watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9462 Lượt

sướng. – Tôi phát hiện ra lúc này mình cũng có thể nói dối khá trơn tru, hơn nữa mắt cũng không bị chớp liên hồi.
– Em nói dối! Em không phải người như vậy! – Quân xoay hẳn người lại, hay tay ghì chặt lấy vai tôi.
Tại sao lại dùng sức mạnh như vậy chứ? Tôi rất đau cậu có biết không?
Nhưng tôi không cố gắng vùng vẫy nữa, chỉ nhìn thẳng vào mắt Quân như muốn nói mình đang nói thật.
Có lẽ cậu ấy đã tin, không nói gì thêm nữa, cũng không nhìn tôi nữa, chỉ lặng lẽ ra khỏi phòng. Cái dáng cao liêu siêu tự nhiên trở nên rất cô đơn trong mắt tôi.
Những điều tốt đẹp luôn có một hồi kết. Tôi đã sớm học và chấp nhận sự phũ phàng này. Có lẽ những ngày tháng sống không phải quá lo về tương lai của tôi đã kết thúc. Đã đến lúc quay về những khoảng không một mình, không còn những bóng người đi qua đi lại và căn nhà luôn nhộn nhịp nữa.
Tôi bỏ qua cơn đau từ vai và cổ tay, bỏ qua cơn say quay cuồng đầu óc, rời khỏi giường, định thu dọn quần áo và sách vở của mình thì bà Hạnh gọi điện thoại tới.
– Cục cưng à, mẹ đi công tác với ba lúc con còn ở trường nên không chào con được. Ở nhà giữ gìn sức khỏe nha! Về sẽ có quà cho con. – Tôi nghĩ ông Hùng đang ở bên cạnh.
– Không cần đâu. – Tôi và bà ta chẳng còn lí do gì để gặp lại nhau.
– Sao thế con yêu, có chuyện gì à?
– Tôi có chuyện, bà thì không đâu. – Dứt lời, tôi cúp máy. Thái độ của bà Hạnh rỗ ràng ông Hùng đang ở ngay bên cạnh, do đó hông tiện để nói chuyện, hơn nữa có lẽ cũng không cần phải nói. Chờ khi bà ta về, không thấy tôi đâu sẽ gọi điện, hoặc là Ngạo Quân sẽ nói cho bà ta biết thôi.
Đồ đạc của tôi không nhiều, dồn lại chỉ một balô và một thùng sách, rất gọn gàng để rời khỏi. Nhìn lại căn phòng một lần nữa, tôi cẩn thận đóng cửa lại, sau đó gõ cửa phòng Quân.
Bên trong không có người trả lời, tôi tự ý mở cửa đi vào. Dù sao cũng là lần cuối cùng chạm mặt nhau ở nhà này, tôi không cần phải giữ ý nữa.
Ở trong phòng, Quân đang ngồi bên bàn trà uống rượu. Nhìn thấy tôi, bàn tay đang nắm ly rượu của cậu ấy siết lại một chút, mặt đanh cứng rõ ràng.
– Muốn gì? – Từ ánh mắt đến giọng nói đều đầy vẻ thù hằn.
Tôi im lặng không trả lời, đi đến gần hơn, đặt phong bì tiền lên bàn: Đây là tiền tiêu vặt mà ba cậu cho tôi, tôi chưa có đụng đến, và cả tiền ăn ở của tôi trong thời gian qua. – Tôi nghĩ mình không nên ở trong phòng này quá lâu nên rời khỏi. Thực ra thì tiền đó tôi có dùng khi cần mua sách hay có việc cần tiền mà chưa có lương, nhưng khi có lương thì tôi bù lại số tiền mình đã lấy ra nên có thể xem là còn nguyên không mất xu nào.
À phải rồi, còn một việc nữa mà tôi chưa xong nên phải xoay người lại: Chiếc xe đang ở tiệm sửa xe Long Hân trên đường Lê Hồng Phong. Kêu người qua lấy nhé! – Thế là xong, tôi dứt khoát rời khỏi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tôi đã trả hết những gì họ cho tôi, nhưng mà nói chung cũng vẫn còn nợ lại nhiều. Ở căn nhà này, ít nhất có người hỏi tôi muốn ăn gì, có khỏe hay không, hôm nay đi học có mệt không, ít nhất vẫn có người nói chuyện với tôi, vẫn còn tiếng nói tiếng cười xung quanh. Nó vui hơn cái thế giới trước khi tôi đến đây nhiều lắm!
