watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4065 Lượt

căn tin bây giờ chấn động với cái cảnh cứ tưởng chỉ có trong phim này, sau đó là tiếng bàn tán.

Nó chết lâm sàn, đứng đơ người. The first kiss của nó “ra đi” trong hoàn cảnh này sao?

Quân cảm thấy tim mình như có ai bóp chặt. Đau!

Kiệt, Duy, Long thì không tin vào cái cảnh mà mình vừa nhìn thấy.

Chỉ có hắn là vẫn còn bình tĩnh:

-Như vậy đủ chứng minh rồi chứ?

Không đợi Quân trả lời, hắn nắm tay nó kéo ra khỏi căn tin.

Đi được một đoạn, bây giờ nó mới thoát khỏi tình trạng chết lâm sàn. Từ ngơ ngác chuyển sang tức giận. Nó giật tay ra khỏi tay hắn, đi bên cạnh hắn không nói gì, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc. Điều này có nghĩa là nó đang rất giận.

Tính cách của nó là vậy. Giận bình thường thì nó sẽ nói cho hả cơn giận của mình, còn rất giận thì nó sẽ im lặng, điều này làm người bên cạnh thấy nó rất đáng sợ, cụ thể là hắn bây giờ.

Hắn biết là nó đang rất giận nên không nói gì. Hắn cũng không biết tại sao lúc nãy lại hôn nó, đó cũng là first kiss của hắn đó chứ, có lẽ bây giờ hắn không kiềm chế được cảm xúc của mình khi đứng trước mặt nó nữa rồi. Chỉ là hắn không muốn thừa nhận rằng hắn đã quên người đó, người đã làm cho hắn đau khổ – Bảo NgọcChap 15: Tình cảm ấy…là thật hay giả?

Bây giờ đã vào giờ học, nó đang ở trong lớp nghe giảng mà thật ra là chẳng nghe thấy gì., tâm hồn treo ngược cành cây.
Sân thượng….
Hắn đang cúp tiết cùng Kiệt và Duy, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ…
–Mày sao mà thừ người ra vậy? -Kiệt hỏi hắn.
–Không có gì!
–Đang nghĩ về cô ta đúng không?
–…….-không trả lời.
–Trong vở kịch không có tình huống này đúng không?
–Mày nói gì vậy? –hắn ngạc nhiên cực độ
–Thực ra ngay từ đầu tao đã biết là mày và cô ta chỉ đóng kịch rồi, nhưng tao không nghĩ là lại tiến triển thế này….
–Sao mày biết?
–Vì tụi mày đóng kịch quá dở, nhìn vào là thấy ngay! –Kiệt từ tốn trả lời ra vẻ hiểu biết.
Hắn nhìn Kiệt vẻ nghi ngờ, không ngờ là Kiệt đã nhận ra.
–Vậy sao mày không nói ra?
–Để làm gì? Tao muốn xem vở kịch kết thúc như thế nào. Nhưng có vẻ bây giờ đã ngoài tầm kiểm soát của mày rồi…
–…….- im lặng không nói gì.
–Chỉ là một vở kịch, vậy nụ hôn đó…cũng là giả sao?
–Không !!!
–Vậy mày có thích cô ta không?
–Chuyện đó….
–Chuyện quen nhau là giả, nụ hôn là thật, mày lại không thừa nhận mày đã thích cô ta, có lẽ mày nên suy nghĩ lại đi thì hơn.
Nói rồi Kiệt kéo Duy xuống làm cậu ta ngơ ngác chẳng hiểu gì (nãy giờ ngồi ngơ ngác, không biết gì cả), để lại hắn ngồi đó một mình.
“Nếu mình không thích cô ta, sao mình lại xem nụ hôn đó là thật?…” Hắn tự đặt câu hỏi và không tìm được câu trả lời.

Ra về nó không về cùng hắn, tự đi bộ về trước, nó muốn thoải mái một chút sau chuyện sáng nay.

Thực ra tâm trạng của nó bây giờ không chỉ đơn giản là giận hắn, nó không biết cảm giác này thực sự là gì? Cảm giác khi hắn hôn nó, nó không cảm nhận được sự giả dối trong đó, mang một chút hờn ghen, một tình cảm hắn dành cho nó? Nó không biết, cũng không xác định được đó là gì…chỉ đơn giản là nó không muốn thừa nhận rằng hắn đã chiếm một vị trí quan trọng trong lòng nó…
Lúc này, nó nghĩ rằng nó đối với hắn chỉ đơn giản là người thay thế của Bảo Ngọc. “Phải, anh ta sẽ không bao giờ quên được Bảo Ngọc. Linh Thư, mày đừng tự lừa dối mình nữa, tất cả chỉ là một vở kịch anh ta muốn diễn cho Bảo Ngọc xem mà thôi, tất cả, tất cả chỉ vì cô ta…có lẽ vở kịch này đã đến lúc kết thúc rồi, mọi thứ nên trở về với đúng vị trí của nó…”. Nó khẽ mỉm cười mạnh mẽ bước đi…

“Người con gái rất hay cười nhưng luôn chất chứa những nỗi buồn…”

Gần tới nhà rồi, tự nhiên nó lại không muốn vào. Đứng trước cửa rất lâu mà nó không vào. Bỗng…
“You always on my mine, all day just all the time
You everything to me,
You tough me in my dream….”
Nó lấy điện thoại trong cặp ra.
“…Dùng điện thoại giống nhau cho giống 1 cặp..”
Phải, vì chỉ là đóng kịch nên mới phải làm cho “giống 1 cặp”, tất cả chỉ vậy thôi.
–Kiều Anh à? Có chuyện gì vậy?
–Cái con nhỏ này, tao mà không gọi cho mày thì mày quên tao luôn rồi đúng không?
–Hì..tao biết là mày chỉ nói vậy thôi, mày hiểu tao nhất mà.
–Thôi không tào lao nữa, mai là chủ nhật, mày về thăm bà nội đi!
–Bà nội có chuyện gì à?
–Ừ! Mấy bữa nay bà không khỏe, mày sắp xếp về thăm bà đi, bà không cho tao nói nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì cũng phải nói cho mày biết.
–Ừm, tao biết rồi, cảm ơn mày.
Cúp máy, mở cửa bước vào. Im ắng. Hắn không có nhà.
Nó thở phào nhẹ nhõm đi lên phòng thay đồ. Cầm điện thoại lên chần chừ một lát, nó quyết định gọi cho Quân. Bản nhạc chờ “miss you” của Westlife vang lên.
–Thư à? Sao vậy?
–À….
–Sao vậy? Có chuyện gì à?
–Ừm, không có gì! Chiều nay cậu rảnh không?
–Có vài việc phải làm, nhưng sao?
–Tớ muốn về thăm bà, cậu đi với tớ nhé!
–Ngay chiều nay à? Sao gấp vậy?
–Không có gì, chỉ là tớ muốn tranh thủ về sớm thôi.
–Vậy được rồi, 3h chiều tớ sẽ qua đón cậu.
–À! Không cần đâu chúng ta gặp nhau ở bến xe đi, tớ sẽ tự ra đó.
–Ừ! Vậy chiều nay gặp!
–Ừ!
Tự nhiên nói chuyện với Quân xong nó lại thấy buồn buồn, không biết sau chuyện hồi sáng Quân có giận nó không, nhưng Quân vẫn nói chuyện bình thường với nó. Quân luôn tốt với nó, luôn lo lắng cho nó. Trong lòng nó Quân luôn là một người bạn tốt…Chap 16: Về quê

Xếp vài bộ quần áo vào túi xách, đem theo ví, điện thoại và vài thứ cầnthiết, nó đi ra cổng và khóa cửa. Hắn vẫn chưa về nhà, bây giờ là 2h30 chiều.
Bắt một chiếc taxi ra bến xe (nó dù sống nhà hắn nhưng vẫn được mẹ chu cấp tiền hằng tháng, nhờ vậy mới sống được), còn 15p nữa mới đến giờ xe chạy, nó ngồi xuống một chiếc ghế đá chờ Quân.
5p sau Quân đến…
–Thư! Cậu tới rồi à, chờ tớ có lâu không?
–Ừm, tớ chỉ mới tới thôi. –nó mỉm cười trả lời Quân.
–Cậu mua vé chưa?
–À, chưa! Tớ quên mất, xin lỗi!
–Không sao, có gì đâu, giờ đi mua vẫn còn kịp mà.
–Ừ, chúng ta đi thôi.
Nó đứng dậy cùng Quân đi mua vé, sau đó lên xe.
Đang ngồi với nó tự nhiên Quân đứng dậy đi đâu đó, không quên dặn nó:
–Cậu ngồi đợi tớ một lát nhé, tớ đi có việc!
–Đi đâu vậy, xe sắp chạy rồi?
–Có việc một tí, tớ quay lại ngay.
Nó khẽ gật đầu và Quân bước đi. Bây giờ tự nhiên nó lại nhớ tới hắn. Nó đi như vậy chắc hắn sẽ lo lắng. Rút điện thoại ra, nhưng chần chừ thế nào nó lại không nhấn gọi cho “hành tây” mà lại gọi cho “Mạnh Long”
–Mạnh Long à, ừ chị đây!
–“Có gì hả chị?”
–Ừm không có gì. Chỉ là hôm nay chị về thăm bà nội, chị muốn

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT