watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9464 Lượt

lương tâm phủi tay như mình không có lỗi gì. Có điều, không lẽ tôi phải đi xin lỗi? Lời xin lỗi của tôi liệu cậu ấy có muốn nghe không? Có quan trọng với cậu ấy không? Có những lúc, im lặng không phải vì không muốn nói, mà là vì điều nói ra có thể không có ý nghĩa gì với người cần nghe.
Trong mọi vấn đề, người ta cần phải suy nghĩ để tìm ra hướng giải quyết, nhưng có những vấn đề có suy nghĩ cũng không ra, nhất là thêm vào đó khi đang suy nghĩ còn bị quấy rầy. Tôi nói như vậy là do Nguyệt và Ly vừa đến trước mặt tôi đứng hằm hè.
– Này đồ trốn việc! – Nguyệt hai tay vòng trước ngực, nhìn tôi mà nói.
Trốn việc? Tôi đâu có làm việc cho cậu ta?

– Mày muốn trốn trực nhật để bọn này phải làm một mình hả? – Ly nheo mắt phán xét
Trực nhật? À tôi bị phạt do vụ đánh nhau, bắt đầu từ thứ hai đầu tuần cho đến thứ bảy, hôm qua tôi quên mất.
– Hôm nay tôi sẽ làm một mình. – Tôi không muốn giải thích dài dòng. Có nói rằng hôm qua tôi quên mất thì bọn họ cũng không tin. Tôi sẽ làm một mình bù lại cho hôm qua, vậy là được rồi.
Có lẽ không nhận được sự giải thích hay xin lỗi nào từ tôi để mà bắt bẻ nên Nguyệt và Ly bất mãn rời đi, không thể nói thêm gì nữa.
*
Trường tôi nằm trên một con dốc cao, có rất nhiều cây xanh, cộng thêm Đà Lạt nhiều gió nên sân trường phủ đầy lá rụng. Việc quét sân trường cũng gần như dã tràng xe cát, nhưng không làm thì không được.
Đông Anh có quy mô khá lớn nhưng sân trường lại không quá rộng, do phần lớn đã là các dãy phòng học cùng những dãy nhà phục vụ cho những tiết học đặc biệt. Tôi quét cũng chỉ mất gần một tiếng là xong toàn bộ sân trường. Đứng thẳng người lên, lưng tôi nhức nhối kêu gào, mắt cũng tối sầm phải ngồi xuống gốc cây một lúc mới cân bằng lại.
Làm xong sớm nghỉ sớm, tôi dứt khoát đứng lên đi lấy xô nước và dẻ lau, bắt đầu lau sân thượng. Khó khăn nhất là giai đoạn xách nước lên cầu thang, còn việc lau thì rất nhanh chóng. Sân thượng vốn được lau dọn mỗi ngày nên rất sạch, tôi lau không mấy vất vả.
…Đó là trừ khi không có Ngạo Quân.
Khi tôi lên đến nơi, cậu ta rõ ràng không có ở đây. Thế mà khi lau được hơn nửa sân thượng, thằng nhãi chết tiệt ấy lại từ đâu ra, một chân ngông nghênh đá đổ cái xô. Nước từ đó lênh láng chảy ra, nhếch nhác của một khoảng sân thượng sạch đẹp.
– Cút đi! – Đã gây sự còn tỏ ra là người bị hại, Ngạo Quân gằn giọng đuổi tôi, cánh tay thẳng một đường đến ngón trỏ chỉ về phía cửa.
Bộ dạng này có phần hung hăng hơn, nhưng rất giống lần đầu tiên tôi đến. Cũng là mái tóc bồng bềnh lãng đãng vài sợi bay trong gió, mắt hồ ly nhỏ hẹp nguy hiểm, nét mặt trong trẻo nhưng lạnh lẽo, môi cam nhạt, mũi thanh tú, chiếc caravat hờ hững tung bay dật dờ trong gió.
Cậu ra vẫn như ban đầu, xa cách và lạnh lùng, ngạo mạn mà cũng thật cô đơn. Chỉ có tôi là khác đi. Lần đó tôi nhường, nhưng lần này thì không đời nào.
– Nghĩ mình đang làm cái gì vậy? – Đứng vững vàng trên hai chân của mình, tôi nâng mặt nhìn Quân, lạnh lùng hỏi.
Không trả lời tôi, Ngạo Quân nhếch môi cười đầy khinh bỉ và xa lạ.
– Cậu nghĩ tôi muốn ở trên này cùng một thằng nhãi không hiểu chuyện như cậu sao? Nên biết, tôi đang làm sạch chính cái nơi mà cậu đứng, ngồi, nằm, lăn lê bò càng cùng với một nữ sinh nào đó đấy. – Tôi càng nói càng lớn tiếng, mắt nóng ran lên vì giận, cổ họng cũng có gì đó nghẹn lại. Mặc dù tôi là người đã lừa gạt trước, nhưng cậu ta đối với tôi quá khốn nạn. Giả vờ say đắm chỉ để cởi áo tôi ra và kiểm tra mọi thứ. Vậy mà tôi lúc đó lại định làm gì thế này? Chết tiệt!
Đáp lại sự tực giận của tôi, Ngạo Quân không cười nữa, nhưng cái nhìn kia đầy diễu cợt và trào phúng.
Đột nhiên, tôi muốn tránh ánh mắt ấy, cái nhìn như biết tất cả, cái nhìn cao ngạo và coi thường. Chân tôi tự động nhấc lên muốn chạy đi, mặc dù không xác định sẽ chạy đi đâu, cũng không có sự chuẩn bị ứng phó nào khi giám thị kiểm tra kết quả lao động.
Tôi lao về phía cửa, nhưng rồi vai lại bị kéo ngược lại. Cơn đau còn chưa dứt làm tôi tái mặt, người theo phản xạ co lại, răng cắt chặt môi.
Cả người tôi bị quay mạnh, khi lấy lại cân bằng thì đã đối diện với Quân.
Ánh mặt cậu ta lúc này nguy hiểm hơn trăm lần ban nãy, lạnh lẽo và âm lãnh như đôi mắt của loài rắt hổ mang. Bàn tay thon dài trắng muốt đang lần mở cúc áo sơmi của tôi.
– Cậu làm gì? – Tôi không kìm được cơn hoảng sợ trong lòng, hét lên rồi đẩy ta Quân ra, kịch liệt quay đầu bỏ chạy.
Chân ngắn đương nhiên không nhanh bằng chân dài, tôi bị tóm lại, rồi bị thằng nhãi ấy vô nhân đạo ép vào tường. Chiếc áo sơmi tội nghiệp bị giật đứt hai cúc đầu, một bên bị kéo xuống tận vai.
Tôi tự biết không đủ mạnh để vùng vẫy, chỉ nhắm nghiền hai mắt sợ hãi. Nhưng thật lâu vẫn không thấy gì, tôi ngây ngốc mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt Quân đang dán trên vai mình.
Theo đường mắt ấy, tôi cũng tự xoay mặt nhìn vai, phát hiện những vết bầm tím hình ngón tay in hằn trên da. Phòng tắm của ký túc xá không có gương, tôi không hề phát hiện ra, cũng không để ý cho đến bây giờ. Hèn gì nó đau đến thế này. Mẹ kiếp! Cậu đã thấy cậu làm gì chưa Ngạo Quân?
– Đau! – Quân đưa tay bóp vào chỗ thâm tím làm tôi đau tê tái người, chỉ muốn đạp cậu ra một cái văng ra xa mà thôi.
– Em… làm gì với thằng khốn nào? – Chất giọng khàn xa cách và lạnh lẽo hơn gấp bội, đôi mắt hồ ly kia đỏ hẳn lên, long sòng sọc những vằn máu.
Cái gì? Làm gì với thằng nào? Mẹ kiếp! Muốn chửi thể vào mặt thằng nhãi này quá. Hắn còn không biết người gây ra là ai sao?
Tôi trừng mắt không nói, nhìn thẳng vào mặt Ngạo Quân, bao nhiêu giận dữ đều biểu đạt qua ánh mắt. Nhưng thằng nhãi ấy đích thị là bị mù, đã thế còn dùng hai tay siết lấy vai tôi đau đến bật khóc.
– Hai người… – Bật ngờ, giọng nói thứ ba rời rạc vang lên.
Cả tôi và Quân đều quay sang nhìn. Là Nguyệt với gương mặt đỏ bừng bì giận dữ cùng đôi mắt mở lớn. Phải rồi, quần áo tôi lúc này, tư thế của chúng tôi lúc này, hoàn toàn có cơ sở cho cậu ta nghĩ bậy.
– Câm miệng và cút đi! – Không thèm giải thích, cũng không để tôi giải thích cho cả hai, Ngạo Quân gằn giọng.
Nguyệt lập tức “cút”, hơn nữa còn chạy rất nhanh.
Sân thượng trong tíc tắc lại chỉ còn hai đứa. Quân quay về tập trung siết vai tôi: “Là thằng nào?”
– Còn ai ngoài thằng khốn là cậu. – Tôi tức đến không kìm nổi, gào lên trong khi nước mắt ứa ra vì đau và ấm ức.
Mắt hồ ly nheo nheo như ngẫm nghĩ, cánh tay cậu ta cũng theo đó mà lới lỏng hơn. Tôi nhân lúc sơ hở đẩy cậu ta ra, bất chấp chạy xuống bên dưới, tay ghì chặt lấy cổ áo mình. Tôi nghĩ Ngạo Quân không đuổi theo, chứ không chân cậu ta dài thế tôi chạy thế nào cho kịp.
Tôi chạy một mạch về ký túc xá, mặc kệ mọi thứ, kể cả cơn thịnh nộ của giám thị khi thấy sân thượng nhếch nhác, cũng kệ luôn chuyện có thể ngày mai cả trường sẽ đồn ầm lên về chuyện củ

của tôi và Quân từ miệng Nguyệt. Đương nhiên, tôi nghĩ nó sẽ rất mặn vì được dặm thêm nhiều.
Cắm đầu chạy vô phòng, tôi khóa trái cửa rồi ùa lên giường. Tự nhiên lúc này tôi cảm thấy thật mệt mỏi, nước mắt cứ thế chảy ra, cơn đau ở vai chẳng còn thấm thía với sự sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng.
Tôi đã luôn ngăn mình không được khóc, luôn giữ mình bình tĩnh, không xúc động, lúc này dường như giọt nước tràn ly, tôi không ngăn nổi mình thổn thức. Thực sự tôi rất sợ! Cuộc sống một mình lạ lẫm, không còn chỗ dựa làm tôi hoang mang. Tôi rất nhớ ba, nhớ con xóm nhỏ, nhớ những êm đềm xưa cũ, nhớ ba cậu bạn thân và cả Thế Anh nữa.
Để quên triệt để một người sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng thực chất việc còn nhớ không có nghĩ là còn yêu. Đối với Thế Anh, có đôi lúc bất chợt nghĩ đến, tôi thấy chạnh lòng một chút, nhưng người đã tổn thương mình, tôi không bao giờ phí phạm tình cảm. Cảm giác vốn vô hình, còn hồi ức thì rất rõ ràng trong trí nhớ. Vì vậy mà có những lúc, người ta hết yêu nhưng vẫn có khi nhớ.
Nằm cuộn tròn người trên giường, tôi để mặc nước mắt nóng hổi thấm ướt gối. Tôi chỉ là người rơi vào đầm lầy, cố tỏ ra bình tĩnh, không vùng vẫy quẫy đạp chính là vì như vậy sẽ càng chìm nhanh hơn. Thật tuyệt làm sao khi thay vì chìm nhanh, tôi chỉ chìm dần mà thôi.
Sau khi khóc, tôi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, khi mở mắt ra đã là năm giờ chiều. Căn phòng tĩnh lặng héo hắt, rèm cửa được kéo lại, điện không bật, nên khá mờ nhạt u ám. Tôi ngồi dậy, mắt ráo hoảnh đảo quăn căn phòng. Một sự trống trải tê tái ùa về trong lòng làm tôi nhớ đến những ngày một mình sống trong căn phòng thuê trên khu biệt lập. Nằm trên đồi cao, gió cứ thế rít lên cả ngày lẫn đêm làm người ta hoang mang và tự thấy mình nhỏ bé. Có những đêm thức trắng không ngủ, tôi nằm tự ôm mình, cả người run lên vì lạnh và vì tiếng gió đập vào mái tôn ồn ào. Tôi thực chất không muốn một mình. Dù không hay nói, nhưng tôi rất cần có tiếng nói và bóng người bên cạnh.
Người ta bảo khóc xong một trận, lòng sẽ dễ chịu hơn. Giờ tôi mới hiểu, thứ dễ chịu trong lời đồn đại đó chính là cảm giác trống rỗng đến ngơ ngạc. Không thể gọi là thanh thản, mà phải gọi là hốc hác. Sẽ

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT