|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tịch. Nó cất giọng làm hắn phải nhìn về phía nó
-Cô là…???
-Vâng, tôi là Linda, giám đốc mới bổ nhiệm của chi nhánh B
-Cô cần gặp tôi có việc gì? Vẫn thái độ lạnh lùng
-Tôi có một vài điều muốn kham khảo ý kiến của chủ tịch để đưa cổ phiểu chi nhánh B nhanh chóng tăng giá
-Cô nói đi
-Do chuyện xảy ra vừa rồi đã làm cho công ty chúng ta tổn thất một lượng tiền không nhỏ. Nhưng với nền kinh tế hiện nay chúng ta mãi đầu tư vào việc xây dựng những khu nhà cao cấp thì không thể nào bán chạy trong khi đó thị trường bất động sản đang có vẻ bão hoà và gần như đóng băng tại thời điểm này. Do đó, tôi đề nghị công ty chúng ta nên chú trọng vào những ngôi nhà dành cho những người thu nhập trung bình, với những căn nhà này chắc chắn chúng ta sẽ đi lên trong xu thế của thị trường hiện nay
Nó đưa ra giả thuyết rồi chứng minh một cách thuần thục, hắn phải chăm chú nhìn theo, bất giác hình ảnh của Bảo Anh lại xuất hiện trong đầu hắn, bây giờ hắn không phân biệt được nó là ai?
-Thôi…được rồi tôi sẽ xem xét lại…
Nó đưa bản thảo cho hắn rồi cuối chào. Nó đi rồi, hắn ngã lưng ra ghế, tay day day thái dương một cách mệt mõi…
-Anh sao thế? – Phi Nhân bước vào, chỉ có cậu được vào phòng hắn không cần gõ cửa
-Không…anh không sao? Chỉ là…cô gái đó…làm anh có cảm giác như là Bảo Anh đã về
-Haha…làm sao có thể khi mà Bảo Anh cô ấy đã…. – Biết mình quá hớ, Phi Nhân im lặng
-Anh hiểu…thôi cậu xem bản thảo này như thế nào rồi cho anh biết ý kiến
Phi Nhân nhìn sang một lược gật đầu tỏ vẻ tán thành
-Em thấy bản thảo này rất hợp lý trong khung cảnh thị trường hiện nay, là của ai thế?
-Của Linda, giám đốc mới của chi nhánh B
-Sao? Là cô gái hôm nọ tại đám cưới của anh Nhật Bảo
-Uhm…là cô ấy…nhưng cô ấy là ai?
-Để em tìm hiểu
Nói rồi Phi Nhân bước ra ngoài, hắn ngồi đó tiếp tục xem lại bản thảo….
Cuộc hợp kín được đưa ra, lần này nó là người thuyết trình lại toàn bộ bản thảo đưa ra, mọi người đồng ý tán thành…hắn lại cảm thấy có một cảm giác lại khi nhìn người con gái đó…Cuộc hợp kết thúc mọi người đều ra về chỉ còn lại nó và hắn trao đổi một số vấn đề…
-Chủ tịch có thắc mắc gì xin cứ hỏi
-Ah không, bản kế hoạch rất hoàn hảo, chỉ là tôi hỏi một số việc riêng thôi, cô có phiền không?
-Nếu có thể trả lời tôi không phiền đâu, thưa ngài
-Cô là bạn của Hân và Nhật Bảo sao…ah tại hôm lễ cưới của họ tôi có gặp cô nên mới hỏi ấy mà, nếu cô thấy phiền thì không cần trả lời
-Vâng, đúng vậy, tôi là bạn của Hân, qua Hân tôi mới biết anh Bảo
-Vậy cô có biết người tên…Bảo Anh không?
-…….Sững sờ trước câu hỏi của hắn, không ngờ hắn mãi nhớ đến nó
-Linda…cô sao thế?
-Không…không thưa ngài
-Uhm thôi cô về làm việc đi
Nó đi ra, hắn tựa lưng vào ghế
-Không….? Gặp cô ấy mình lại nghĩ về Bảo Anh nhiều hơn…tại sao chứ? Mình nhớ em ấy quá chăng?
Buổi chiều êm ả làm cho con người ta cảm thấy cô đơn nhiều hơn, một mình lang thang trên con đường quen thuộc vẫn còn đó hàng cây xanh ngày nào, vẫn còn đó ghế đá thân quen mà sao bây giờ chỉ có một mình nó sải bước…Công viên vẫn như ngày nào người đông như trẫy hội, ngồithông dông trên ghế đá, nhìn những gian hàng trò chơi, người bán kem năm nào nay đã thay người mới….khẽ miễm cười
-Chị, bán cho em hai que kem/Bán cho bọn em hai cây kem
-Hửh? Cô là…Linda? – Phi Nhân
-Chị…hôm lễ cưới anh em chị có đến đúng không? – Bảo Trân
-Uhm hihi…chào hai người, đẹp đôi vậy mà ban đầu…ơ..ah không…
-???? Chị biết bọn em sao?
-Hihi có nghe anh Bảo kể hihi hai người cũng thường đến đây sao?
-Dạ! Chị cũng vậy sao ạ?
-Lúc trước thì đúng còn bây giờ….- Nó nhìn xung quanh
Phi Nhân đứng nhìn hai người họ trò chuyện, cậu có một cảm giác người đứng trước mặt cậu rất quen nhưng không tài nào nhớ ra là ai…
-Thôi hai người đi chơi vui vẻ, tôi về trước…chào hai người nhá!
-Bye bye chị
-“Cô ta là ai sao mình có cảm giác đó là…phải điều tra về cô ta mới được” Ngẫm nghĩ, Phi Nhân gật đầu
Bản kế hoạch được thông qua, chủ tịch cho phép tiến hành ngay đồng thời ngõ ý nó về trụ sở chính làm trợ lý đắc lực cho hắn, Phi Nhân là cánh tay phải thì nó là cánh tay trái….nhưng hắn lại không hiểu tại sao mình lại đưa ra quyết định như thế…
-Liệu mình đưa ra quyết định như thế có thoả đáng không? Khi chính mình còn chưa hiểu cô ấy ra sao nhưng vì cớ gì mình lại quyết định nhanh chóng đến thế? Chỉ thông qua một bản kế hoạch…liệu có thể tin ở cô ấy hay không?
Vò đầu, hắn chán nãn với những suy nghĩ thiếu quyết đoán của mình, đây là hắn hay sao? Người luôn lạnh lùng quyết đoán ấy vậy mà bây giờ vì cớ gì lại trở nên như thế….?
-Thưa chủ tịch, cô Linda đang chờ bên ngoài
-Cho vào cô ấy vào… – Lấy lại vẻ bình tỉnh, lạnh lùng
-Chào chủ tịch!
-Cô ngồi đi, từ ngày mai cô sẽ qua bên này và làm trợ lý cho tôi
-Nhưng chẳng phải trợ lý của ngài là Phi Nhân sao?
-Đúng. Phi Nhân sẽ là cánh tay phải còn cô sẽ là cánh tay trái của tôi. Cô đồng ý chứ?
-Tôi…ngài tin tưởng tôi vậy sao?
-Cũng có thể…thôi cô về chuẩn bị mọi thứ đi…làm việc với tôi không đơn giản như cô nghĩ đâu…hãy cố gắng chứng tỏ mình….
-Vâng…chào ngài
Ngã lưng ra sau ghế, mắt nhắm nghiền lại…
-Ánh mắt đó….sao mà tha thiết quá…mình phát điên mất….
Phi Nhân đang cho người điều tra về lai lịch của nó nhưng mọi thông tin cậu tìm được đều chẳng liên quan gì với dấu chấm hỏi cậu đưa ra…
-Cô ta là Linda Trần, quốc tịch Mĩ – Việt Nam, ba mẹ hiện tại sống ở Mĩ, tốt nghiệp chuyên ngành QTKD hạng ưu tại đại học JWM Hoa Kỳ, Linda vừa về Việt Nam cách đây một tháng…Phi Nhân đang thông báo những thông tin vừa tìm được
-Uhm…anh biết rồi…Chán nãn hắn ngã người ra sau ghế…
-Anh…cũng có cảm giác giống em?
-Uhm…điều đó đang làm anh đau đầu…
– Em hiểu…
Không khí im lặng ngay thời khắc này có lẽ làm cho người khác dễ chịu hơn…
-Chiều này mày ghé nhà tao nhá, lâu rồi không gặp mày… – Hân nói qua điện thoại
-Uhm hihi tao cũng muốn sang nhà mày xem hai người sống sao. Chiều nay tao qua
-Uhm vậy nhé. Tắt điện thoại Hân nỡ một nụ cười thích thú
Tại phòng làm việc của Nhật Bảo:
-Chiều nay cậu ghé nhà tớ nhé!
-Chiều nay?
-Phải? Nhớ đấy không đừng nhìn mặt tớ
-Uhm…biết rồi…mà có ai nữa không?
-Chỉ mình cậu…lâu ngày không gặp muốn trò chuyện với cậu ấy mà hehe…Vậy nha…tớ tắt máy đây..
-Uhm
Nụ cười ma mảnh hiện trên khuôn mặt của Nhật Bảo
Chiếc taxi trước tập đoàn họ Vũ lăng bánh được một đoạn thì chiếc xe BMW màu đen bóng cũng từ hướng tập đoàn chạy ra…hai chiếc đi cùng một hướng, đến cùng một địa điểm
-Hey…mày tới rồi sớm thật… – Hân mở cửa cho nó, ngoái nhìn hai bên
-Gì thế? Còn ai nữa sao?
-Không…hihi…vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