*
Tôi trở lại Đông Anh, xin lại căn phòng ký túc xá lúc trước ở cùng với Ngọc, và đương nhiên tôi phải ở một mình, không có bạn cùng phòng.
Vừa sắp xếp đồ đạc vào chỗ của nó, tôi vừa cố trấn an mình đừng suy sụp. Cảm giác lúc này thật giống với cái ngày tôi bị đuổi ra khỏi nhà, một mình đi tìm phòng trọ, một mình sống ngày qua ngày. Khi ấy, tôi vẫn khóc mỗi đêm vì sợ hãi và tuyệt vọng. Ba bị bắt, tài sản bị lừa hết, tương lai phía trước với một đứa ỉ lại như tôi hoàn toàn đen tối. Sống một mình, mỗi ngày tôi đi học, ở trường về lại đi làm, đêm về đến phòng thì hoàn toàn yên ắng, lâu lâu chạnh lòng khi đi ngang qua một phòng trong dãy phòng trọ khi mà họ đang quây quần cùng ăn tối.
Tôi cần phải làm quen lại với cuộc sống một mình, buộc phải dẹp bỏ những cảm xúc không cần thiết đi mới được, vì tôi sẽ còn tiếp tục tình trạng đơn độc này rất lâu
Chương 12

Trở lại làm việc sau mấy ngày nghỉ, tôi cảm thấy mình tự nhiên trở nên lạ lẫm rất nhiều, cứ như người mới đến làm lần đầu. Đầu tuần không đông khách cho lắm, tôi vừa làm vừa thơ thẩn, lòng có chút trống rỗng khó định hình.
– Em ốm nặng lắm hả An? – Chị Hiền đột nhiên hỏi khi tôi vô bưng nước.
– Dạ không chị. – Tôi chỉ bị ngộ độc một chút thôi.
– Thế sao nhìn em mệt mỏi vậy? Như người không có sức sống ấy. – Chị Hiền nghi hoặc đặt tay lên trán tôi kiểm tra.
– Nhìn em tệ lắm ạ? – Tôi không nghĩ mặt mình lại khó coi đến vậy. Trước giờ tôi là đứa buồn vui chỉ để trong lòng thôi mà.
– Giống như không có linh hồn. – Chị Hiền thở dài nhận xét.
Trông tôi tệ đến thế sao? Như thế này không được rồi! Buồn phiền không phải là cách giải quyết vấn đề, cũng không làm mọi chuyện đi đến đâu, tôi vốn không làm chuyện vô ích. Không được buồn nữa! Phải cố gắng cân bằng mọi thứ! Sẽ không có ai vì một chuyện mà buồn cho đến chết vì già.
Người ta nói điều khiển trái tim là điều khó nhất, nhưng tôi lại khá giỏi trong việc điều khiển tâm trạng và cảm xúc của mình. Với tôi nỗi đau thể xác khó vượt qua hơn nhiều. Điển hình như lúc này, khi mà tôi cần trèo tường nhưng hai vai và cổ tay phải đều đang rất đau.
Cố gắng lấy đà một lần nữa, tôi nhảy lên bám vào tường, nhưng cơn đau buốt dội đến làm tôi lại phải thả tay ra. Ngạo Quân ơi là Ngạo Quân! Cậu thật biết cách hại tôi đó. Giờ tôi phải làm sao để vào trong đây?
– Ở nhà tôi một thời gian thì quên cách trèo tường rồi à? – Mẹ kiếp thằng nhãi ấy, vừa nghĩ đến là đã xuất hiện.
– Phải! – Tôi chẳng muốn nói nhiều.
Mặc kệ Ngạo Quân đứng nhìn, tôi lại lấy đà lần nữa, cố nhảy mạnh hơn để trèo lên, nhưng mà chính nhờ vậy cơn nhức nhối lại càng mạnh mẽ hơn. Tôi buộc phải buông tay ra, khom người, cắn chặt môi để không bật ra tiếng.
Hít một hơi thật sâu, tôi quyết tâm lần này sẽ cắn răng chịu đau, nhất định phải trèo vào bên trong được. Tôi còn phải học bài, ngủ và mai đi học nữa.
– Nếu cậu cầu xin, tôi sẽ mở cổng cho cậu. – Đi đến chỗ cổng trường, Ngạo Quân co một chân làm điểm tựa, một tay nhàn rỗi bỏ túi quần, tay kia xòe ra chùm chìa khóa.
Cầu xin? Quên đi là được rồi đấy! Với một đứa không có gì như tôi, thứ duy nhất còn xót lại chính là lòng tự trọng.
Không thèm trả lời Ngạo Quân, tôi lấy đà một lần nữa, cố gắng bật lên thật mạnh, bám hai tay vào tường, gồng người vươn lên. Cơn đau tê tái làm tôi phải cắn môi mình, nhưng lần này quyết định không buông tay. Cuối cùng tôi cũng trèo lên được, nhưng đổi lại tay và vai tôi đau đến nỗi ứa nước mắt.
Tôi ngồi lại trên tường, cúi người ôm tay mất một lúc khá lâu mới nhảy xuống. Không biết Ngạo Quân đã về chưa hay còn đứng trước cổng, tôi mặc kệ, đi vào ký túc xá, dù sao cũng không muốn đối mặt hay trò chuyện.
Căn phòng ký túc xá lạnh lẽo và im ắng hơn rất nhiều, khác hẳn với lúc trước khi tôi ở với Ngọc. Vì Ngọc có thói quen phải nghe nhạc mới ngủ được nên lúc trước mỗi khi tôi đi làm về thì trong phòng luôn có tiếng nhạc nho nhỏ dịu dàng vang lên từ chiếc loa đọc USB. Khi ấy phòng khá ấm, không vắng lặng, lạnh lẽo như lúc này.
Tôi lặng lẽ đi vào phòng, lấy sách vở ra học bài. Trước đây tôi đã từng tưởng tượng đến cảnh lủi thủi này, khi mà Ngọc trở về trường sau khi kết thúc khóa giao lưu, chính vì vậy mới không để bản thân quá gần gũi với cậu ấy. Tôi rất sợ mất đi những gì thân thuộc, chính vì vậy mới không cho mình thân thuộc với bất cứ điều gì. Khi mà con người ta đã mất mát đến mức sợ hãi, họ sẽ muốn mình là kẻ trắng tay, để không phải mất thêm điều gì nữa.
*
Trước mặt mọi người, trên danh nghĩa, tôi vẫn là em gái không cùng huyết thống với Ngạo Quân. Người ta nói thương nhau thương cả đường đi, nhưng mà đám con gái trên lớp thương Ngạo Quân, còn đối với tôi thì vô cùng ghét. Có lẽ bọn họ đã đọc quá nhiều tiểu thuyết cùng truyện tranh, thấy quá nhiều cảnh con vợ và con chồng yêu nhau, nên mới ghét tôi đến như thế. Nói về điều này tôi thật cảm thấy họ lo lắng quá thừa thãi, Ngạo Quân bây giờ có lẽ căm ghét tôi đến tận xương tủy. Mà không, có khi coi thường tôi đến mức chẳng buồn ghét.
Thằng nhãi ấy, từ ngoại hình đến tính cách đều rất khó gần. Đôi mắt hồ ly nhỏ dài lạnh lẽo, nét mặt không cảm xúc, kiệm lời và thờ ơ, thế nhưng đã từng ở trong bệnh viện chăm sóc tôi, ăn lòng đỏ trứng cho tôi, cho tôi uống rượu cậu ấy ngâm, còn tâm sự với tôi về sự cô đơn của mình. Trong lòng cậu ấy, tôi không rõ là tình cảm người nhà hay trai gái, nhưng mà tôi biết mình có vị trí trong đó. Tổn thương chỉ thật sự hiện hữu khi nó đến từ người mình coi trọng mà thôi.
Sáng nay, khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của cậu ấy nhìn tôi khi đi vào lớp, tôi tự hỏi có phải mình đã làm tổn thương Ngạo Quân rồi không?
Tôi chưa từng đòi hỏi cậu ấy phải tốt với tôi, nhưng tổn thương ấy thật sự làm tôi áy náy. Đồng ý là ai cũng phải chịu trách nhiệm với quyết định của mình và quan tâm tôi là lựa chọn của Ngạo Quân, nhưng tôi không thể vô

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT