|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lại nhớ đến anh Nguyên, quá nhiều kỉ niệm buồn. Nhưng thật ra tôi ghét cái tên Jerry với Tom, tên gì mà …tôi ghét chuột >”<. Nhưng anh ấy vẫn xoa đầu tôi và nói như thể hiểu tôi lắm….
-Anh không biết, còn tùy tâm trạng của anh. Với…Jerry này đáng yêu, không như những lũ chuột cống đâu. Haha
Cái gì….dám so sánh tôi với chuột cống ư? Xí…Tôi giơ tay lên, rựt được một nắm tóc của tên ngồi trước mắt, sau đó chạy nhanh lên phòng, để mặc một người đang nhăn mặt, ôm đầu vì tức giận.
-Con nhóc kia, cứ hung dữ như vậy, sẽ chẳng có tên con trai nào thèm rước đâu.
-Em không sợ ế….
Tôi quay đầu lại, nói lớn. Sau đó cười thật to rồi lêu lêu anh ấy với bộ mặt nhăn rúm lại. Tôi biết điệu bộ đó của mình rất khó coi, nhưng mà….từ giờ…với anh, tôi sẽ không còn phải dè dặt nữa, vì chúng ta là một gia đình…
Chương 11: Rối như tơ
Sau ngày đó, tôi ở đâu hung dữ, gai góc thì không nói, chứ cứ đứng trước mặt anh Hàn Thiên, là tôi lại rất ngoan, biết vâng lời nữa.
Mọi người thân trong gia đình tôi thì không hoài nghi gì về mối quan hệ của chúng tôi cả. Cả Trung bột nghe xong, cũng nói một câu chắc chắn với vẻ phấn khởi “là anh trai cậu thì cũng sẽ là anh trai tôi”.Nhưng ở trường học, mọi thứ không được như vậy.
Học sinh A “ Đại Tỷ đã yêu Hoàng tử từ Úc về rồi, bỗng nhiên hiền lành một cách đáng sợ”
Học sinh B “ Thầy cô giáo hâm mộ hai người đó lắm, tớ cũng hâm mộ nữa, ôi…ôi… Hai người họ mà sinh ra con chắc thông minh lắm đây”
Học sinh C “trời đất, chị gái khóa trên đó thật sự đã tán đổ anh Hàn Thiên ư? Quá kinh ngạc”
Còn có…người độc miệng hơn.
Bạn nam cùng khóa “ Haha…tưởng gái ế như cô ta sẽ không có ai thèm để ý chứ”
Chị gái giang hồ khóa trên “ CÁI GÌ….Tại sao lại như thế được. Con nhóc chân ngắn, tóc ngắn như tomboy lại tính tình như bà chằn đó lại lọt vào trong mắt Hàn Thiên ư? Không chấp nhận được, rồi anh Hàn Thiên sẽ đá nó đi một cách đau đớn thôi”
Tôi trước giờ chưa phải nghe những lời đau lòng về mình như thế. Kì thật, tại sao họ khen anh ấy, còn lại cứ chê trách tôi. Tôi luôn đầy tự cao cơ mà, trước đây ai gặp tôi cũng mỉm cười chào Đại Tỷ, thế mà giờ…tôi đi qua, họ cứ lén lút nhìn, rồi bình luận, rồi lại nhìn. Tóm lại đã có tin gì chứ?
Mãi cho đến khi tới trang thông tin trường được treo những hình ảnh, tôi mới giật mình, tôi và anh Hàn Thiên từ khi nào lại bị gán ghép kiểu này. Trên đó là những bức hình ở bệnh viện, hôm tôi bị uống thuốc sổ. Anh ấy ôm tôi tới bệnh viện, đặt tay lên trán một cách lo lắng, rồi còn áp tai nghe nhịp tim tôi, mặt tôi đầm đầy mồ hôi thì anh ấy lấy tay áo lau nó đi, tôi…sao lại xúc động như thế này.
-Tránh ra….tránh ra hết đi.
Tôi nhảy ra giữa bảng tin, lấy cả thân mình che hết những người đang xem, họ vẫn đang xì xào, bàn tán, còn tâm hồn tôi thì cứ mãi nghĩ về những điều gì xa xôi. Cho đến khi vào lớp học.
-Anh….xem bảng tin chưa?
Khi giáo sư chưa đến, tôi quay sang, ngập ngừng hồi lâu rồi hướng ánh mắt mình lên hỏi anh. Anh chỉ dừng đọc sách, tháo earphone ra, nói chuyện với tôi.
-Anh không đọc, nhưng nhìn mọi người bàn tán anh cũng đóan được có chuyện gì. Em không cần để tâm đâu, tụi mình là anh em, dần dần mọi người sẽ hiểu.
Sau đó anh xoa mái tóc ngắn của tôi đến rối xù, tôi lấy tay vuốt lại, rồi “uhm” một tiếng nhỏ trong họng. Anh không để ý gì đến tôi, anh chỉ xem tôi là em gái, mà sao….tôi không muốn như thế, tôi muốn nhiều hơn thế.A…a… Tôi không phải là yêu rồi đấy chứ.
Nhưng một thời gian dài, mọi người vẫn chưa hiểu rõ ra vấn đề….tôi và anh Hàn Thiên chỉ là anh em, mà họ hiển nhiên xem chúng tôi
là một cặp tình nhân, tay trong tay yêu nhau, đi bên nhau, nói chuyện thân mật,rồi cùng ăn, cùng học với nhau. Tôi lại thích cảm giác bị họ hiểu lầm như thế. Với ở bên cạnh anh Hàn Thiên lâu như vậy, tôi cũng chưa bao giờ thấy anh để ý đến cô gái nào, nên tôi càng cố gắng chiến đấu cho bằng được, dành lấy tình cảm của mình.
Mọi ngày, anh Hàn Thiên đều đến nhà đón tôi đi học. Từ lúc bị tôi phá tan cái bánh xe, anh ấy chỉ đi con ô tô trắng này. Vì vậy,ở trường mọi người đều không thể phủ nhận, anh ấy thật thích tôi, chứ không phải tôi yêu đương phương, hay quyến rũ anh ấy. Vì thế…chuyện tình cảm của chúng tôi cũng dần được xem là bình thường. Mọi hôm, anh ấy đến đón tôi, có khi còn cả Điệp Nhi và cả Nhật Quân, cũng có khi….hai tên quỷ quái đó đi xe của Papa đại cả, nên chỉ có hai chúng tôi. Thật sự…khoảng cách của chúng tôi rất gần….gần đến nỗi mà, tôi cứ ngỡ…hai đứa đang yêu nhau thật. Trước kia không có anh, tôi chẳng thích đi xe cùng Papa, vì tôi ghét đến trường bị bạn bè xì xầm. Nếu tôi điểm cao, họ sẽ nghĩ tôi nhờ có Papa giáo sư, nếu tôi điểm thấp ( mà không có điểm thấp đâu, chỉ là tụt hàng một xuống hạng hai sau tên Úc này ), thì họ sẽ nói Papa giáo sư dạy con không tốt, đằng nào họ cũng nói được hết mà, vì thế tôi thích đi xe bus, tuy có chen lấnmột ít nhưng cũng không sao. Ngày trước Trung bột hay đi xe bus cùng tôi, chúng tôi cùng nghe nhạc, cùng nói chuyện, cùng bày trò quậy phá người khác, vô cùng vui vẻ. Thỉnh thoảng, tôi không kịp đi xe bus, thì cậu ấy phóng xe tới chở tôi đi, khi thì đi xe máy cho khỏi tắc đường, ngày nào trọng đại thì lái nguyên con ôtô đen đến chở tôi ( xe của Papa hắn ^^). À nhắc mới nhớ, lâu rồi…hắn không đến nhà tôi, lâu rồi trước cổng hắn không đợi tôi, lâu rồi chúng tôi không cùng nhau la cà, lâu rồi…tôi không biết hắn còn đi xe bus để đợi tôi nữa không,haizz…
-Alo, mình nghe đây.
Đó là giọng của Hàn Thiên, anh ấy nói chuyện với ai mà nhẹ nhàng quá vậy, hình như bên kia là….giọng con gái.
-Sao cơ….khi nào cậu về?
Bây giờ rồi ư? Cậu mấy giờ đến sân bay? Biết rồi….mình đến ngay.
Sau khi anh ấy cúp máy, tôi nhìn sang anh, tò mò nhưng không dám hỏi.
-Jerry à, anh giờ phải đi đón một người, xí anh chở em sang trường, em vào học đi nhé. Lúc về…em bắt taxi về tạm, có lẽ…hôm nay anh bận xí.
-Ồ….
Khi tôi vừa bước xuống xe, anh ấy cũng không kịp chào tôi một tiếng hay nói lấy một câu xin lỗi, mà phóng xe đi mất. Để mặc một đứa ngốc miệng mỉm cười miễn cưỡng, tay đang đưa lên chào tạm biệt anh. Chỉ có tôi để ý đến anh ấy….còn anh ấy…thì không.
Chiếc xe rời đi thật nhanh chóng, chỉ để lại vệt bụi còn chưa tan trong làn khí, tôi xoay người vào trường, hít mạnh một hơi, xốc ba lô lên rồi tiếp tục nhoẻn miêng đi vào trường, để lại trong lòng một chút gì đó ngổn ngang không nói thành lời.
………………………………………….
Tôi đang đứng đợi ở bến xe bus, hai tay bấu vào nhau, ánh nhìn vào một nơi xa xăm, bình thường thì tôi hay ngồi đọc báo trong khi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




