watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9456 Lượt

chẳng gì đọng lại trong lòng, mọi thứ đều nhẹ tênh như không hề tồn tại.
Tôi duy trì tình trạng đó đến tận khi đi làm về. Lại trở về với căn phòng lạnh lẽo và quá cô tịch, tôi sợ đến mức không dám thở mạnh, sợ rằng khi nghe rõ cả tiếng thở của mình, sẽ càng nhận thức rõ hơn về sự hoang vắng hiện tại.
Nhắm mắt tự vỗ về mình bằng suy nghĩ mọi chuyện sẽ ổn, tôi ngủ chập chờn không sâu, cả đêm giật mình tỉnh lại rất nhiều lần, thế nên buổi sáng cảm thấy cả người vô lực, cực kỳ mệt mỏi.
Bỏ bữa sáng, tôi đi thẳng lên lớp. Vì cố tình đến vào sát giờ vô lớp nên mọi người đều đã đông đủ. Tưởng là bọn họ sẽ xì xầm đủ điều khi thấy tôi, hoặc thậm chí nói thẳng vào mặt tôi, nhưng tất cả chỉ là im lặng. Trừ Nguyệt lấm lét nhìn tôi ra thì chẳng ai thèm chú ý.
Buổi học lại bình lặng như mọi ngày, chỉ khác một chút là tôi không hề tập trung nghe giảng vì buồn ngủ và đau đầu. Còn đang phân vân có nên gục xuống ngủ hay không thì bàn trên đưa xuống cho tôi một tờ giấy gấp nhỏ.
Nội dung thế này: “Bảo anh trai An tha cho Nguyệt đi. Làm ơn!”
Tôi nhìn mà chẳng hiểu gì. Ngạo Quân thì liên quan gì đến tôi? Chính vì vậy chỉ khô khốc hồi âm: “Chuyện gì?”
Tờ giấy mau chóng trở về với nét chữ run run: “Ngạo Quân nói sẽ làm cho Nguyệt vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trong trường này nữa.”
Hóa ra là cậu ta đã đi thu dọn chuyện hôm qua. Tôi điềm tĩnh trả lời: “Dù sao cậu cũng đâu có hé ra chuyện gì. Yên tâm đi! Không sao đâu!”
Câu trả lời của tôi lại không làm Nguyệt hài lòng. Tôi nhận lại tờ giấy mà chẳng biết phải nói gì: “Ngạo Quân nói, nếu Nguyệt im lặng thì sẽ chỉ bị đuổi học, nếu nói ra thì cả nhà sẽ phá sản.”
Ngạo Quân lạnh lùng, tôi biết. Thằng nhãi ấy rất nguy hiểm, tôi cũng biết. Nhưng mà cái này thì có vẻ quá nặng tay. Giống như việc Nguyệt đi lên sân thượng là một cái tội, dù có tiết lộ chuyện gì hay không thì cũng sẽ bị phạt. Đột nhiên tôi thấy lạnh người, đờ đẫn quay sang nhìn, bắt gặp cậu ta đang gục đầu ngủ. Nguyệt chỉ đi lên sân thượng mà bị như thế. Tôi lừa gạt cậu ta một thời gian dài như vậy thì sẽ bị xử đến mức nào đây?
Vì không tìm ra câu nào để nói, tôi quyết định không trả lời Nguyệt, dứt khoát gục đầu xuống bàn. Cậu ta chẳng lẽ nghĩ giữa tôi và Ngạo Quân có quan hệ mờ ám? Nếu không thì vì cái gì mà dám tin tưởng rằng tôi có thể lay chuyển suy nghĩ của Ngạo Quân? Thật là ngại quá! Tôi và cậu ta không những không có cái quan hệ gì gì đó mà còn sắp trở thành kẻ thù rồi đây. Chỉ sợ tôi mở miệng ra nói, thằng nhãi ngang ngược đó sẽ nhất quyết làm ngược lại cho bõ tức.
Chương 13

Buổi chiều hôm nay có tiết học, nhưng những học sinh bị phạt lao động thì sẽ phải quét dọn mà không được lên lớp cho đến khi làm xong việc. Chiều nay bài học khá quan trọng, là căn bản trong những bài tiếp theo, vì vậy mà cả ba đều đến gặp thầy giám thị để phân chia công việc từ sớm.
Không hiểu vì sao thầy ấy không phát tiết về đống lộn xộn trên sân thượng hôm qua, lại còn giao cho tôi tiếp tục lau sân thượng. Trường có rất nhiều dãy nhà cao, nhưng chỉ một dãy chính giữa có sân thượng. Chính vì vậy lau sân thượng tức là tôi sẽ kết thúc công việc trước và có thể trở về lớp.
Mặc kệ Ngạo Quân có ở trên đó hay không, tôi hăng hái xách nước lên lau dọn. Phải tranh thủ cho kịp tiết học, nếu không học bổng quý sau của tôi đi tong.
Không tự nhiên mà sân thượng thường xuất hiện trong tiểu thuyết và truyện tranh. Ở trên cao nhìn xuống, thực sự cảm giác rất an nhiên tự tại. Hơn nữa còn có nắng và có gió, cảm giác một mình một cõi vô cùng thoải mái.
Tôi tranh thủ dang tay tận hưởng chút thoáng đãng, hít sâu cho đầu óc thoải mái, rồi lập tức bắt tay vào công việc.
Lau xong sạch sẽ thì sân thượng nắng hơn ban nãy, gió gom mây về một góc trời, nắng không bị cản nên không khí trở nên ấm hơn. Đà Lạt mà, rất hiếm ngày nắng gắt, thông thường thời tiết rất dịu dàng, như một cô nàng có chút lạnh lùng nhưng xinh đẹp với gò má ửng hồng.
Tôi thở hắt ra, hài lòng với sân thượng sạch bóng, sau đó nhanh chóng đem dụng cụ cất đi rồi trở về lớp.
Những ngày tiếp theo trong tuần bị phạt, tôi vẫn được giao cho lau sân thượng. Đến bản thân tôi cũng cảm thấy có gì đó không đúng ở đây, thế mà kỳ lạ là Nguyệt và Ly không hề lên tiếng kêu ca gì. Tôi không phải người theo chủ nghĩa tiêu cực, nhưng mà được giao cho việc nhẹ nhàng, lại không thấy Ngạo Quân xuất hiện phá đám làm tôi cảm thấy rất lạ, có chút cảm giác không tin mọi chuyện lại trở nên dễ dàng đến thế.
Tuần phạt kết thúc, cả ba chúng tôi lại lên văn phòng để nghe thêm vài lời răn đe, cảnh cáo nếu còn tái phạm sẽ bị hạ hạnh kiểm. Nghe đến hạ hạnh kiểm, tôi thật sự có chút lạnh người. Đông Anh có quy định học sinh có hạnh kiểm không tốt, vi phạm lỗi bị nhắc nhở nhiều lần, dù học tốt đến mấy cũng không được nhận học bổng. Thôi thì từ nay tôi sẽ bớt đanh đá để tránh ảnh hưởng đến chuyện học tập vậy.
Trên đường trở về lớp, điện thoại rung lên trong túi áo khoác vì nhận được cuộc gọi của bà Hạnh.
– Con chuyển ra khỏi nhà rồi à? – Bà ta hỏi tôi.
– Ừ.
– Sao vậy? Ở đây có mọi người không phải tốt hơn ở một mình sao? – Nghe đến đây, tôi nhận định Ngạo Quân chưa nói gì với bà ta.
– Ngạo Quân biết tôi không phải con bà.
– Vậy là… – Giọng bà Hạnh run run.
– Không. Cậu ta chỉ biết tôi lừa bà thôi. – Tôi hiểu bà ta đang lo lắng quá khứ của mình bị lộ.
– Con… không nói chuyện của cô thật hả?
– Bà đã trả lại mọi thứ, tôi cũng sẽ giữ đúng lời hứa. Không còn chuyện gì nữa thì tôi cúp máy đây. – Nói là nói thế, nhưng mà tôi không đợi bà ta nói thêm đã cúp máy. Đối với người phụ nữ ấy, tôi thiết nghĩ mình chẳng còn chút gì để dây dưa.
*
Sau tuần bị phạt, tôi không trở lại sân thượng nữa. Hành động của Ngạo Quân hôm đó ít nhiều vẫn còn ám ảnh trong lòng nên tôi có chút sợ hãi không dám đến gần cậu ta. Thay vào đó, tôi tạo cho mình thói quen đến thư viện đọc sách. Cũng chỉ còn vài ngày nữa là kỳ thi dành học bổng quý thứ hai sẽ diễn ra. Lần trước có Ngọc cùng ôn tập, hai cái đầu dù sao cũng tốt hơn một, thế mà điểm của tôi vẫn không cao, cho nên lần này còn một mình, tôi cần phải lỗ lực gấp đôi, gấp ba. Thực ra, với số tiền trong tài khoản mà bà Hạnh trả lại, tôi không cần đến những học bổng này. Ở Đông Anh, nếu đạt đủ các học bổng của trường trong suốt ba năm cấp ba và không bị hạnh kiểm yếu sẽ được miễn tốt nghiệp, hơn nữa còn nhận được học bổng danh giá của đại học Harvard. Về chuyện này tôi đã tìm hiểu kỹ, cũng đã hỏi qua các thầy cô. Mặc dù tôi chỉ học ở đây năm lớp mười hai, nhưng nếu từng học ở những trường có học bổng định kỳ thì kết quá học tập của tôi khi ấy cũng sẽ được tính. Hai năm học ở Trung Anh, học kỳ nào tôi cũng có học bổng, bây giờ chỉ cần giành đủ ba học bổng ở Đông Anh thì sẽ có cơ hội. Riêng về chuyện bị đuổi học, vì đã đạt nhiều giải cho trường ở các kỳ thi tỉnh nên tôi được thầy hiệu trưởng cho qua, không viết vào học bạ tội đánh giáo viên, chỉ đơn giản xem như một học sinh rút học bạ chuyển trường. Như vậy tức là hiện tại tôi chưa bị lỗi hạnh kiểm nào. Nhưng khó khăn không chỉ có bấy nhiêu thôi đâu. Đông Anh toàn những tinh anh tuyển chọn, học bổng lại chỉ có một, nếu có người đạt cùng kết quả thì sẽ có một đề thi dành cho cả hai do giảng viên đại học Harvard soạn.
Ai đó đặt xuống trước mặt tôi một chồng sách rất cao. Chỉ đơn giản nghĩ là có người cũng đang cần ôn tập nên tôi không ngước lên nhìn.
– Cậu muốn cướp học bổng Harvard của tớ hả Minh An? – Một giọng nam gọi đích thị tên tôi.
Lúc này tôi buộc phải ngẩng lên. Đứng trước mặt tôi là một người con trai có gương mặt rất trắng trẻo, ngũ quan sáng sủa rành mạch, vầng trán cao, mắt sáng tinh anh, nhìn tổng thể thì vô cùng tuần tú và thông minh.
Tôi nheo mắt nhìn, không mở miệng trả lời khi chưa biết đối phương là ai.
– Tớ là Đỗ Hoàng Minh Nhật. – Chàng trai tự giới thiệu một cách cao ngạo.
Đỗ Hoàng Minh Nhật? Nếu không phải trùng tên thì cậu ta chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho học bổng Harvard. Hai năm liền đều có thành tích tốt, học bổng lĩnh đầy đủ, chơi thể thao giỏi, thân thiện với mọi người, được các thầy cô đánh giá cao về đạo đức, hơn nữa còn có IQ rất cao. Tôi đã tìm hiểu về thành tích của cậu ta nhằm xác định đối thủ, chỉ không tìm hiểu về diện mạo vì thiết nghĩ học sinh Đông Anh không đẹp rạng ngời thì cũng sẽ đẹp, cho nên không cần phải biết mặt mũi làm gì.
– Phải! – Lúc này tôi mới lên tiếng trả lời câu hỏi của cậu ta. Thi cử không phải là đánh trận mà phải bí mật hay đánh du kích, tôi chẳng việc gì phải giấu mục tiêu của mình.
– Cậu là nữ sinh tuyệt vời nhất mà tớ biết! – Minh Nhật ngồi xuống ghế đối diện, mỉm cười nhận xét về tôi dù chỉ mới tiếp xúc vài phút.
Với câu nói này, tôi chỉ còn biết chớp mắt rồi lại tập trung vô đọc sách, nhưng cuốn sách của tôi bị kéo đi rồi gập lại không thương tiếc.
– Ôn tập sai hướng rồi. Cái này chỉ giúp được trong đề thi lần một thôi. – Người cướp sách của tôi là Minh Nhật.
Tôi

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT