watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4056 Lượt

hắn, bây giờ thì không có ai cả, điện thoại cũng không đem theo ,bởi vì mặc váy nên không có chỗ để, mà nó lại không thích cầm ví theo. Giờ thì khổ rồi!
Đang loay hoay tìm đường thì phía trước xuất hiện mấy tên nhìn có vẻ “bất cần đời” đang tiến về phía nó. Mặc dù cảm thấy nguy hiểm nhưng nó không còn cách nào khác là phải cố làm ra vẻ thản nhiên nhất để bước qua mấy tên đó, vậy mà có được đâu.
–Cô em! Đi đâu một mình thế? Đi chơi với tụi anh không? – một tên trong đám tiến lại phía nó.
–Tránh xa tôi ra, nếu không tôi la lên đó! – Nó cố bình tĩnh dọa tên đó nhưng thật ra là rất sợ.
–Haha! Nếu thích thì cứ la đi! Ở đây vắng lắm làm gì có ai tới cứu em chứ! – Cả đám cười vang rồi trêu chọc nó.
–Ai nói là không có ai! – Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng mấy tên đó. Cả đám cùng quay lại, nó cũng nhìn theo.
–Mày là thằng nào? – Tên hồi nãy trêu chọc nó cất tiếng hỏi.
Đó không phải là Thiên Phong sao? Đúng là hắn rồi! Sao hắn lại ở đây?
–Thiên Phong! –nó cất tiếng gọi hắn.
Hắn tiến lại phía nó. Lúc này nó mới chắc chắn là hắn đang đứng bên cạnh mình, lòng cảm thấy mừng dễ sợ.
Mấy tên đó nghe nó gọi hắn bỗng nhiên tái mặt rồi xúm lại với nhau.
–Cái gì? Thiên Phong? Chẳng lẽ là đứa từng cầm đầu bang Thiên Long sao? – một tên hỏi nhỏ mấy tên còn lại.
–Không biết! Nhưng tên Thiên Phong mà dám đụng vào chúng ta thì chỉ có một thôi! –tên khác trả lời.
Vậy là sau một hồi bàn bạc, bọn chúng quyết định rút lui trong an toàn. Lúc này nó mới thở được, may mà hắn tới kịp nếu không thì nó tiêu thật rồi.
–Cảm ơn! Nhưng sao anh lại ở đây?
–Cái đó thì phải hỏi cô chứ! Tự nhiên nói đi vệ sinh rồi chạy ra đây, làm cả đám đi tìm muốn chết, nếu tôi không tới kịp thì làm sao hả? – bây giờ hắn mới bắt đầu hỏi tội nó.
–Cái đó…tôi…- nó ấp úng, không biết phải nói gì.
–Tôi tôi cái gì ? Có biết là tôi đã rất lo lắng không hả? Còn nữa, không biết đường mà đi tới tận đây, gan cô cũng to thật!
“ Lo lắng? Anh cũng biết lo cho tôi sao?” – Nó nghĩ thầm, tất nhiên là không nói ra.
– Xin lỗi, thực ra chỉ là tôi muốn đi dạo một lát, cuối cùng lại tới tận đây.

-Thật là…. may mà không có chuyện gì. Chúng ta về thôi, mọi người đang lo lắng! -hắn nói rồi cầm tay nó kéo đi.
Đi được một đoạn…
–Quên mất, phải gọi cho Mạnh Long, cậu ta chắc đang rất lo lắng!
Nói rồi hắn lấy điện thoại gọi cho Mạnh Long, báo là đã tìm được nó rồi.
–Nhiều lúc tôi thấy Mạnh Long cứ như là anh trai của cô, một người anh luôn quan tâm và che chở cho em gái. -hắn vừa cất điện thoại vừa nói.
Nó khẽ thở dài..
–Đó là vì một lời hứa!
–Lời hứa?
–Phải! Lời hứa đó cách đây rất lâu. – nó hít một hơi dài rồi bắt đầu kể – Anh cũng biết chuyện tôi là con riêng đúng không? Từ khi tôi còn rất nhỏ đã được đưa về nhà nuôi dưỡng, tôi không biết mẹ mình là ai, là người như thế nào. Đến khi tôi nhận thức được mọi thứ xung quanh thì cũng là lúc tôi nhận ra được sự ghét bỏ của bà nội đối với mình, và cũng nhận thức được sự quan tâm mà Mạnh Long dành cho tôi.Bà nội tôi luôn dành mọi thứ cho Mạnh Long, bởi vì trong mắt bà ấy tôi chỉ là một đứa con rơi, còn tôi thì lại nhận được mọi thứ từ Mạnh Long. Nó luôn ở bên cạnh tôi, cho dù là lúc đi nhà trẻ hay ở nhà, thậm chí khi được dẫn đi chơi, nó cũng sẽ xin cho tôi cùng đi hoặc là nó sẽ ở nhà cùng tôi, bởi vì nó sợ nếu để tôi ở nhà một mình mà không có nó thì bà nội sẽ hắt hủi, đối xử không tốt với tôi. Thật là buồn cười đúng không? –nó nhìn hắn khẽ mỉm cười. hắn không trả lời, chỉ có bàn tay nhẹ siết tay nó chặt hơn. – Cho đến một ngày, tôi vô ý làm vỡ một cái tách trà, bà ấy đã không ngần ngại mà đánh tôi,mắng **** tôi là đứa con hoang, không biết thân phận. Lúc đó tôi là một đứa bé 4 tuổi, trong kí ức của tôi lúc đó chỉ là một màu đen mà tôi không muốn bước vào, tôi đã khóc, khóc một cách im lặng. Nhưng khi đó Mạnh Long lại đứng ra nhận là nó đã làm vỡ cái tách trà đó, nó lau nước mắt cho tôi và nói : “Chị à, chị đừng khóc! Mạnh Long sẽ bảo vệ chị, sau này Mạnh Long sẽ không để chị phải khóc!”. Anh có tin được đó là lời của một đứa trẻ 4 tuổi không?– nó kể, nước mắt tự nhiên lại rơi xuống khi nhớ về quá khứ.

-Kể từ đó, Mạnh Long luôn bảo vệ tôi, không để tôi phải chịu ấm ức gì. Tôi cũng luôn tự nhủ mình không được khóc cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra, bởi vì tôi luôn có Mạnh Long ở bên cạnh. Suốt 11 năm tuổi thơ tôi sống trong sự bảo bọc của Mạnh Long. Cho đến khi tôi chuyển về quê sống cùng bà nội nhỏ, Mạnh Long cũng đòi đi theo nhưng không được. Kể từ đó ngày nào nó cũng gọi điện thoại cho tôi chỉ để hỏi một câu: “ Chị à, ở đó có ai bắt nạt chị không?”.

Khi đó tôi là một học sinh mới, luôn bị mọi người trêu chọc, nhưng tôi đều nói là không có, tôi cũng không khóc nữa bởi vì tôi cũng đã hứa với Mạnh Long là sẽ không khóc. Lần đầu tiên tôi khóc sau ngần ấy năm là khi thấy anh bị đánh ngất xỉu trong căn nhà hoang đó…
Hắn đứng lại làm cho nó cũng đứng lại theo.Nãy giờ hắn vẫn lắng nghe câu chuyện của nó mà cảm thấy tim mình đau nhói. Hắn xoay người nó đối diện với mình rồi đưa tay lau nước mắt cho nó, nhìn nó và nói:
–Vậy thì từ bây giờ cô cũng không được khóc, bởi vì tôi sẽ bảo vệ cô!
Hắn nhìn nó như để khẳng định lại câu nói của mình. Nó nhìn hắn rồi khẽ mỉm cười gật đầu. Lúc này hắn đang ôm nó trong vòng tay vững chãi của mình, nó cảm thấy tim mình như được sưởi ấm, cảm giác an toàn khi ở bên hắn lúc này liệu có phải là mơ?
–Vậy….nếu một ngày tất cả mọi người đều quay lưng lại với tôi thì anh có giống như những người đó, quay lưng bỏ mặc tôi không? –nó hỏi khi cả hai đang đi bộ về.
–Tại sao lại hỏi vậy? -hắn không trả lời mà hỏi lại.
–Bởi vì tôi rất sợ. Sợ cái cảm giác bị người khác bỏ lại! – nó nói, giọng buồn buồn.
–Vậy thì đến lúc đó tôi sẽ ở bên cạnh bảo vệ cô, được chứ?
Nó không trả lời, luồn bàn tay nhỏ vào tay hắn để cho hắn nắm chặt. Như vậy nó sẽ cảm thấy an toàn hơn, nó sẽ không có cảm giác mình là người thay thế của Bảo Ngọc…
Khi nó và hắn về tới nơi thì mọi người đã về hết, chỉ còn Anh Kiệt, Khương Duy, Mạnh Long, Bảo Ngọc và Quốc Hạo thì vừa về. Mạnh Long thấy nó liền chạy lại hỏi han cứ như là nó vừa bị bắt cóc không bằng. Cuối cùng khi thấy nó không sao thì Mạnh Long mới buông tha cho nó và cả đám mới về được. Kết thúc một ngày dài mệt mỏi nhưng cũng nhiều ngọt ngào!Chap 21: Sinh nhật

Thấm thoắt đã đến tháng 3, tháng đánh dấu tuổi mới của nó.
Những ngày đầu tháng 3 nó và hắn đều

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT