|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
mơ hồ. Nếu không phải cú đấm lúc nãy khá đau, thì tôi chắc chắn vẫn nghĩ rằng mình đang mơ.
Phải, giấc mơ ngọt ngào….không phải là những cơn ác mộng hằng đêm, đẫm máu và nước mắt như xưa.
Em nhíu mày, ngón tay lướt trên gương mặt sưng vù của tôi, ” Xin lỗi, đau lắm phải không?”
Toàn thân tôi tê liệt, cảm giác như có dòng điện chạy qua người.
Tôi…tôi làm sao thế nhỉ?
Trước khi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đã thấy vòng tay mình ôm chặt lấy em thêm lần nữa. Mũi tôi vùi vào những sợi tóc màu nâu đỏ mềm mại, hít lấy hương thơm dìu dịu thoang thoảng, và đuôi mắt tôi bắt đầu giần giật.
– Không phải mơ. Em đã về. Em còn sống, Shiho.
Cơ thể nhỏ bé của em cứng lại trong tay tôi, dường như em đang kiềm chế những cảm xúc của mình. Tôi thì thầm những câu ngắn ngủi, ngây ngô, nhưng chắc chắn rằng đó là những câu tôi đã vùi kín trong tim suốt 2 năm qua.
– Tôi nhớ em. Rất nhớ em. Mỗi ngày, mỗi đêm, mỗi giờ,mỗi phút và mỗi giây. Tôi xin lỗi vì không thể làm theo những gì em muốn. Tôi ko những ko thể quên em, mà còn…nhớ…rất nhiều. Thực sự.
Bờ lưng tôi hơi gồng lên khi cảm nhận được đôi tay run run của em bấu vào. Tôi thấy vòng tay mình siết chặt hơn nữa, đến khi hơi thở khó khăn của em phá vào cổ tôi nóng hổi.
– Chúng ta…tìm một nơi khác để nói chuyện, được ko?
Tôi thì thầm vào tai em, khi nhận thấy nhiều ánh mắt tò mò nhìn hai chúng tôi. Suýt nữa tôi quên mất, mình đang đứng giữa đường phố.
Một số người dường như nhận ra tôi- khuôn mặt xuất hiện thường xuyên nhất trên báo chí và truyền hình. Và sau khi xác định được tôi đúng là người mà họ đang nghĩ, ánh mắt họ dừng lại trên cô gái trong tay tôi. Cái nhìn đó khiến tôi khó chịu.
Em gật đầu, và tôi nắm tay em, chạy như bay trên đường, không xác định được là mình muốn đi đâu. Tôi chỉ nghĩ…là tôi muốn nắm tay em, chặt như thế, mãi mãi.
Cuối cùng, chúng tôi dừng chân tại một quán cafe nhỏ. Yên vị tại chỗ, tôi lặng lẽ quan sát em, như muốn thâu tóm tất cả những gì của em vào mắt mình…những hình ảnh tôi đã đánh mất từ 2 năm trước.
Chúng tôi im lặng như thế thật lâu, trước khi em bắt đầu ngập ngừng hỏi về cuộc sống của tôi, và kể tôi nghe cuộc sống của em.
Thời gian cứ như thế, êm đềm trôi đi, mãi đến khi người phục vụ bước đến, ngượng nghịu nói cho chúng tôi biết đã đến lúc quán đóng cửa.
Tôi tiễn em về khách sạn, ôm chặt em và hẹn rằng ngày mai tôi sẽ đến tìm em. Em mỉm cười, dịu dàng nhưng đầy đau đớn, chúc mừng tôi sắp kết hôn. Lời chúc của em nhắc nhở tôi một sự thật cay đắng rằng…tôi sẽ phải để em ra đi lần nữa, dù muốn hay không.
Tôi chôn chân dưới cổng khách sạn cho đến khi bóng em khuất sau cửa thang máy.
….Và bây giờ, tôi nằm lăn trên giường, trằn trọc với những suy nghĩ rối ren.
Tôi phải làm gì?
Kết hôn? Tuần sau tôi sẽ kết hôn. Đúng vậy, và vợ của tôi là Ran.
Nhưng tại sao….mỗi lúc nghĩ đến hôn lễ, tim tôi đau đớn và đầu tôi thì như muốn nổ tung?
Chúa ơi, hãy chỉ cho tôi biết, tôi phải làm gì bây giờ?
Tôi xoè hai bàn tay, đưa lên ngang tầm mắt. Hơi ấm trên của em vẫn còn lưu lại, cùng mùi hương nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn nơi những ngón tay.
Shiho…
Tôi thì thầm trong bóng tối.
“Anh vẫn hạnh phúc chứ?”_ câu hỏi cuối cùng em nói trước lúc chia tay.
Tôi đáp lại em bằng đôi mắt xa xăm.
“Gặp lại em chính là điều hạnh phúc nhất của đời anh”, tôi nói khẽ với chính mình, không chắc rằng lúc đó, em có nghe thấy hay không.
Chiếc nhẫn đính hôn loé lên những ánh sáng mờ mờ từ ngọn đèn hắt lên.
Tôi nhớ đến gương mặt Ran, vẫn là những giọt nước mắt nức nở, vẫn là bờ vai run rẩy, vẫn là cú Karate siêu hạng. Nhưng tại sao, khi nhìn cô ấy khóc, tôi chỉ thấy buồn chứ không hề thấy đau?
Từ lúc nào, cái tên Shiho mới trở thành nỗi đau trong tôi?
Nghĩ đến hôn lễ tuần sau, tim tôi lại trì xuống thêm một chút nữa.
Thao thức đến 2 giờ sáng, tôi lồm cồm bò dậy, với tay lấy điện thoại.
Nên hay không?
Giờ này chắc em đã ngủ?
Không, em luôn luôn không đi ngủ đúng giờ. Biết đâu đấy…
Trước khi tôi cho mình một quyết định đúng đắn nhất, thì ngón tay tôi đã lướt trên những con số.
Và đầu dây bên kia, giọng em vang lên, rất thấp, dường như hơi hồi hộp.
“Miyano nghe đây?”
“Shiho…uhm…em chưa ngủ?”, quả thật đây là câu hỏi ngu ngốc nhất đời. Nếu ngủ thì sao lại nghe máy được? Hoặc là do tôi đã đánh thức em.
“Uhm, chưa…Có gì ko, Shinichi?”
“Anh có thể…gặp em bây giờ ko?”
“Bây giờ…?”, giọng em hơi ngạc nhiên.
“Làm ơn.”, tôi hạ giọng, gần như rất tha thiết.
Bên kia là một sự im lặng kéo dài. Tôi nghe tiếng em thở, có vẻ như đang run r
rẩy. Hơi thở hỗn loạn và không đều.
“Anh sẽ đến đón em. 10′ nữa có mặt”, tôi cúp máy trước khi em kịp từ chối.
Thay vội bộ quần áo, vơ lấy chiếc áo khoác, tôi phóng như bay xuống gara.
Tôi sẽ không để em ra đi lần nữa.
Nhất định.
Chiếc nhẫn đính hôn bơ vơ nằm lại trên đầu giường.
CHAP 6 : (Ran) Hôn lễ
Hôm nay là ngày chúng tôi kết hôn.
Một số bạn bè thân thiết, như Sonoko, Kazuha đều đã đến từ sớm, cùng bố mẹ tôi, cả bố mẹ Shinichi, quây quần trong phòng, giúp tôi trang điểm, thay áo, dặn dò đủ thứ.
Ai cũng rất vui…trừ tôi.
Không biết tại sao, cảm giác bất an trong tôi ngày càng lớn.
Từ ngày anh gặp lại cô ấy, anh thường trở nên ưu tư hơn, nhiều suy nghĩ hơn.
Trái tim anh cũng trôi xa tôi hơn.
Tôi bóp chặt tay mình, cố giữ không để người khác thấy vẻ khác thường.
Phải, hôm nay là hôn lễ của chúng tôi…Và tôi sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trong mắt anh ấy.
Tôi hi vọng thế.
– Kazuha à, ra đây, nhanh lên!
Tiếng Hattori có vẻ hoảng hốt, Kazuha vội vã bước khỏi phòng.
Lúc lâu sau, tôi nghe tiếng cậu ấy la lên, ” Cái gì? Sao lại-”, nhưng giọng nói hạ xuống ngay khiến tôi ko nghe gì nữa.
Có chuyện gì đã xảy ra sao?
Kazuha đã trở lại, sắc mặt cậu ấy nhợt nhạt đôi chút.
– Gì vậy, Kazuha?_ Tôi hướng ánh mắt hoài nghi về phía cô.
– Không, không có gì._ Kazuha cuống quýt xua tay, nhưng tôi biết, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.
Tôi đứng bật dậy, lao khỏi phòng, bỏ mặc ánh mắt hoảng hốt, ngạc nhiên của mọi người.
Nhưng một bóng đen đã chặn lại ngay khi tôi vừa ra khỏi nhà.
– Hattori?
– Cậu đi đâu vậy, chưa tới giờ làm lễ mà?_ Cậu ấy nheo mắt nhìn tôi, giọng đầy bối rối.
– Tớ..tớ…Có phải có gì xảy ra ko?_ Tôi sực nhớ ra việc quan trọng_ Sao cậu lại ở đây? Ko phải ở cùng Shinichi sao?
– Cậu ấy kêu tớ tới xem cậu thế nào rồi_ Hattori gãi đầu_ Và…
Không để cậu ấy nói thêm, tôi
tung một cước vào cổ khiến Hattori gục ngay lập tức. Tệ thật, tôi ko muốn thế này, nhưng tôi cần biết chính xác đã xảy ra chuyện gì.
Tiếng Kazuha và Sonoko gào lên đằng sau, nhưng tôi mặc kệ. Tôi bắt xe taxi đến nhà anh.
Trái với sự rộn ràng bên tôi, căn biệt thự kính cổng cao tường, đóng im ỉm- hoàn toàn ko có chút dấu hiệu nào về sự có mặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




