watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9466 Lượt

gái không cùng huyết thống? – Giờ thì đến Ly. Cậu ta trừng mắt nhìn tôi, giọng nói rất gay gắt. Tiện thể, tôi nhìn qua Ly một cái. À! Đã cắt thành tóc tém rồi. Có lẽ tóc bị cháy khá nặng.
– Phải. – Tôi lại nhàn nhạt khẳng định.
– Cậu đừng có mà nghĩ mình là người một nhà với Quân.
– Cũng đừng có mà suốt ngày đeo bám chạy theo cậu ấy.
– Ngạo Quân là của bọn tôi.
– Cùng một nhà thể nào cũng dở trò.
– Có khi lại cởi đồ để mê hoặc.
Ôi! Tôi nghe đầy một tai những lời của tập thể con gái lớp này, hiện giờ còn bị vướng ở cửa lớp chưa thể về chỗ.
– Câm miệng! – Ồn quá, tôi buộc phải lớn giọng quát.
Cả đám im thật.
– Thế giới trong mắt một người chính là con người của người đó. Các cậu đừng có tưởng ai cũng giống mình. Biến đi cho tôi về chỗ! – Đúng là nghe dễ cáu. Tôi cũng không ngại lấy miệng lưỡi ra xoáy lại.
– Cậu nói ai đấy hả? – Nguyệt quát lên.
– Cậu làm gì mà xoắn lên thế? Tôi đâu có chỉ đích danh ai. Duỗi thẳng ra tôi xem nào! – Vòng hai tay trước ngực, tôi tặng cho Mai một nụ cười khiêu khích.
Theo dự đoán của tôi thì rất có thể lại có đánh nhau. Nhưng không! Ngạo Quân đã xuất hiện rất đúng lúc.
– Mọi người đang làm gì đây? – Xỏ hai tay túi quần, cậu ấy đưa ánh mắt lạnh lẽo lướt qua hết bằng đấy người, giọng nói rất xa cách cùng khó chịu.
Lập tức cả đám giải tán.
Trước khi về chỗ, tôi cảm kích quay qua định cười với cậu ấy, nhưng Quân không nhìn tôi, lạnh nhạt đi lướt qua rồi về chỗ mình, thái độ như không nhìn thấy tôi.
Tự nhiên tôi như người bước hụt chân, một chút bàng hoàng và ngây ngốc, lặng lẽ đi về chỗ mình trong sự khó hiểu.
Không lẽ cậu ấy cũng giống Khoa, ở trước mặt mọi người sẽ không thể hiện là có quen biết với tôi? Làm bạn với tôi mất mặt thế sao?
*
Thứ hai đầu tuần chỉ học năm tiết buổi sáng, sau khi kết thúc tôi có thể trở về nhà ăn uống, nghỉ ngơi, học bài, chuẩn bị đi làm. Đáng lẽ mọi việc sẽ diễn ra đúng như thế nếu như xe tôi không hết điện. Hôm qua vì để xe ở nhà sạc điện nên tôi phải đi xe bus, không ngờ ổ cắm có vấn đề, điện chỉ vô một chút rồi tự ngắt. Giờ thì hay rồi, buổi sáng gần đến trường tôi đã phải dắt bộ. Bây giờ giữa cái mệt mỏi của buổi học, tôi lại tiếp tục dắt bộ, đoạn đường tuyệt đối không gần.
Tính ra thì tôi không phải là đứa tự lập. Mỗi khi có rắc rối hay ấm ức đều sẽ ăn vạ với ba hoặc Thế Anh. Tôi vốn là đứa dựa dẫm, lại còn rất tự hào về sự ỷ lại của mình. Tôi kiêu hãnh vì có một người ba tâm lý và rất hiền, có ba cậu bạn thân và Thế Anh. Với tôi, tất cả bọn họ là người nhà. Gia đình không phải là một mô hình được cấu tạo từ ba mẹ và con cái. Gia đình là một trạng thái tình cảm khi mà người ta quan tâm và đối sử với nhau như người nhà mặc kệ có cùng huyết thống hay không. Và tôi đã từng có một niềm hạnh phúc như thế.
Sự chập chững tự lập của tôi chỉ mới bắt đầu cách đây không lâu, khi ba bị bắt, họ hàng và hàng xóm quay lưng, tài sản bị người ta lấy mất và tôi thành “vô sản”, buộc phải ra ngoài thuê phòng trọ, tự mình đi làm để lo cho chính mình. Với một đứa quen dựa vào người khác như tôi thì điều đó không hề dễ dàng. Có những lúc hết tiền, bụng lại rất đói nhưng không thể kêu cứu ai, có những khi mắc kẹt trong một mớ những khoản cần phải chi nhưng đi làm không đủ sống. Lúc ấy thật sự cảm thấy rất bơ vơ và sợ hãi. Cũng như bây giờ, khi mà phải dắt một chiếc xe rất nặng, mắt dáo dác tìm tiệm sửa xe trong khi dòng người cứ thế lướt qua làm tôi cảm thấy rất tủi thân. Lại càng hiểu rõ hơn rằng mình mới là chỗ dựa tốt nhất của mình.
Tôi phải dắt bộ khoảng ba cây số mới thấy một tiệm sửa xe. Mau chóng đưa xe vô, trình bày với chủ tiệm rằng xe tôi có vấn đề về sạc, sau đó để xe lại mà bắt xe ôm về nhà.
Khi tôi có thể tiến vô căn nhà mát rượi thì đã gần một giờ. Trong nhà lại đông đúc với nhóm gia nhân mới, mọi người tất bật dọn dẹp, lau chùi, cắt tỉa hoa, trang trí lại căn nhà.
Đoạn đường về phòng là những bước chân hạnh phúc nhất của tôi. Cả cơ thể lúc này rất mệt, chỉ muốn nằm xuống và thở, mặc kệ mọi thứ. Nhưng ý định của tôi đã phá sản khi ở trong phòng có một thân ảnh đang ngồi uống rượu, gương mắt trắng như đậu hũ non rất lạnh lẽo.
– Sao giờ mới về? – Nhìn thấy tôi đi vào, Ngạo Quân hỏi, giọng không nặng không nhẹ.
– Xe hư. – Tôi trả lời nhát gừng, không nhìn Quân mà đi vào phòng tắm rửa mặt. Không phải lúc nãy trên trường làm lơ tôi sao, giờ ở phòng tôi làm gì?
Khi tôi trở ra, Ngạo Quân rót rượu vào một cái ly khác rồi đưa nó cho tôi.
Sẵn những ấm ức trong lòng, tôi cũng đón lấy, uống cạn rồi mới nhớ ra mình không uống được rượu.
Thứ chất lỏng cay và đắng đó đi qua cổ họng tôi nóng ran, ngay sau đó tôi liền cảm thấy cả người nóng theo. Tôi có thể uống được bia, một chút thôi, nhưng rượu thì chỉ cần một ly thì sẽ sốt ngay.
Ngồi hẳn xuống giường, hai mắt tôi mờ đi, cảm giác quay cuồng của người say xuất hiện.
Tôi đưa lại cái ly cho Ngạo Quân, người cúi thấp xuống tự ôm lấy đầu.
Được một lúc không lâu, một ly rượu mới lại xuất hiện trước mặt tôi.
– Em say rồi, không uống nữa đâu. – Cả thân người vô lực, tôi cố đẩy ly rượu ra xa mình rồi nằm hẳn xuống giường. Đối với rượu, cơ thể tôi có phản ứng rất nhanh, chỉ cần uống vô là lập tức quay cuồng, hai mắt nóng ran, cả người mềm nhũn vô lực.
Tôi mơ hồ nhắm mắt, cảm nhận một bàn tay áp lên mặt mình.
– Người em nóng vậy? – Tiếng Ngạo Quân mơ hồ bên tai.
– Em không uống được rượu. – Tôi lè nhè trả lời.
Tôi không nghe thấy cậu ấy nói gì nữa, chỉ cảm nhận một vòng ôm vừa chụp lấy mình, ngay sau đó môi tôi ma sát với một vật mềm mại mang hương thơm của rượu. Hình như Ngạo Quân đang hôn tôi.
Chống lại cơn đau đầu, tôi mở mắt ra, xác định mình đang bị cưỡng hôn. Mùi hương của rượu và của Quân bay vào mũi, vừa nóng rực lại lành lạnh đặc trưng làm cả người tôi càng mê man. Tôi không đẩy cậu ấy ra, trái lại còn vòng tay ôm lấy.
Đôi môi mềm mại của Quân rất dịu dàng trên môi tôi, từng chút từng chút, không cuồng bạo, không vội vã. Cả người tôi trôi bồng bềnh vào một vùng cảm giác đê mê khó diễn tả, cảm nhận trái tim mình đang nhói lên thứ cảm xúc mà tôi cố chối bỏ.
Cánh môi mềm mại của Quân dịu dàng rời đi, di chuyển xuống cổ tôi, bàn tay thon dài trắng muốt lần mở từng cúc áo.
Tôi không ngăn lại, chỉ cố mở đôi mắt nặng trĩu để nhìn Quân. Cậu ấy đang nhắm mắt, nét mặt dịu dàng, không phải là thái độ khi làm điều này với Nguyệt.
Tôi mãn nguyện nhắm mắt lại, có lẽ là do rượu đã làm chủ đầu óc nên hoàn toàn để mặc Ngạo Quân. Tôi có thể cảm nhận được chiếc áo sơmi của mình đã bị cởi vài cúc đầu, nhưng ngay lúc ấy đôi môi và bàn tay Ngạo Quân lại dừng lại.
– Hạ màn được rồi! Thực sự em là ai? – Mùi hương của Quân vụt xa khỏi tôi, khi mở mắt ra cậu ấy đã rời khỏi mà đứng bên bàn học.
Tôi nhất thời không thể hiểu Quân đang hỏi gì, chỉ cảm thấy rất ngại, vội vã cài cúc áo lại nghiêm chỉnh. Ôi trời! Tôi vừa định làm gì thế này?
– Thực sự em là ai? – Tiếng quát của Quân bất ngờ vang lên làm tôi bị giật mình. Hình như cả sự choáng váng vì rượu cũng tan ra.
– Em không phải con gái của cô Hạnh. – Tôi còn chưa kịp phản ứng Quân đã đi nhanh đến, kéo tay tôi ngồi hẳn dậy.
– Đau em! – Tôi hét lên. Cái siết tay của cậu ấy làm cổ tay tôi nhức nhối.
– Sao em lại nói dối? – Quân bỏ mặc việc tôi đang vặn vẹo tay cố thoát ra, càng siết chặt bàn tay tôi hơn.
Tôi đau đến ứa nước mắt.
– Em là ai? – Quân gằn giọng.
– Minh An. – Tôi trừng mắt. Mẹ kiếp thằng nhãi này, tay tôi muốn gãy vụn rồi.
– Em không phải đứa con thất lạc của cô Hạnh. – Nét mặt Quân đanh cứng lại, ánh mắt nhìn tôi rất lạnh.
– Anh đang nói gì vậy? – Tôi kiên quyết giả ngu.
– Anh đã xem hồ sơ của em ở trường. Ba em mất cách đây vài tháng. Trong khi đó bà Hạnh lại nói em ở trong cô nhi viện. Hơn nữa, trên ngực em không có cái bớt nào hết. – Bàn tay tôi càng bị siết chặt hơn, đau đến mức bật khóc.
Nước mắt tôi cứ thế chảy thành dòng, vừa đau vừa ấm ức, hóa ra cậu ấy hôn tôi, tỏ ra say đắm tôi, tất cả chỉ là để kiểm tra cái bớt mà bà Hạnh nói.
– Đồ dối trá! Em khóc cái gì? – Quân lại quát lên, hất tay tôi ra như vất đi một thứ rác rưởi.
Tôi đau đớn ôm lấy cổ tay mình, trên đó đã xuất hiện một vòng tím chỗ Quân nắm lấy. Cố dằn lại cơn đau, tôi lau nước mắt, bắt bản thân mình ngừng khóc. Đã sớm biết rằng không có lời nói dối nào tồn tại mãi mãi, tôi chỉ hơi hụt hẫng vì bị lật tẩy quá sớm mà thôi.
– Phải, em không phải. Là em lừa cô Hạnh, ba anh và cả anh nữa. – Tôi không muốn kéo bà Hạnh vô chuyện này. Bà ta đã làm đúng lời hứa, trả lại tất cả cho tôi, vì vậy không có lí do gì gây rắc rối cho bà ta nữa.
– Tại sao em lại làm như vậy? – Trong một tích tắc, tôi nhìn thấy sự hụt hẫng và tuyệt vọng chạy qua mắt Quân. Ngay sau đó, cậu ấy ngồi xuống giường, đưa lưng lại phía tôi.
– Vì nhà anh giàu, em muốn sống sung

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT