó làm nó ngại ngùng tim lại đập loạn nhịp…hắn cũng có cảm giác như thế nên thôi không nhìn nó nữa….lại nghĩ về hành động vừa rồi thật sự hắn không thể kiềm chế cảm xúc khi ở gần nó…
-Anh nghỉ ngơi đi tôi về nhà lấy ít đồ rồi vào ngay…
-Uhm…em về cẩn thận

Phi Nhân lúc này cũng đang từ nhà vào bệnh viện thăm hắn, vừa đến cổng bệnh viện thấy nó đi ra, Phi Nhân chạy tới ngay chỗ nó….
-Bảo Anh cậu đi đâu thế? Anh Băng sao rồi?
-Uhm anh ấy khoẻ rồi mai là có thể về nhà, tớ định về lấy ít đồ dùng
-Để tớ đưa cậu về
-Thôi mình tự về được rồi, với lại cũng gần đây mà hihi cậu vào thăm anh ấy đi, tớ đi nha!
-Uhm…vậy cậu về cẩn thận
Ngày hôm nay mà có tới 2 người bảo nó về cẩn thận, sao vậy chứ? Nhà cũng gần bệnh viện mà cách nhau khoảng 20p đi bộ thôi…..
-Anh khoẻ chưa? Phi Nhân bước vào
-Ừ…cảm ơn cậu, anh khoẻ rồi hôm nay có thể về được rồi
-Nhưng bác sĩ bảo nằm thêm một ngày nữa…
-Uhm…
-Anh…
-Sao? Cậu muốn nói gì?
-Bé Su Su anh vẫn còn nhớ chứ?
-Uhm anh vẫn luôn chờ đợi cô ấy trở về…vẻ mặt hắn trầm lại
-Vậy còn Bảo Anh?
-Anh…anh không biết…anh…
-Thôi anh không cần nói với em đâu…em có thể nhìn ra anh thật sự đã yêu Bảo Anh….nếu anh không thể làm cho cô ấy hạnh phúc thì đừng làm cho cô ấy thêm đau khổ
Hắn nhìn Phi Nhân như hiểu được ý cậu ấy như thế nào….hắn sẽ quyết định từ bỏ….còn Phi Nhân nói như thế để xem hắn có quyết tâm đến với Bảo Anh hay không mặc dù hiện tại cậu chỉ có thể đoán 50% Bảo Anh là Su Su nhưng nếu không phải thì khi Su Su quay trở lại anh ấy sẽ bỏ rơi Bảo Anh sao? Phi Nhân không muốn nó phải đau khổ….vì như thế cậu sẽ đau hơn nó rất nhiều lần…
Một sự im lặng vây kín cả phòng bệnh của hắn…..nhưng bên ngoài trước cổng nhà hắn thì không thể im lặng được như thế
-Các

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT