|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
của chủ nhân nó.
-Shinichi?
Tôi gọi khi đẩy cửa bước vào trong. Vẫn ko ai trả lời.
Tôi bước lên cầu thang, tiếnvề phòng ngủ.
-Shinichi?
Tôi lập lại, nhưng chỉ có tiếng của mình vang vang trong căn nhà lạnh lẽo.
– Ran à!
– Ran!
Tiếng Hattori, Sonoko và Kazuha vọng lên. Tôi bổ nhà về phía Hattori.
– Shinichi đâu? Ko phải anh ấy ở cùng cậu ko?
Gương mặt Hattori méo xệch đi vì tay tôi kéochặt cổ áo cậu ấy.
– Hai tiếng trước, tiến sỹ Agasa chạy sang nói với cậu ấy việc gì đó…sau đó cậu ta bảo có việc ra ngoài 15′ nhưng mãi ko thấy trở về. Tớ cũng ko biết nữa.
Trời đất quanh tôi như đổ sụp xuống.
– Ran, Ran_ Sonoko nắm lấy vai tôi, lay mạnh_ Bình tĩnh đi, ko sao đâu, chắc cậu ấy bận việc gì đó thôi.
Tôi mỉm cười cay đắng.
Tôi biết anh ấy “bận” việc gì.
– Ran, tớ đã nhờ người đi tìm rồi, chắc sẽ ko sao đâu._ Kazuha vỗ vai tôi an ủi, ko quên ném về Hattori cái nhìn đe doạ.
Tôi lắc đầu.
– Tớ….
Chuông điện thoại chợt reo váng lên. Tôi luýnh quýnh nhào đến cầm ống nghe.
– Alo? Shinichi?_ Tôi run run cố kềm giọt nước mắt chực lăn ra ngoài. Tôi có thể tưởng tượng được cuộc gọi này có nghĩa gì.
– Xin lỗi, đây là nhà của ngài Kudou?
Ah…? Ko phải Shinichi?
– Vâng…vâng?
– Cậu Kudou gặp tai nạn xe trên đường cao tốc, hiện đã được chuyển đến bệnh viện trung ương Beika.
Ống nghe trên tay tôi rơi xuống.
Mọi người đều nín thở. Không gian xung quanh tôi như cô đặc lại. Chỉ còn một màu đen u ám.
Shinichi….tai nạn?
Tiếng nói gấp gáp bên kia vẫn đang tiếp tục, lần này, người cầm máy là Hattori.
– Tình hình cậu ấy đang rất nguy kịch. Cô hãy mau chóng đến ngay.
***
Hôn lễ đã được huỷ bỏ.
Bố mẹ tôi, bố mẹ anh, bạn bè, đồng nghiệp ở sở cảnh sát…tất cả đều đang căng thẳng tột độ, chờ đợi cánh cửa màu xanh kia bật mở.
Đã bốn tiếng trôi qua.
Họ nói anh lái xe quá tốc độ, vượt đèn đỏ, cùng lúc một chiếc taxi trờ tới, anh mất tay lái đâm sầm vào dải phân cách.
Cảnh sát cho rằng anh vì vội vã đến buổi hôn lễ, nhưng khi nhận ra con đường anh chạy hoàn toàn ngược với đường đến nhà thờ, thì không ai bảo ai, tất cả đều im lặng- nhìn tôi đau xót.
Đó là đường đến sân bay.
Nếu tôi đoán ko lầm…anh đã đi tìm cô ấy.
Vội vã đi tìm cô ấy, đến nỗi mất hết bình tĩnh…cuối cùng là tai nạn thảm khốc.
Bíp.
Đèn báo hiệu ca phẫu thuật kết thúc.
Tiếng kêu rất nhỏ, nhưng đối với mọi người không khác gì chuông báo cháy.
Mọi cặp mắt đổ dồn về cánh cửa màu xanh im lìm.
Cuối cùng, cánh cửa bật mở. Một bác sĩ trung niên bước ra, đôi mắt sẫm màu cụp xuống khi nhìn một lượt hàng người rồng rắn đứng ngồi ngoài hành lang.
– Bác sỹ, con tôi thế nào rồi?
Mẹ anh- cô Yukiko nhào đến, chụp lấy tay ông. Bên cạnh là bố anh- Yusaku, với gương mặt trắng bệch.
Vị bác sỹ gỡ khẩu trang và mũ trùm đầu xuống, cất giọng khàn khàn.
– Chúng tôi đã cố gắng hết sức…Rất tiếc….
Tôi không còn nghe thấy gì nữa, nhưng tôi hiểu.
Trước mắt tôi, mọi thứ như đang nhoè đi…
Anh đã chết.
….và tôi nhận ra… bóng tối đổ ập xuống tất cả.
CHAP 7 : Lựa chọn
Vị bác sĩ tỏ vẻ thương tiếc cho cô gái đang lịm dần đi trong tay những người thân, trên người còn mặc bộ soa-rê trắng. Có lẽ hôm nay là hôn lễ của họ. Thật đáng tiếc…
Một lúc sau, để tình hình tạm lắng xuống, ông mới chậm chạp cất giọng:
– Vậy…xin mời thân nhân của cậu Kaishi Kudouji vào trong nhìn mặt nạn nhân lần cuối…Sau đó…
-Cái gì?
-Cái gì?
-Cái gì?
Giọng nói ông bị cắt đứt bởi mấy chục ” cái gì” thốt ra liên tục, kèm theo những đôi mắt trợn tròn. Một số thì như bị đông cứng, một số khác thì đang ngơ ngẩn.Hattori là người còn bình tĩnh nhất, nhưng cũng lắp bắp mãi mới mở miệng được:
– Ông…ông nói..người trong đó là ai?? Tên gì?
Vị bác sỹ cau mày, nhìn chàng trai da ngăm hoài nghi.
– Vâng, tôi nói là ngài Kaishi Kudouji.
– KUDOUJI?
Hàng loạt cái miệng gào lên, hoàn toàn quên béng mất đây là bệnh viện. Ngài Suyaku ngỡ ngàng, trong lúc Yukiko mở to mắt.
– Kanshi Kudouji? Không phải Shinichi Kudou?
Lúc này, vị bác sĩ kia cơ hồ đã hiểu được phần nào. Đôi mắt ông cũng bắt đầu căng ra hết mức có thể.
– Các vị…không phải là thân nhân của cậu Kudouji?
-KHÔNG!
Bà Eri và ông Mouri lay lay Ran, hét lên:
– Chúa ơi, nhầm lẫn, Ran, tỉnh lại đi con! Ko phải Shinichi, ko phải Shinichi!
Một tiếng thở hắt ra từ vị bác sỹ trung niên, cơ mặt ông giần giật. Ông day day trán trước khi cất giọng khó nhọc.
– Vâng, tôi nhớ rồi. Đúng là còn một thanh niên tên Shinichi Kudou…nhập viện sau cậu Kudouji khoảng mười phút…
– Phải, chính là nó, nó là con tôi._ Ngài Suyaku tiến lên một bước, nhìn sâu vào ông chờ đợi.
– Cậu ấy bị thương nhưng không nghiêm trọng lắm. Hiện đang nằm ở khu B.
– Tạ Chúa!
Những tiếng thở phào nhẹ nhõm, Kazuha ôm lấy Hattori khóc nức nở, Yukiko và Yusaku nắm tay nhau nghẹn ngào, Satou dụi đầu vào ngực Takagi lẩm bẩm trong tiếng nấc…
Shinichi Kudou vẫn còn sống!
Tất cả chỉ là sự nhầm lẫn! Tạ ơn Chúa!
CHAP 7 (tt) Trở về :
Ran ngồi thẫn thờ bên giường, nhìn vị hôn phu nằm mê man trong bộ áo màu xanh lá của bệnh viện. Nước mắt không hiểu sao lại không thể tuôn rơi…dù cô rất muốn khóc.
Là lỗi của cô.
Chính là lỗi của cô.
** Hồi tưởng**
Vào buổi sáng ngày hôm sau- cái ngày thử áo cưới định mệnh đó- cái ngày mà anh gặp lại cô ấy và đi đến tận khuya mới về…anh đến tìm cô.
Ran nhớ rõ, anh dẫn cô đến nhà hàng năm xưa anh từng dẫn cô đi một lần, ngồi đúng cái bàn ấy.
Anh nói với cô, ” Ran…câu mà năm xưa anh từng muốn nói khi đó chính là tớ thích cậu”
Anh ngừng lại, nhìn bàn tay của cô nắm chặt trên bàn. Nhẹ nhàng, Shinichi nắm lấy tay cô.
” Và câu bây giờ anh muốn nói, vẫn là…anh thích em”
Cô sửng sốt nhìn anh. ” THÍCH?”
Shinichi gật đầu.
” Anh luôn thích em, rất thích em, từ khi chúng ta còn bé. Phải, chúng ta đã ở bên nhau quá lâu, tất nhiên giữa chúng ta có mối quan hệ tình cảm thân thiết hơn hẳn những người bạn bình thường khác. Anh thừa nhận rằng, anh rất thích em, thích hơn một người bạn. Nhưng… vẫn chưa đủ để gọi là yêu”
Ran có thể thấy mắt mình đang cay xè đi.
Shinichi vẫn tiếp tục, với giọng thấp, bình tĩnh- đến nỗi Ran cảm thấy như anh đã muốn nói những lời này từ lâu rồi.
” Có một thời gian, đó là khi anh teo nhỏ, anh rời xa em nhưng thật chất luôn bên cạnh em. Anh biết tình cảm của em đối với anh. Anh biết em chờ đợi anh. Anh biết em khóc vì nhớ anh. Những điều đó luôn khiến anh rất buồn, anh hối hận vì đã để em đau khổ như thế. Nên anh luôn nghĩ, anh nhất định bù đắp cho em khi anh trở về.”
Ran nhìn trừng trừng vào Shinichi, môi mấp máy định nói, nhưng không, cô im lặng.
“Anh muốn bù đắp cho em, anh sẽ chăm sóc em, quan tâm em, đền đáp lại tình cảm củaem…Nhưng mọi chuyện thay đổi vào cái ngày anh tưởng chừng như anh đã mất cô ấy…”
Đôi mắt Shinichi dán chặt vào khoảng không vô định với đáy mắt trống rỗng xa xôi.
“Anh đã không bao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




