|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
có việc bận. Em thử đi nhé, anh sẽ quay lạingay.
Trước khi tôi kịp trả lời, đã nghe tiếng xô bật cửa cùng những bước chân hối hả lao đi như tên bắn.
Tôi đẩy cửa phòng thay áo bước ra, ngơ ngác nhìn chiếc ghế trống không nằm chỏng chơ đang được chị nhân viên dựng lại.
Đây không phải lần đầu tiên anh “bỏ rơi” tôi giữa đường, nhưng đây là lần thứ hai tim tôi cảm thấy đau nhói với nhịp đập dồn dập.
Lần đầu tiên, là khi anh mất tích ở công viên Nhiệt Đới, trong buổi đi chơi năm 16 tuổi.
Không còn tâm trạng nào nữa, tôi chỉ tay vào chiếc áo đang mặc, ra hiệu sẽ lấy cái này. Thậm chí thanh toán tiền xong, tôi còn chẳng nhớ mẫu áo vừa thử ra sao. Đầu tôi lâng lâng còn đầu óc thì bay biến đâu mất.
Mái tóc nâu đỏ, đôi mắt xanh biếc lại hiện về trong tâm trí tôi.
Giọng anh hoảng hốt, tiếng đẩy cửa mạnh cùng những bước chạy của anh…
Chẳng lẽ…
Không, không thể nào!
Cô ấy đã chết rồi, không thể nào như thế được.
Chắc chắc…chắc chắn sở cảnh sát có vụ án nào đột xuất, nên Shinichi mới chạy đi vội vã như vậy thôi.
Tôi hấp tấp rút chiếc điện thoại, bấm số chị Satou. 10 giây sau, tôi nghe giọng chị ấy vang lên.
“Tôi Satou Takagi nghe đây ạ?”
” Chị Satou, có phải mới có vụ án nào xảy ra ko ạ?”
“Vụ án? Làm gì có? Mà dù có cũng đâu gọi Shinichi. Cậu ấy đã xin nghỉ hẳn 3 tuần làm lễ cưới mà”
“À không, không có gì, em chỉ sợ anh ấy quên nộp đơn nghỉ”
“Haha, mong chồng thấy phát sợ luôn kìa”
“Không có mà, cảm ơn chị Satou”
Buông máy xuống, lòng tôi trĩu nặng.
Anh xin nghỉ lúc nào tôi cũng ko hay biết. Không phải sở cảnh sát gọi, việc gì anh lại đi gấp như thế?
Trừ khi…
Ôikhông, Ran Mouri. Làm ơn đi, đừng suy nghĩ linh tinh nữa.
Tôi rảo bước nhanh về nhà. Phải rồi, tôi sẽ nấu món cơm mà Shinichi thích ăn nhất, để chờ anh ấy trở về. Việc nấu nướng sẽ làm đầu óc tôi ko bay lung tung nữa.
***
9h tối, mâm thức ăn đã nguội ngắt.
10h, tôi ngả lưng vào ghế, thẫn thờ nhìn về phía cửa, hoàn toàn quên đi cái đói dù cả ngày không chút gì vào bụng.
11h, tôi co ro giữa căn nhà vắng lạnh, nhớ đến ngày xưa khi Shinichi “mất tích”. Ngày đó, anh cũng bảo tôi ” Ran, chờ chút nhé, tớ sẽ quay lại ngay”.
Ba tiếng ” quay lại ngay” của anh là biền biệt suốt 4 năm trời.
Cảm giác sao lại giống đến thế!
Tôi đã gọi cả chục cuộc điện thoại. Ban đầu là những hồi chuông reo vang không người bắt. Sau đó là những tiếng bíp bíp kéo dài, tín hiệu của việc máy nằm ngoài vùng phủ sóng.
Anh đã đi đâu đến nỗi phải tắt máy?
Hay…hay hình dáng người con gái hồi trưa tôi gặp chính là cô ấy?
Anh đã đến với cô ấy?
Anh sẽ lại mất tích như ngày xưa?
Một ngọn lửa từ lâu âm ỉ trong tôi chợt lan toả mạnh mẽ, thiêu đốt tim gan và cả đầu óc.
Tôi bật dậy, chạy đến bên chiếc điện thoại quen thuộc, vừa nhấc lên thì có tiếng kéo cổng.
Chiếc điện thoại rớt xuống đất, dộng lên nền nhà nghe cốp một tiếng, khiến bóng người vừa mở cửa bước vào kia giật nảy mình.
Với tay bật đèn, anh giấu nổi sự kinh ngạc lẫn hoảng hốt khi nhìn thấy tôi.
– Sao…em lại ở đây?_ Anh nhướng mày hỏi với giọng lắp bắp.
– Em là vợ sắp cưới của anh, chẳng lẽ ko thể ở đây sao?
Tôi cố trả lời với vẻ bình thản, nhưng không được. Ngọn lửa trong tôi sắp bùng lên, và nước mắt trên mặt tôi bắt đầu tuôn lã chã.
Anh không trả lời, lặng lẽ bước đến gần tôi.
– Em đợi anh à?
– Anh đã đi đâu?
Hai câu hỏi với hai nỗi niềm hoàn toàn khác nhau. Câu hỏi của anh hàm chứ sự ân hận, còn câu hỏi của tôi lại mang ý oán hận.
– Anh…
Anh cắn môi. Đôi mắt liếc qua chiếc điện thoại đang nằm lăn lóc dưới đất.
– Anh có việc ở sở cảnh sát.
Anh thấp giọng, nhưng câu nói ấy vọng vọng rõ trong tai tôi từng chữ một. Tôi cố mỉm cười, hỏi lại với một chút mỉa mai.
– Thật sao?
– Uh.
– Nói dối!_ Tôi hét lên, và theo phản xạ, chân tôi bay thẳng lên thốc vào giữa ngực anh, khiến anh bật ra sau mấy bước, loạng choạng ôm ngực khuỵ xuống.
Tôi gào lên tức tưởi với bao nhiêu phẫn uất dồn nén bấy lâu:
– Thiếu uý Satou nói anh đã xin nghỉ 3 tuần, thì sao lại có việc ở sở cảnh sát chứ? Anh lại nói dối em, nói dối em như ngày xưa. Không, không phải, anh luôn luôn nói dối em. Từ sau khi mất tích và biến thành Conan, anh đã luôn giấu em mọi thứ. Kể cả khi trở về, anh cũng luôn nói dối em. Suốt bao nhiêu năm qua, anh luôn đóng kịch, luôn dối trá. Thậm chí em thực sự ko biết, những lời thốt ra từ miệng anh, câu nào thật, câu nào giả nữa!
Anh chết lặng, không buồn đứng dậy, khuỵ nơi đó nhìn tôi trừng trừng. Nước mắt tôi đã làm mờ đi mọi thứ trước mặt. Khiến tôi ko nhìn rõ biểu hiện trên mặt anh lúc này.
– Anh đã đi gặp cô ấy, phải ko?
Câu hỏi bật khỏi miệng tôi với sự chua xót.
Không, Shinichi, hãy nói là không phải.
Shinichi, hãy ôm em, nói với em rằng em chỉ ghen tuông vớ vẩn đi.
Làm ơn, phủ định đi, nói với em rằng cô ấy đã chết rồi.
Chỉ cần anh nói như thế, bất cứ lý do dối trá nào khác, em cũng sẽ chấp nhận.
Xin anh…dù cho đó chỉ là một lời nói dối khác….
Anh chống tay vào tường, nặng nề đứng dậy. Đôi mắt xanh của anh nhìn tôi với vẻ đau đớn lẫn tiếc nuối.
Dường như lý trí và tình cảm của anh đang giằng xé nhau dữ dội.
– Anh…xin lỗi, Ran!
Tôi bật cười.
Đây là câu trả lời của anh ư?
Anh tàn nhẫn lắm Shinichi!
Tại sao lúc cần nói dối thì anh lại chọn nói thật chứ?
Tôi lắc đầu, chậm rãi rời khỏi nhà trước đôi mắt khổ sở của anh.
Nhưng bước chân tôi dừng lại ở bậc cửa. Tôi nhìn anh, hỏi một câu cuối cùng:
– Tuần sau, chúng ta vẫn làm đám cưới chứ?
Anh ngả lưng vào tường, đôi mắt xa xôi nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi có những bậc thang gỗ dẫn lên phòng ngủ. Một lúc sau, anh cất giọng, nhẹ như tiếng gió len qua khe cửa, khiến tôi không nắm bắt được cảm giác thật sự của anh là gì.
– Uh, vẫn đám cưới.
CHAP 5 : (Shinichi Kudou) Không để em ra đi lần nữa
Cánh cửa khép lại, tôi nhìn qua cửa sổ cho đến khi dáng Ran biến mất hoàn toàn trong đêm tối. Thở dài, tôi lê từng bước nặng nề lên những bậc cầu thang, cảm thấy ngày hôm nay dường như dài vô tận.
Tôi…đã gặp lại em, sau 2 năm mong nhớ mỏi mòn.
Không suy nghĩ, tôi lao đến, ôm chầm lấy em, chỉ sợ em lại biến mất như ảo ảnh trong những giấc mơ.
Không, không phải mơ, là sự thực.
Làn da em ấm áp, mái tóc thơm mềm mại, cơ thể em run lên trong vòng tay của tôi.
Tôi cứ ôm em như thế, cho đến khi một đôi tay to lớn giật mạnh tôi ra, và một cú đấm giáng thẳng vào mặt mình.
Quệt vết máu chảy ra khi răng bập vào môi, tôi sững sờ nhìn người đứng trước mặt.
Gin.
Em giật giật tay áo hắn.
– Mel, dừng lại.
Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt đầy căm phẫn. Trong phút chốc, tôi vỡ lẽ tất cả.
Hắn cũng yêu em….
Em thì thầm vài câu với Gin- người em vừa gọi bằng một cái tên khác khá lạ, và nhìn hắn bằng đôi mắt van nài. Gin đáp trả em bằng một gương mặt miễn cưỡng, quay gót đi sau khi vứt cho tôi một cái nhìn đe doạ.
Em khom xuống đỡ tôi dậy. Bàn tay nhỏ bé dịu dàng.
Tôi đứng đối diện với em, tríóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




