watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4062 Lượt

nó thầm khen hắn cũng có mắt thẩm mĩ đấy chứ. Cái váy rất hợp với nó, cộng thêm mái tóc thả tự nhiên làm cho càng dễ thương hơn. Lọ Lem cũng có vẻ đẹp tiềm ẩn mà. Mang đôi giày búp bê cũng màu trắng vào, nó bước xuống lầu.
Hắn nhìn nó mỉm cười hài lòng.
–Ê, Tụi bây! Ai vậy? Mạnh Long, chị mày đó hả? – Anh chàng Khương Duy làm bộ lấy tay dụi mắt nhìn nó rồi quay qua hỏi Mạnh Long.
–Tất nhiên rồi! Chị tao cũng là một mĩ nhân mà! –Mạnh Long lập tức thừa cơ hội khen nó.
–Thôi đừng tào lao nữa. Đi thôi! – Hắn đứng dậy và cả nhóm lên đường.
Xe dừng lại trước một quán karaoke lớn và cả nhóm xuống xe đi vào trong.
Trong một phòng hát lớn, âm nhạc xập xình một bài nhạc trẻ đang hot, khoảng ba mấy người thanh niên nam có nữ có, có lẽ đây là bạn học của tụi hắn đang ăn uống hát hò vui vẻ. Thấy tụi nó đi vào liền nhao nhao đòi phạt vì tội đến trễ (do nó).
–A Thiên Phong! Anh Kiệt, Khương Duy, Mạnh Long nữa, các cậu đến cùng nhau à? Lại đây, đến trễ phải phạt mới được. -Một anh chàng nhanh miệng nói không ngừng, đã vậy còn lôi kéo cả nó vào ngồi trong cùng với hắn.
–Trễ gì? Do tụi bây tới sớm thì có! – Mạnh Long phản bác.
–Ôi dào, Không nói nhiều! Uống đi rồi ca một bài nào! – Mấy người xung quanh cũng bắt đầu tham gia cái trò chịu phạt này.
Thế là bọn hắn ai cũng phải uống 1 cốc bia gọi là chịu phạt, nhưng mấy tên yêu quái kia làm gì chịu buông tha, tra khảo đủ thứ, đã vậy còn đưa cho nó một cốc bia, miệng hỏi:
–Ê này! Cô bạn này là ai mà được đi cùng bốn chàng công tử của chúng ta thế? Giới thiệu một tí đi!
–Đây là chị gái tao!/ Bạn gái tao!
Mạnh Long và hắn cùng đồng thanh trả lời, tuy mỗi người một đáp án nhưng không có đáp án nào sai cả. Thì nó đúng là bạn gái của Thiên Phong, cũng là chị của Mạnh Long mà!
–Cái gì? Rốt cuộc cô ấy là ai? Là chị của Mạnh Long hay là bạn gái Thiên Phong? Sao mỗi người một phách thế?
–Cả 2!
–Ê! Vậy cô ấy là người đáng ghen tị đây, có quan hệ mật thiết với 2 hotboy của chúng ta! -một cô nàng nói chen vào -Vậy thì phải uống ra mắt mới được!
Nói rồi cô nàng đưa cho nó một cốc bia, theo phép lịch sự nó mỉm cười đưa tay nhận nhưng không uống, nó không uống được mấy thứ này. Thấy nó không uống mấy cô nàng kia lại thúc giục, tiến thoái lưỡng nan, nó không biết nên làm thế nào cho phải.
–Chị ấy…
–Cô ấy không uống được đâu, để tôi uống giùm.
Mạnh Long chưa kịp nói hết câu hắn đã chen ngang rồi cầm lấy cốc bia của nó uống hết. Mấy anh chàng cô nàng thấy vậy liền không hài lòng, quyết bắt ép nó tới cùng:
–Vậy sao được! Tụi này muốn mời cô ấy mà cậu lại giành mất, như vậy là cô ấy không nể mặt tụi này rồi!
–Thôi các cậu đừng bắt nạt chị ấy nữa, chị ấy không biết uống thật mà! –Mạnh Long lên tiếng can ngăn, Mạnh Long luôn lo lắng che chở cho nó, từ nhỏ đã vậy rồi, có khi nó cảm thấy Mạnh Long giống một người anh hơn là một cậu em trai.
–Đúng vậy, đừng có bắt nạt bạn gái tôi! -hắn cũng lên tiếng. Chỉ có Kiệt và Duy nãy giờ vẫn đang nói chuyện với mấy đứa con gái là chưa thấy tham gia.
–Ai da! “Đừng có bắt nạt bạn gái tôi!”. Ghê quá, Thiên phong nhà ta đã đổ thật rồi!
Cả bọn đều cười trước câu châm chọc đó. Nó đỏ mặt ngồi không nói được gì, hắn vẫn bình thường, chỉ khẽ cười.
–Có chuyện gì mà vui vẻ vậy? -một giọng nữ vui vẻ vang lên.
Mọi người đều hướng mắt ra cửa để tìm chủ nhân của câu nói đó. Một cô gái đi cùng một chàng trai, mọi người nhận ra, nó cũng nhận ra…
–Bảo Ngọc! Giờ mới đến cơ đấy! Cũng vào đây chịu phạt đi!
Phải! Chính là Bảo Ngọc, tất nhiên người đi cùng là Quốc Hạo!
Bảo Ngọc vui vẻ cùng Quốc Hạo bước vào.
–“Cũng” à? Có ai cũng đến trễ sao? – sau khi yên vị cùng Quốc Hạo, Bảo Ngọc cất tiếng hỏi.
–Đúng vậy! Chính là 4 chàng hoàng tử của chúng ta! À quên, còn 1 người nữa!
–Ai vậy!
–À, là bạn gái của Thiên Phong, cũng là chị gái của Mạnh Long! Tên là…- tên con trai nhanh nhảu nói lia lịa, nhưng tên nó thì đã có ai nói đâu mà biết, vậy nên đành quay qua hắn hỏi – Ê Phong! Cô ấy tên gì?

-Linh Thư! –nãy giờ hắn vẫn nghe hết mọi thứ, chỉ có điều hắn không nhìn Bảo Ngọc và Quốc Hạo lấy một lần.
–À! Linh Thư! Nãy giờ ham vui lại quên mất hỏi tên!
Bảo Ngọc thấy vậy chỉ cười. Nó vẫn ngồi im, li bia vẫn cầm trên tay. “Tại sao thái độ của anh lại như vậy?Thật sự không quên được sao?” . Nó khó chịu quên mất li nước trên tay là bia, đưa thẳng lên định uống thì hắn đưa tay giật lại.
–Đừng uống! Không tốt đâu! Uống nước ngọt đi!
Nói rồi hắn đặt li bia xuống và lấy một li nước cam cho nó. Nó chỉ nói đúng một câu “cảm ơn” nhỏ xíu rồi quay qua hướng khác, lại bắt gặp ánh mắt của Bảo Ngọc và Quốc Hạo đang nhìn mình. Thấy nó quay qua thì cả hai liền không nhìn nữa. Hai người này tự nhiên lại nhìn nó chằm chằm, thật là khó hiểu. Mà hình như Bảo Ngọc không biết Quốc Hạo cũng nhìn nó, do Bảo Ngọc ngồi lệch sao với Quốc Hạo nên không thể thấy được.
–Linh Thư! Uống với tôi một li làm quen nhé! – Bảo Ngọc đưa li bia lên nói với nó.
–À! Được thôi! Nhưng tôi không uống được bia, lấy nước ngọt thay bia nhé! – Nó nhìn lại li nước cam trên tay rồi trả lời.
–Không sao! Tôi cũng không ép! – Bảo Ngọc nói rồi cụng li với nó. Vậy là một người uống bia, một người uống nước cam cùng uống làm quen, quả là việc chưa từng thấy.
“ Dễ thương thật! Cô quả là một người rất thú vị!” Nó không biết rằng có một người đang khẽ cười quan sát nó và cái đầu thì không ngừng tiếp nhận thông tin và phân tích hành động của nó.
Hắn chỉ ngồi đó, không nói gì, mấy tên kia thì bận la hét vào cái micro rồi. Nó lại thấy buồn, sao lúc nào cũng vậy? Chỉ cần nhìn thấy Bảo Ngọc đi cùng Quốc Hạo là hắn lại có thái độ như vậy! Tại sao hắn không nghĩ đến cảm giác của nó?
Khó chịu! Nó đứng dậy đi ra ngoài.
–Đi đâu vậy? – Hắn hỏi nó.
–WC!
Nó trả lời cụt ngủn rồi bước ra, để lại hắn với khuôn mặt chẳng hiểu gì vì thái độ kì lạ của nó. Ban đầu nó chỉ định đi ra ban công đứng một lát, nhưng quán này lại không có ban công, cho nên nó ra khỏi quán để đi dạo.Chap 20: Lời hứa
Bước một mình trên con phố vắng, nó bước chậm để cảm nhận từng cơn gió nhẹ nhàng lướt qua cơ thể. Nó vừa đi vừa ngắm nhìn mọi thứ, và thế là nó đi mãi, đi mãi…đến một lúc nó chợt nhận ra một điều hết sức quan trọng: nó không nhớ đường về. Điều này đồng nghĩa với một sự thật là nó đã lạc đường. “Ôi Linh Thư ơi là Linh Thư! Lãng mạn cho lắm vào để làm gì, bây giờ thì lãng xẹt luôn rồi!” Sau một hồi than thở, nó quyết định…liều. Nó quay lưng lại, cố nhớ về từng nơi đã đi qua rồi bước đi, nhưng hình như càng lúc càng lạ thì phải. Làm sao đây, nó rất sợ bị bỏ lại một mình. Lúc trước ở quê thì luôn có Quân ở bên, đến khi chuyển lên đây thì lúc nào cũng đi cùng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT