watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6590 Lượt

mà, sao giờ im lặng thế. Hắn cảm thấy bất an, vội chạy xuống nhà kho, mở toang cửa ra, dùng đèn pin rọi vào để tìm nó. Hắn khựng lại, trước mắt hắn là nó đây sao, không phải, đây không phải là con nhóc ngỗ ngược mà hắn vẫn thường cãi nhau, bây giờ nó hoàn toàn là một cô bé đang sợ hãi. Cảm giác hả hê khi nãy biến mất thay vào đó là cảm giác tội lỗi. Hắn vội chạy đến phía nó.
_ Tôi xin lỗi, tôi không nên hù cô như vậy. – Hắn chạy đến cạnh nó.

Bỗng dưng nó lùi lại, lùi dần và tránh né hắn, ánh mắt vô hồn nhìn hắn, nước mắt vẫn chảy, bên trong đôi mắt của nó chỉ là sự sợ hãi bao trùm. Hắn ngạc nhiên và thoáng chút đau khi thấy nó thụt lùi như vậy, hắn càng bước tới, vì muốn đưa nó ra khỏi đây. Hắn định đỡ nó đứng dậy thì bị nó hất mạnh tay ra, khiến hắn không khỏi bất ngờ. Hắn nghĩ do mình đã sai và làm nó giận nên liền xin lỗi.
_ Tôi… tôi xin lỗi. – Hắn cố đỡ nó đứng lên nhưng một lần nữa nó lại lạnh lùng hất tay hắn ra.
_ Bà… bà định làm gì tôi? – Nó nói, một giọng nói mơ màng run rẩy, dường như không phải của nó.
_ Cô nói gì vậy? – Hắn ngạc nhiên nhìn nó.
_ Bà tránh xa tôi ra, bà đánh tôi nhiêu đó chưa đủ sao, mà đánh tôi thừa sống thiếu chết trong 7 năm qua chưa đủ sao. Sao lần này bà đến sớm thế, bình thường bà nhốt tôi lâu lắm mà. Bà định đánh tôi nữa sao, định đánh tôi nữa sao? – Nó nói, nhưng không hề nhận thức được những gì mình vừa thốt ra, những lời nói sâu trong tiềm thức. Hắn thần người ra, nó đang nói gì vậy? Nó đang diễn kịch với hắn à.
_ Cô đang đùa với tôi à? – Hắn nắm lấy cánh tay nó siết chặt.
_ Tôi đã bảo bà tránh xa tôi ra. – Nó hét lên rồi đẩy mạnh hắn ra. Nó nhanh chóng vơ lấy cây kiếm gỗ bên cạnh, nó chĩa kiếm vào hắn.- Bà tránh ra, bà lại gần, tôi giết chết bà. Ngày trước bà đánh tôi bao nhiêu cũng được, nhưng bây giờ thì đừng hòng. – Nó vẫn dùng ánh mắt vô hồn và giọng nói kì lạ đó.
_ Tôi xin lỗi, cô đừng như vậy nữa. – Hắn hoảng hốt, chạy đến phía nó.

Nó lùi dần ra ngoài sân vườn, ra ngoài này với ánh sáng từ các bóng đèn hắn mới thấy rõ đôi mắt vô hồn của nó. Hắn cứ bước tới còn nó thì lùi. Bỗng nhiên nó lao vào đánh hắn với thanh kiếm gỗ ấy, từng đường kiếm chuẩn xác cứ nhắm vào các yếu điểm của hắn. Dù khả năng đánh nhau của hắn cũng không tồi nhưng hắn vẫn rất khó khăn để né được. Kĩ thuật của nó rất giỏi và thành thục khiến hắn gần như kiệt sức vì né đòn. Đang đánh thì nó gục xuống và ngất lịm đi.

Hắn vội bế nó lên phòng dù đang rất mệt. Hắn nhanh chóng gọi bác sĩ đến khám cho nó. Ông bác sĩ bước vào phòng khám cho nó. Trong lúc y tá chăm sóc nó thì ông bác sĩ nói chuyện với hắn.
_ Cô ấy đang bị mê sảng nên mới như vậy, tôi đã tiêm thuốc an thần và cho cổ nghỉ ngơi rồi.
_ Mê sảng? – Hắn ngạc nhiên.
_ Trong quá khứ, cô bé ấy có những kí ức tồi tệ, khiến cô bé bị ám ảnh cho đến tận bây giờ. Có lẽ đã có một chuyện gì đó khiến cho cô bé nhớ lại chuỗi kí ức đau lòng đó nên cô bé mới cư xử như vậy. Lúc cô bé nói chuyện với cậu, cô bé không hề nhận thức được mình đang làm gì, nỗi sợ hãi đã điều khiển cô bé thực hiện những hàng động đó. – Bác sĩ ôn tồn giải thích kèm theo tiếng thở dài.
_ Nhưng cô ấy bị mất trí nhớ mà bác sĩ? – Hán thắc mắc.
_ Cho dù đã mất trí nhớ, nhưng nỗi ám ảnh đó vẫn nằm sâu trong tiềm thức, không thể nào phai. Có lẽ cô bé sẽ không nhớ chuyện gì đã xảy ra khi tỉnh nhưng khi đã mê sảng thì không còn nhận thức được gì nữa, hành động hoàn toàn theo bản năng.

Ngay lúc đó, cô ý tá bước ra cùng với vẻ mặt vô cùng lo lắng. Cô nhìn vị bác sĩ và hắn ái ngại.
_ Thưa bác sĩ, tôi không biết vì sao, trên người cô bé có khá nhiều vết sẹo. – Cô y tá nói.
_ Sẹo ư? – Vị bác sị ngạc nhiên.
_ Hình như vì bị đánh. – Cô y tá nói.
_ Có lẽ liên quan đến quá khứ tồi tệ ấy. Cậu chăm sóc cho cô bé nhé, có gì gọi cho tôi, đây là đơn thuốc. – Vị bác sĩ đưa cho hắn đơn thuốc rồi ra về.

Hắn bước vào phòng nó, nhìn nó đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng không còn sợ hãi như ban nãy nữa.
_ Em là ai? Và rốt cuộc quá khứ của em đã xảy ra những chuyện gì, tại sao, em lại sợ hãi như vậy? – Hắn nói, một lời nóinhẹ bẫng, hòa vào không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Chap 5

Ánh nắng chói chang chiếu vào phòng nó khiến nó giật mình tỉnh giấc, đầu nó đau như búa bổ. Nó cố nhớ lại những gì đã xảy ra, nó đi lấy đồ dùm hắn, bị hắn nhốt trong nhà kho, rồi sau đó nó tỉnh dậy và thấy mình đã nằm trong phòng, chẳng lẽ, nó lại bị mê sảng. Không biết hắn có thấy không. Nó bật tung chăn chạy sang phòng hắn đập cửa ầm ầm. Cánh cửa bật mở, hắn trong trạng thái mơ ngủ bước ra gãi đầu nhìn nó.
_ Sáng sớm cô tìm tôi chi vậy? – Hắn vừa hỏi vừa ngáp, mắt nhắm nghiền.
_ Tại sao tôi lại ở trong phòng? – Nó hỏi một câu hơi bị ngớ ngẩn.
_ Không ở trong phòng thì ở đâu? – Hắn nhìn nó với ánh mắt gian tà. – Hay cô muốn ở phòng tôi.
_ Biến thái. Tôi không đùa. – Nó nói dậm mạnh vào chân hắn khiến hắn nhăn nhó đến tội nghiệp.
_ Thì tôi nhờ cô vào nhà kho lấy đồ đợi lâu quá không thấy cô ra nên vào xem thử thấy cô bất tỉnh nhân sự rồi. – Hắn nói dối một cách bình thản.
_ Thật không? – Nó nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.
_ Thật. – Hắn trả lời hơi chút chột dạ vì sợ nó biết được hắn nói dối.
_ Anh đưa tôi lên phòng hả?
_ Không tôi thì ai.
_ Tên biến thái, anh… anh… có làm gì tôi không đó. – Nó hét lên, lùi xa hắn vài bước. Nhìn hắn bằng ánh mắt dè chừng.
_ Cô làm như mình quyến rũ lắm không bằng. Ai thèm chứ.

Hắn nói xong đóng cửa phòng thật mạnh khiến nó ấm ức mà không thể làm gì được đành ngậm ngùi quay trở về phòng. Hắn lấy bộ đồ rồi bước vào phòng tắm, không khỏi tò mò. Chẳng lẽ nó không nhớ gì thật sao. Hắn

đứng dưới vòi sen cho nước chảy từ đầu xuống mát lạnh. Không biết tại sao mỗi lần có chuyện gì lo lắng thì hắn lại đi tắm. Còn một tuần nữa là nhập học rồi hắn nghĩ đến mà thở dài. Đi học hắn phải hứng chịu các fan cuồng của hắn rồi nhìn bọn họ bị cô bạn gái bất đắc dĩ của hắn dằn mặt, bị đuổi khỏi trường vì lại gần hắn. Hắn không để ý tới những chuyện đó cho lắm, cho cô ta muốn làm gì thì làm.

Tắm xong hắn định sang kêu nó thì đã thấy nó đứng trước cửa. Nó nhìn hắn đầy nghi ngờ, nó thật sự không tin lắm vào những lời nó nói khi nãy. Rõ ràng nó lại bị mê sảng mà, sao hắn lại giấu. Hay là hắn thật sự không thấy. Bỗng nhiên hắn cúi xuống nhìn nó chằm chằm:
_ Tôi đẹp đến nỗi cô phải nhìn không chớp mắt như thế sao?
_ Điên à, biến thái, tránh xa tôi ra. – Nó

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT