|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
giờ nhận ra cô ấy quan trọng đến mức nào- cho đến khi anh biết mình sắp mất cô ấy. Anh luôn biết em là quan trọng, tấtnhiên, Ran, anh đã từng nói em luôn là người anh muốn bảo vệ nhất trên thế giới này. Không sai, từ khi còn bé, chúng ta luôn bên nhau, phải ko?….Tất cả lời nói đó đều là sự thật, nhưng chỉ là trước khi anh phát hiện ra một sự thật khác nữa…!”
Ran nắm chặt tay lại. Cảm giác nước mắt đã giàn giụa trên mặt.
” Nếu…nếu như quay lại cái ngày của 2 năm trước, anh vẫn sẽ chọn cứu em đấy, Ran. Anh sẽ cứu em, nhất định- vì em luôn là người anh muốn bảo vệ nhất trên đời, như ngày xưa anh đã từng nói….”
Shinichi ngẩng mặt lên, đôi mắt nhuốm đầy sự muộn phiền.
“..Anh vẫn cứu em, nhưng anh sẽ đi theo cô ấy….”
Đôi mắt Ran mở to.
Trái tim cô thắt lại.
Anh vẫn chọn cứu tôi, nhưng anh anh thà bỏ tôi lại cô đơn trên thế gian này, cũng không muốn mất cô ấy sao?
Hít một hơi thật sâu, tôi hỏi trong tiếng nấc.
” Tại sao…lại nói với em những điều này?”
“Ran…anh…”, Shinichi dường như rất khó khăn trong việc chọn từ ngữ, điều chưa từng xảy ra với anh ấy trước đây.
” Hôm qua chính anh đã nói…hôn lễ của chúng ta vẫn cử hành mà, phải ko?”, tôi hỏi với giọng cương quyết.
” Phải…anh đã nói..nhưng…”
“Hôn lễ vẫn sẽ cử hành, Shinichi”- Ran nắm lấy những ngón tay rắn rỏi của anh, siết nhẹ.
Cô nhìn anh bằng đôi mắt cầu khẩn.
“SHinichi, chúng ta vẫn kết hôn, nhé?”
Anh quay đi, tránh ánh mắt cô ấy.
“Xin lỗi, Ran…nhưng…Anh không yêu em…”
“Shinichi!”, Ran vỡ oà trong nước mắt, ” Bất cứ điều gì cũng được, chỉ cầu xin anh…cầu xin anh đừng nói câu đó…có được ko…?”
Cô nắm tay anh chặt hơn, lay lay bàn tay đang bất động trên bàn.
“Shinichi, chúng ta đã ở bên nhau từ nhỏ…chúng ta luôn bên nhau, anh từng nói em là người anh yêu thương nhất, hơn bất cứ ai trên đời. Anh từng nói là anh sẽ bảo vệ em. Anh từng nói…”
“Anh từng nói…Ran…Anh từng nói tất cả điều đó…và không thay đổi…”, Shinichi giữ gương mặt cô trên tay mình, “Anh yêu thương em, nhưng không phải tình yêu của người đàn ông giành cho người phụ nữ. Anh yêu em như em gái của anh, như một người bạn rất rất quan trọng trong đời anh”
“Không…không phải, Shinichi…”, Ran lắc đầu, nước mắt trào như thác nước. Cô níu chặt tay anh, ” Shinichi, lúc ở London, anh đã nói…nói gì, anh nhớ không? Anh nói anh ko hiểu được em, vì ko ai có thể hiểu được tâm trạng người con gái mình thích, nhớ không?”
” Phải, anh ko hiểu được tâm trạng em, nhưng em biết rõ…từ trước tới nay, anh chưa bao giờ hiểu tâm trạng bất cứ cô gái nào, nhớ không Ran? Anh..thậm chí cũng chẳng hiểu được cô ấy…”
Shinichi đưa ngón tay lau dòng nước mắt trên mặt Ran, thầm thì.
” Thực tế, chúng ta ở bên nhau quá lâu, lâu đến mức ngộ nhận tình cảm đó là yêu…mà không, không phải. Bởi vì từ bé đến lớn, chỉ có em là người con gái duy nhất xuất hiện bên cạnh anh, gần gũi nhất với anh. Nên ngoài em ra, anh chưa bao giờ có cơ hội tiếp xúc với bất cứ người con gái nào…”
Shinichi thở dài.
” Và rồi, cuộc sống Conan đã để anh tiếp cận cô ấy…Để trái tim anh lần đầu tiên mới mở cửa đón nhận hình bóng một người con gái khác vào- từ lúc nào anh cũng chẳng rõ…”
Ran nhìn anh, bằng tất cả đau đớn và nhức nhối.
Nhưng cô biết anh nói đúng.
Thực tế, mười mấy năm qua là do cô luôn quấn quít bên anh ấy, loại bỏ tất cả những đứa con gái khác đến gần anh ấy. Bởi vì họ quá thân nhau, đến nỗi mặc nhiên mọi người đều công nhận Ran là bạn gái của anh từ thời bé thơ…và ko còn cô gái nào đến gần anh ngoài cô ra. Vì thế…anh không-còn-sự-lựa-chọn-nào-khác-nữa. Chỉ có cô. Và mỗi cô.
Nhưng cuộc sống Conan đã để Shinichi quay lại thời thơ ấu lần nữa.
Để bên anh xuất hiện một người bạn gái ” thanh mai trúc mã” khác nữa.
Không, còn hơn thế nhiều. Bởi dù là lốt trẻ con, nhưng tinh thần của họ đã trưởng thành.
Họ trải qua những ngày tháng chiến đấu bên nhau, những vụ án li kỳ hấp dẫn, những pha nguy hiểm cận kề cái chết…họ luôn luôn ở bên nhau.
Còn lúc đó, cô đang làm gì chứ?
Cô đang tận hưởng cuộc sống bình yên bên gia đình, bạn bè. Việc của cô chỉ là gọi điện và khóc lóc cho anh ấy nghe, kể với anh ấy rằng cô rất rất nhớ anh ấy. Và cô hoàn toàn ko hay biết gì về cuộc sống nguy hiểm của anh, ko chia sẻ được gì.
Ran nắm chắt tay lại lần nữa, mơ hồ cảm nhận cái lạnh toát đang chạy dọc sống lưng.
Tại sao anh ko nói cho cô sự thực?
Anh bảo rằng ko muốn đặt cô vào vòng nguy hiểm.
Anh muốn bảo vệ cô.
Nhưng trên tất cả, anh không tin cô.
Anh sợ cô sẽ tiết lộ bí mật của anh ấy.
Và anh chỉ tin tưởng cô gái đó. Tất cả bí mật, mọi chuyện, đều nói cô ấy biết.
Nhưng…nhưng vậy thì sao chứ?
Cô đã chờ đợi anh rất lâu. Đã yêu thương anh rất lâu. Làm sao có thể cam tâm để anh rơi vào tay người khác?
Anh và cô chẳng phải là một cặp sao? Tất cả mọi người đều nghĩ thế. Chính cô cũng nghĩ thế. Vậy thì…tại sao?
Không…Tôi ko muốn mất anh..nhất là vào bây giờ, chúng tôi sắp kết hôn.
Tôi không muốn mất anh.
Với ý nghĩ đó, Ran ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt Shinichi, và dịu dàng nhưng chắc chắn.
” Dù anh có xin lỗi em…thì em cũng vẫn không thay đổi.”
Đôi mắt Shinichi mở to. Anh sững sốt trước phản ứng của người bạn gái bấy lâu.
Chậm rãi, Ran nói tiếp.
” Tình cảm của em ko thay đổi. Hôn lễ của chúng ta cũng không thay đổi”
“Ran…”_ Shinichi gần như tuyệt vọng nhìn cô_” Như thế sẽ hạnh phúc sao? Không…không đâu Ran…Không công bằng với em, không bằng với cô ấy…Tất cả chúng ta đều ko hạnh phúc…”
“Chỉ cần anh ở bên cạnh em, em sẽ luôn hạnh phúc”_ Ran thẳng thừng trả lời_” Chỉ cần anh luôn bên em, thì tất cả mọi thứ khác, em đều không quan tâm”
“Kể cả khi…anh luôn nghĩ về một người con gái khác ư?”_ Shinichi đau đớn nhìn cô.
Bình thản, cô gật đầu.
” Em chỉ cần có anh”, Ran lập lại, ” Em sẽ không nhường anh cho bất cứ ai…dù là cô ấy”
“Ran…”
“Nếu anh muốn huỷ bỏ hôn lễ, trừ khi anh giết chết em đi”
Lời nói này đã kết thúc câu chuyện. Anh nhìn cô trân trân. Có nhiềubiểu hiện hỗn loạn trong đôi mắt nâu ấm áp của anh ấy. Cô- ngược lại, với đôi mắt vẫn còn ướt nước, nhưng xoáy vào anh tia nhìn kiên quyết và vững chắc.
Và Shinichi đã không còn nhắc gì về việc huỷ bỏ hôn lễ nữa….
**Kết thúc hồi tưởng**
Ran nắm bàn tay Shinichi.
– Tại sao? Tại sao…anh có thể bỏ đi tìm cô ấy ngay trong hôn lễ chứ?
Tiếng cô thì thầm trong bóng tối, nghẹn ngào, nức nở.
– Tại sao em không được? Tại sao nhất định là cô ấy?
Một giọt nước mắt rơi xuống.
– Tại sao…tại sao anh thà chọn nằm trên giường bệnh…cũng ko muốn kết hôn với em?
Cô vuốt nhẹ trên bàn tay im lìm của anh.
– Chẳng phải chúng ta rất hiểu nhau sao? Chúng ta là bạn thân từ bé…chúng ta luôn ở bên nhau…chẳng phải anh là của em sao? chẳng phải anh là của em sao? Shinichi…tỉnh lại đi mà..làm ơn hãy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




