watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:43 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5399 Lượt

Nhìn cô ấy lại liên tưởng đến Bảo Anh…mình quá ít kỷ
Trở về nhà, đặt mình trên chiếc nệm ấm, hình ảnh người con gái đó lại xuất hiện trong hắn
-Tại sao chứ? Cô ấy không phải Bảo Anh…mày biết làm như thế mày có lỗi với Bảo Anh hay không hả? Tự trách mình, tự gõ vào đầu mình, bỏ qua cái suy nghĩ đó đi hắn dần chìm vào giấc ngủ
Nó vào phòng nhớ về buổi tối hôm nay, nhìn con cún con khẽ miễm cười… “Ước gì mãi như thế” nó miên man vào giấc ngủ

Ánh nắng đã bắt đầu len lõi vào hàng cây xanh mướt, trên lá còn vươn vãy những giọt sương đêm. Nó bước lên chiếc taxi đi đến nơi làm việc, một ngày ấm áp bình yên theo cảm nhận của nó là thế
-Linda cô đưa xấp tài liệu này vào phòng chủ tịch hộ tôi, tôi đi giải quyết một số việc – Phi Nhân trao cho nó xấp tài liệu rồi vội vàng đi nhanh
Nó nhận lấy, đi thẳng đến phòng hắn, tay giơ lên thì cánh cửa đã mở ra
-Có việc gì cần gặp tôi sao? – Hắn chau mày, vẻ mặt lạnh lùng trở lại
-Ah…Phi Nhân nhờ tôi đưa cái này cho anh
-Uhm…cám ơn cô
Hắn đón nhận, nó chào rồi về phòng, cảm giác của nó nhìn hắn hiện giờ giống như ngày đầu nó gặp hắn: Lạnh lùng, đáng ghét…
Buổi trưa mọi người đã đi ăn chỉ còn có nói ngồi trong phòng với đống giấy tờ cần giải quyết, hắn đi ngang thấy nó vẫn còn đó…hai chân mày chau lại
-“Định nhịn đói làm việc chắc” – Mở cửa đi vào – Tôi không cho phép công việc trễ nễ nên cô phải đảm bảo sức khoẻ mình tốt mới không làm trễ nễ công việc của công ty.
Giật mình với nói tiếng vừa phát ra, nó nhìn lên bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn nó
-Tôi…tôi xem xong chỗ này nữa rồi đi ăn ngay, anh yên tâm không làm trễ nễ công việc của công ty đâu – Nó liếc xéo hắn, lại chăm

chú nhìn vào mớ tài liệu
-Đi cùng tôi – Hắn đi lại kéo phăng nó dậy
Nó khó hiểu trước hành động của hắn chẳng phải hắn đang tỏ ra lạnh lùng với nó hay sao tại sao lại quan tâm khi nó chưa ăn uống gì? Hắn lại càngkhông hiểu nỗi hắn đang làm gì…Mọi người đã ăn xong đi vào thấy hình ảnh trên ai cũng phải nhìn, những lời bán tán từ đó bắt đầu, nó cảm thấy ngượng…
-Ngồi đi, cho tôi hai phần ăn. Hắn nhìn người phục vụ gọi
-Anh làm cái gì thế hả? Mọi người đang nhìn tôi và anh đó
-Kệ họ…“Ơ…mình sao thế?”
Nó hậm hự, tức hắn mà không làm gì được mà cũng do nó hắn mới hành động như thế….nó đành im cho qua chuyện, ăn thật nhanh rồi vào tránh mọi người bàn tán
-Cô ăn từ từ thôi mắc nghẹn bây giờ
Vừa dứt lời là nó đã bị nghẹn, hắn vội đưa ly nước cho nó, tay đánh nhẹ vào sau lưng nó
-Cô có sao không, đã bảo ăn từ từ rồi mà…
-Không…không sao rồi cám ơn anh, tôi sợ mọi người dòm ngó thôi, anh cũng ăn nhanh đi – Nó chu môi, làm hắn một phút bất động
-“Bảo Anh sao?”
-Nè…ăn đi nhìn tôi làm gì?
-Ơ…Uhm
Nó cùng hắn trở lại công ty, mọi người thấy hắn đi đến thì không nói gì nhưng hắn đi khuất rồi thì lời bàn tán lại xôn xao.
-Từ trước tới giờ mới thấy chủ tịch hành động như thế?
-Cô gái đó là gì của chủ tịch thế?
-Cô ta đẹp bằng mình sao?….
Nó nghe mà chán ngán vừa vào đây chưa bao lâu mà nó đã gây ồn ào trong công ty…Cũng từ ngày đó nó cố gắng tránh mặt hắn không muốn mọi người lại bàn tán xôn xao chỉ khi có việc cần mới gặp hắn còn ngoài ra nó không muốn mình là tâm điểm chú ý của mọi người. Nó không muốn như thế nhưng tránh lời bàn tán nó đành phải làm như vậy vì nó biết hiện giờ với hắn nó vẫn không là gì cả…Còn hắn biết nó cố tình tránh mặt mình thì có đôi phần nhẹ nhõm vì không phải làm những việc mà hắn không thể kiềm chế được bản thân nhưng lại thấy thiếu thiếu một cái gì đó làm hắn thấy không vui..????

Hôm nay là ngày nghỉ, Hân cùng Nhật Bảo đến thăm nó, vừa thấy họ nó đã mừng huýnh vì bây giờ đâu phải như trước kia muốn gặp là gặp
-Hey…Hai người qua chơi mà không báo trước
-Muốn ày bất ngờ mà hihi
-Ê…mấy tháng rồi? Sau này phải cho tao làm mẹ đỡ đầu nha!
-Em yên tâm, phần đó anh xí cho em rồi, 3 tháng nữa thôi!
-Hihi, hai người vào nhà đi…ngồi đây…hai người cứ tự nhiên em đi mua ít đồ về đãi hai người. Đi đến mà không báo giờ nhà chẵng còn gì ăn cả
-Thôi không cần đâu – Hân nói
-Đâu được, mày với anh Bảo ngồi đây đợi tao nhanh thôi
Nó bỏ hai người đó trong nhà, phóng nhanh ra chợ cũng may chợ cũng gần đó không xa
-Anh, chị Linda kìa – Bảo Trân khiều tay Phi Nhân – Chị Linda
Nghe ai gọi, nó đảo mắt tìm
-A…Bảo Trân, em đi đâu đây có cả Phi Nhân nữa
-Em với anh Phi Nhân mua ít đồ định sang nhà anh Nhật Bảo
-Vậy hả? Hai vợ chồng họ đang ở nhà chị, em với Phi Nhân sang chơi luôn nha
-Vậy hả chị hihi
Phi Nhân đứng trước ngôi nhà của nó, cũng cùng chung với suy nghĩ của hắn…họ bước vào trong
-Anh hai, chị hai…hai người xấu lắm nhá đi chơi không gọi em một tiếng
-Em đi đâu đây? Nhật Bảo hỏi
-Em gặp hai người họ ngoài chợ nên kêu vào đây cho vui
-À ha…vậy đợi anh một chút
Nhật Bảo bước ra ngoài thực hiện một cuộc gọi
-Băng hả? cậu mau lại nhà của Linda gấp cô ấy…có chuyện rồi.
-Sao? Đừng đùa thế chứ?
-Cậu đến ngay đi…tut..tut..
-Alo..alo…
Hahaha…tắt điện thoại Nhật Bảo cười thoả mãng, đi vào nhà nụ cười vẫn chưa tắt
-Anh cười gì thế? – Hân hỏi
-Hihi không có gì, sắp có kịch hay rồi
-?????
-Mọi thứ trong nhà này đều không có gì thay đổi cả? – Phi Nhân nói
-Uhm…Do mình nói Linda đừng thay đổi chúng – Hân nói khi thấy nó nháy mắt nhìn mình
Phi Nhân tạm chấp nhận với câu trả lời nhưng có một cái gì đó làm cậu khó hiểu
Vừa đến nơi hắn đã liên tục nhấn chuông, nó vội chạy ra xem chuyện gì
-Cô…cô không làm sao chứ? Hắn nắm lấy hai bã vai nó lắt mạnh
-Ơ…tôi…làm sao?
Hắn khựng lại vì bây giờ trước mặt hắn là nó, nó vẫn bình an kia mà, thấy Nhật Bảo bước ra hắn xâm xâm đi lại
-Này…cậu đùa kểu gì thế hả?
-Haha…nhìn mặt cậu kìa…
Nó nhìn hai người khó hiểu, hắn lại càng khó hiểu vì sao hắn lại mất bình tĩnh đến thế…
-Thôi vào nhà đi, anh cũng đến thật vui đấy. Nó nhìn hắn nói, nhưng mọi cảm xúc lúc này trong nó thật hổn độn
Nó, hắn và Nhật Bảo bước vào nhìn thấy Phi Nhân không khỏi ngạc nhiên…
-Anh Băng/ Anh Khánh Băng. Phi Nhân và Bảo Trân cùng gọi
-Em cũng ở đây sao? – Hắn nói
-Uhm em với Bảo Trân vừa đến thôi
-Chào Anh – Hân được Nhật Bảo đỡ đứng lên
-Chào mọi người, woa bé con của ba sắp chào đời rồi nha!
-Này…ai cho cậu nhận là ba của con tớ thế
-Tớ cho phép ha con ngoan.
-Thôi được rồi, hai cái anh này, mọi người ngồi đây em vào phụ Linda nhá
-Thôi chị hai, để em, chị ngồi đây đi
-Phải đó em đang bụng mang dạ chữa thế không được làm nhiều đâu đấy, để Bảo Trân tập làm cho quen

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT