|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
báo cho em biết thôi!
–“Bà nội không khỏe à, hay để em đi với chị nhé! Chị đi một mình nguy hiểm lắm!”
–Không cần đâu, chị đi với Quân, với lại bà nội cũng chỉ là không khỏe một tí thôi.
–“Chị à, chị…ổn chứ?”
–Chị có sao đâu mà ổn, em sao vậy? Chị vẫn bình thường mà.
–“Vậy cũng được, chị đi cẩn thận nhé!”
–Ừ, vậy thôi, chị cúp máy đây!
Tắt điện thoại, nó ngồi thừ ra một lúc. Không hiểu sao nó lại không đủ tự tin để gọi cho hắn mà lại gọi cho Mạnh Long? Có lẽ bây giờ nó không muốn mình nghĩ đến hắn, để cho đầu óc nghỉ ngơi vậy.
Quân trở lại với một túi đồ ăn. Bảo là mua để cho nó ăn trên đường không lại đói, nó chỉ cười cảm ơn Quân. Quân luôn nghĩ cho nó, ở bên Quân thật thoải mái. Phải chăng bởi vì trong lòng nó Quân đơn giản chỉ là một người bạn chứ không làm cho nó phải nghĩ ngợi nhiều như “ai kia”?
6h30 tối, nó và Quân đã tới nơi và đang đi bộ trên con đường quen thuộc…
– Cậu có nhớ con đường này có gì đặc biệt không? –Quân hỏi nó.
– Ừm, để xem nào, con đường này ngày nào chúng ta cũng đi học chung, cùng chơi đuổi bắt ở đây…
– Không còn gì nữa à?
– Ừmmmmm ….à nhớ rồi, đây là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, phải không?
– Đúng vậy, hồi đó tớ và cậu còn nhỏ xíu, cậu mới chuyển về đây nên không có bạn, gặp tớ ở đây cậu bắt tớ phải làm bạn cậu bằng được. – Quân kể, mắt nhìn xa xăm nhớ về thời thơ ấu.
– Cái gì mà bắt cậu làm bạn tớ chứ?
– Chứ gì nữa, hồi đó cậu dữ quá tớ sợ cậu nên phải làm bạn cậu cho đến tận bây giờ đấy.
– Xì…….
Lườm Quân một cái rồi nó vùng vằng bước nhanh lên trước. Quân nhìn nó cười, “cũng chính tại đây định mệnh đã đưa cậu vào cuộc đời tớ, Linh Thư à!”…
– Bà ơi! Con về thăm bà nè…
Nó mở cửa vào nhà hét toáng lên, Quân cũng vào cùng nó.
Bà nó từ trong nhà bước ra, không hiểu sao giờ này mà nó lại có mặt ở nhà.
– Sao cháu lại ở đây?
– Con về thăm bà mà. –nó chạy tới bên bà nói.
– Tự nhiên lại về thăm bà, con bé này…Quân cũng về cùng à, vào đi cháu.
Bây giờ bà mới thấy Quân đứng trước cửa. Bà vốn rất quý Quân.
– Vâng ạ!
Cả buổi tối nó và Quân ngồi ăn tối mà phải trả lời bao nhiêu là câu hỏi của bà nội, làm nó ăn chẳng thấy ngon, mặc dù đa số là Quân trả lời. Ăn xong nó đi ngủ, bà giữ Quân ở lại ngủ nhưng Quân từ chối. (Quân cũng có nhà ở đây mà)
Nó không biết rằng có một người về nhà không thấy nó đâu, gọi điện thoại lại “thuê bao quý khách vừa gọi…..” nên càng lo lắng. Tất cả chỉ vì nó đem điện thoại nhưng lại không đem theo sạc nên điện thoại hết pin không liên lạc được. Cuối cùng hắn gọi cho Mạnh Long và nhận được tin nó không nói không rằng về quê thăm bà, nếu thế thôi thì không có gì để nói, đằng này lại đi với Quân nên hắn khó chịu lắm, chỉ chờ nó về mà hỏi tội.
Sau một ngày ở quê với bà, nó yên tâm hơn vì biết bà không sao.
Nó cũng dành thời gian đi gặp mấy đứa bạn, đặc biệt là Kiều Anh, nhỏ luôn hiểu nó, nhưng lần này nó không nói gì với Kiều Anh về những chuyện mà nó gặp phải, nó muốn tự giải quyết. Dù sao tâm trạng nó cũng đã tốt hơn nhiều.Chap 17: Sau cơn mưa trời lại sáng
Cuối cùng sau 3 tiếng rưỡi ngồi trên xe nó và Quân cũng đã về lại thành phố, nơi có nhiều thứ đang chờ đợi nó.
Quân đòi đưa nó về nhưng nó không chịu, nó muốn tự về và cũng không muốn hắn thấy Quân, càng không muốn Quân biết nó ở chung với hắn.
Về tới nhà (của hắn), lưỡng lự một lát nó mới mở cửa vào. Vừa bước vào đã thấy hắn ngồi trong phòng khách, vẻ mặt hằm hằm khó chịu. Nó quyết định coi hắn là không khí, đi thẳng lên lầu.
–Đi đâu về?
–…….-vẫn tiếp tục bước
–Tôi hỏi cô đi đâu về? -hắn lớn tiếng hơn.
–Về quê!
–Với ai?
–Quân!
–Sao lại đi cùng hắn?
–Tôi rủ cậu ấy về cùng!
–Sao không gọi cho tôi?
–…..
–Sao cô không trả lời? Cô có biết là tôi đã rất lo lắng không hả? Điện thoại thì không gọi được, trong khi tôi lo lắng gọi hết người này đến người khác tìm cô thì cô lại vui vẻ đi cùng hắn ta! Trong mắt cô tôi là gì vậy? Không đáng để cô gọi một cuộc điện thoại sao?
–Vậy còn anh? Anh coi tôi là gì mà thích làm gì thì làm? Anh có nghĩ đến cảm giác của tôi không? Anh lấy quyền gì mà làm vậy? Lấy quyền gì mà quản tôi? Chúng ta nên tự thành thật với bản thân một chút đi!
–Cô nói vậy là sao?
–Không phải sao? Chúng ta từ khi bắt đầu chỉ là một vở kịch thôi, tất cả chỉ vì anh muốn diễn kịch trước mặt mọi người. Chúng ta không là gì của nhau cả, vì vậy đừng tự lừa dối bản thân mình thì tốt hơn!
–…….
–Chúng ta kết thúc vở kịch ở đây đi!
Nói xong câu nói mà nó không muốn nói ra nhất, nó quay lưng lên lầu, đây là quyết định mà nó khó khăn lắm mới nói ra được. Nó không muốn như vậy, nhưng phải chấp nhận thôi.
–Nhưng…..nếu tôi nói tôi thích cô thì sao?
Nó quay lại, hắn vừa nói gì vậy? Nó nhìn hắn như muốn khẳng định những gì vừa nghe thấy.
–Xuống đây! -Hắn dịu giọng gọi nó.
Nó như một cái máy bước tới chỗ hắn. Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào nó. Bỗng hắn đưatay kéo nó lại gần, ôm nó thật chặt.
Một lát sau, hắn lên tiếng:
–Cà chua à, tôi thích cô!
Nó không đẩy hắn ra, bây giờ nó không suy nghĩ gì
được nữa, toàn thân cứng đờ.
–Anh…nói thật chứ?
–Thật! Rất thật! -Hắn khẳng định, cả ngày hôm nay hắn đã suy nghĩ rất nhiều mới có được câu trả lời này.
Nó không hỏi nữa, nó muốn cảm nhận giây phút này, cho dù có thể chỉ là mơ. Nó đưa tay ôm hắn. Nó biết, nó đã thích hắn, và hắn cũng vậy.
Hắn nhẹ nhàng đẩy nó ra, nhìn sâu vào mắt nó, cúi xuống đặt lên môi nó một nụ hôn, nụ hôn này nhẹ nhàng, ngọt ngào và cũng nồng nhiệt như lời khẳng định tình cảm hắn dành cho nó. Nó đáp trả nụ hôn của hắn. Nụ hôn đầu, là của hắn. Nụ hôn thứ 2, cũng là của hắn. Có phải số phận của nó và hắn đã được sắp đặt từ trước???
Cho dù nó chỉ là một cô bé lọ lem không có gì cả, và hắn là một chàng hoàng tử được bao người mong ước, nhưng chẳng phải trong truyện cổ tích cuối cùng hoàng tử và lọ lem cũng ở bên nhau sao? Liệu nó có được phép tin rằng đây là một câu chuyện cổ tích và hắn là củ hành tây duy nhất trên đời này có tim? Nó không biết, không trả lời được, nó chỉ biết thứ mà nó muốn bây giờ là nắm giữ hạnh phúc này trong tay, không buông ra!
Có phải sau cơn mưa u ám bầu trời sẽ quang đãng trong xanh với những tia nắng ấm áp?Chap 18: Cuộc sống màu hồng?
Sáng nay cũng đến trường như mọi ngày, nhưng nó lại thấy mọi vật như thay đổi, là do mọi vật thay đổi hay do trong lòng nó có sự thay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




