watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4057 Lượt

đổi?
Nhưng đúng là có sự thay đổi thật, bình thường thì hắn và nó sẽ đi vào trường “bình thường như cân đường với hộp sữa” thôi, vậy mà hôm nay tự nhiên hắn lại đi cạnh nó, nắm tay nó ngang nhiên đi giữa sân trường làm cả trường được một phen há hốc vì kinh ngạc.
–Làm cái gì thế? Bỏ tay ra đi! –nó ái ngại đề nghị.
–Không! -hắn trả lời ngang như cua.
–Anh không thấy cả trường đang nhìn chúng ta sao? Kì lắm!
–Tôi thích! Cô mà nói nữa thì họ sẽ được chứng kiến thêm nhiều thứ hơn thế này nữa đấy!
Hắn thản nhiên buông lời đe dọa mặc cho mặt nó không ngừng nhăn nhó, miệng lầm bầm khó chịu. Nhưng đó là cách mà hắn khẳng định chủ quyền cho “người ta” biết mà tránh xa (“người ta” là ai thì tự hiểu), cứ như là cái luật “chính chủ” mới ban hành vậy đấy !!!
–Tôi thích thì tôi nói, da mặt anh dày rồi nên không ngại chứ tôi thì có!
–Đã nói rồi mà không nghe, đừng hối hận nhé!
Nói rồi hắn kéo nó lại gần, đưa tay vòng qua ôm eo nó làm nó giật mình, ra sức vùng vẫy hòng thoát khỏi tay hắn nhưng không được. Cuối cùng nó đưa khuỷu tay thụi mạnh vào bụng hắn, ban đầu hắn không nói gì, tự nhiên 5s sau hắn mới ôm bụng nhăn nhó. Nó tưởng hắn giả vờ nên không thèm để ý, đi trước, nhưng đi được một đoạn rồi mà hắn vẫn đứng đó. Lo lắng, nó vội chạy lại.
–Này, sao vậy? Đau lắm à?
Hắn vẫn không trả lời. Nhìn là biết hắn giả vờ, với sức của nó thì làm gì được hắn chứ. Nhưng lúc này nó đâu có nhận ra.
–Hành tây! Sao vậy? Không sao chứ, tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi mà, nói gì đi!
Nó lo lắng nhìn hắn, miệng không ngừng xin lỗi. Bỗng…
–Chụt!
Nó không kịp phản ứng. Ai mà phản ứng kịp khi mà hắn đang ôm bụng như vậy lại nghiêng người tới hôn vào má nó chứ!
–Haha! Dễ bị lừa thật! Cà chua à, còn ngây thơ lắm!
Hắn vừa cười vừa trêu nó, nó đỏ mặt đứng xị mặt nhìn hắn. Không ngờ con người hắn lại gian xảo như vậy, đúng là không thể ngờ mà!
–Thôi đừng nhìn nữa, vào lớp thôi!
Hắn cầm tay nó kéo đi, nó miễn cưỡng bước theo hắn. “Hừ, đợi đấy, tôi sẽ trả thù sau.”
Hai đứa nó nãy giờ quên mất là vẫn đứng vẫn giữa sân trường nên không nhận thấy bao nhiêu là ánh mắt hình viên đạn nhìn nó. Và bây giờ hai đứa nó là tâm điểm của sự chú ý! Hix, khổ rồi đây!
Hai tiết đầu trôi qua, không có gì bất thường.
Ra chơi, như thường lệ Quân lại rủ nó xuống căn tin ăn sáng. Nhưng hôm nay Mạnh Long lại nhảy qua rủ cả đám cùng đi, tất nhiên là hắn bắt nó đi cùng hắn. Vì vậy nó bị kẹt ở giữa, không biết nên đi cùng ai.
–Vậy thôi cậu đi đi, mình nhớ ra có việc phải đi một lát!
Quân vì không muốn thấy nó khó xử nên đành xuống nước để nó đi với hắn. “ Lần này tôi nhường cậu, nhưng không có lần sau đâu, Hoàng Thiên Phong!”.
Nhìn Quân bước đi tự nhiên nó thấy có lỗi với Quân, nhưng chưa kịp nói gì thì hắn kéo nó đi luôn.
Căn tin…
Năm đứa nó bước vào căn tin là mọi ánh mắt đều nhìn bọn nó. Theo đội hình thì Mạnh Long, Anh Kiệt, Khương Duy (3 chàng độc thân) đi trước, nó và hắn đi sau để đỡ bị chú ý. Vậy mà có được đâu.
Khi tụi nó đi ngang qua một bàn toàn con gái ngồi thì không biết con nhỏ đáng ghét nào lại chìa cái chân ra ngáng chân nó làm vấp phải và ngã chúi tới. May mà hắn đi bên cạnh đã nhanh tay đỡ nó, nếu không thì ê mặt rồi. Nó còn chưa hoàn hồn thì đã thấy hắn nhìn nhỏ kia bằng ánh mắt sắc lạnh rồi quay qua nó:
–Không sao chứ? Cẩn thận, trong căn tin nhiều “cành cây” ngáng đường lắm!
Nó khẽ mỉm cười gật đầu. Con nhỏ kia nghe vậy vừa tức lại vừa ngượng, đứng dậy bỏ ra khỏi căn tin luôn.

Ba đứa kia thì ngạc nhiên lắm, lâu nay hắn đâu có kiểu nói shock con gái như vậy! Một điều rõ ràng nhất là hắn đang thay đổi, vì nó.

-Mày thật sự thích cô ta rồi à? -Kiệt hỏi hắn khi cả 2 ở trên sân thượng.
–Ừ! Có lẽ vậy!
–Đã nói với cô ta chưa?
–Rồi!
–Cô ta nói gì?
–Chỉ hỏi tao có nói thật không thôi, mà làm gì mày hỏi nhiều vậy?
–Hỏi cho biết thôi!
–Anh Kiệt!
–Gì?
–Có phải tao là một kẻ nhanh quên không?
–Quên? Quên gì? Bảo Ngọc ấy hả?
–Ừ!
–Mày đừng có khùng nữa, Bảo Ngọc bây giờ không phải là Bảo Ngọc trước kia của mày nữa rồi, bây giờ cô ấy là người yêu của Quốc Hạo, mày đừng tự trách mình làm gì, không phải bây giờ mày thích Linh Thư sao, vậy thì đừng có suốt ngày nghĩ đến Bảo Ngọc nữa, cô ta mà biết thì sẽ nghĩ gì?
–Tao biết!
–Biết? Biết thì đừng có vớ vẩn nữa! Tao xuống đây!
Kiệt giáo huấn cho hắn một hồi rồi đi xuống. Trước khi xuống còn dặn:
-Cuối tuần này có buổi họp lớp đó, mày liệu làm gì thì làm!
Sở dĩ Kiệt nói vậy vì ngày xưa Bảo Ngọc và hắn học chung lớp với Kiệt, Duy,Mạnh Long, thì tất nhiên buổi họp lớp này sẽ có mặt Bảo Ngọc. Kiệt phải nhắcnhở hắn trước để hắn liệu cơm mà gắp mắm thôi!Chap 19: Cuộc sống màu hồng? (tiếp)

Chủ nhật……
Bây giờ nó đang khổ sở với đống quần áo.
Chọn cái này thì không hợp, cái kia không thích. Chẳng biết làm thế nào nữa. Sở dĩ nó phải khổ sở như vậy là hôm qua tự nhiên hắn dở chứng bảo nó hôm nay đi họp lớp cùng hắn, lại còn phải mặc đẹp một chút, làm nó quay cứ như chong chóng.
–Ôi trời! Cái tên hành tây này, tự nhiên lại bày ra họp lớp gì chứ? Biết chọn cái nào đây?
Nó đứng nhìn tủ quần áo mà than trời kêu đất. Nó không phải là đứa thích chạy theo mốt nên quần áo cũng đơn giản. Đa số là quần jean và áo pull, ngoài ra còn có mấy bộ váy mẹ nó mua lúc nó mới chuyển lên nhưng nó chưa mặc lần nào.
–Cà chua! Cô xong chưa vậy, sắp đến giờ rồi đó! Mạnh Long và hai đứa kia đang chờ kìa!
–Chưa xong!
–Làm gì mà lâu vậy? Tôi vào nhé!
Hắn nói rồi mở cửa bước vào.
–Cái gì thế này? Nãy giờ mà cô chưa thay đồ à? Sao lề mề vậy chứ!
–Tôi không biết đâu, tôi không biết nên mặc gì, mà tự nhiên lại bắt tôi đi theo anh làm gì?
–Thì cô là bạn gái tôi không lẽ tôi đi lại để cô ở nhà? Thôi đứng dậy thay đồ đi nhanh lên! –Hắn đứng tay bỏ vào túi quần giục nó.
–Tôi chọn nãy giờ mà có được bộ nào đâu. Bó tay rồi! –nó phụng phịu ngồi trên giường trả lời hắn.
–Thật là…..
Đến bó tay với nó, kiểu này chắc nó không chọn rồi, thôi thì hắn chọn cho nó vậy. Hắn tiến tới tủ quần áo, và dừng ánh mắt lại ở mấy bộ váy. Ngắm nghía một hồi hắn lấy ra bộ váy màu trắng thắt nơ màu đen ở eo cho nó. Cái váy không ngắn không dài quá, nói chung là lịch sự và đủ đẹp.
–Này, mặc cái này đi! -hắn quăng cái váy lên giường cho nó.
–Mặc váy á?
–Ừ! Nhanh lên đấy! -Hắn nói rồi bỏ ra ngoài.

Nó khổ sở cầm cái váy nghía qua nghía lại. Cuối cùng cũng phải thay vào.
Ngắm mình trong gương

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT