|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nước đục thả câu:
-Quỷ sứ, thích tôi sao không nói sớm.
-Be………ệnh. Ai thích mày?
Hỡi trời, chúng nó càng cười ngặt nghẽo, có đứa cười còn chảy nước mắt. Dung còn dựa cả vào con Hằng bán chanh , ôm bụng cười.
Bách nhục xuyên tim, nhìn quanh nhìn quất kiếm cái hố. Tôi gào rú muốn giết chết cái lão quản trò, xoay thế nào mà nhiều đến vậy. Lúc xoay tôi đã ở trước mặt Dung, nhưng tôi tính toán sai, nên xoay mặt lại tiến về phía Long con. Tôi bóp mạnh hai tay, thằng Long con la oai oái, trở về chính giọng:
-Đau tao, đau, thằng trời đánh.
Vứt hai bàn tay xấu xí, tôi lầm bầm gầm mặt trở về chỗ. Nàng vẫn nhìn tôi cười nắc nẻ. Tôi thầm kêu khổ:
-Cười cái gì không biết, mình vì ai đó mà chịu nhục còn cười.
Lớp tôi vốn có truyền thống thù dai, làm điều tốt thì nó vu là tán gái, nên những thằng mà tán gái thì nó ghép cho thành dê công khai. Vì thế đến trò chột chân đá bóng, mỗi bên năm cặp. Tôi với thằng Long con bị bế vào sân, cả lũ trai gái hè nhau giữ chặt, cột chân hai thằng lại. Nhìn các cặp khác mà ghen ăn tức ở.
Nhục chí anh hùng, tôi với Long con ôm eo nhau, hai tay chĩa thẳng ra, xông vào chiến trận. Kiểu như khiêu vũ giữa bầy cừu vậy, Đụng thằng này, đá đít thằng kia, cốc đầu đứa nọ. Lớp tôi cổ vũ cười nghiêng ngả. Cuối cùng banh bóng chẳng thấy đâu mấy thằng con trai hè nhau nhảy vào đè lên nhau , loạn cả một khoảng sân trường.
Khỏi phải nói, gian nan mới thể hiện được tấm lòng, nàng lôi tôi ra khỏi cả đám hỗn mang, kéo tay tôi chạy về trại. Mặt mũi tôi bị đè cho méo dạng. Không biết thằng nào trong lúc vô ý còn cho răng môi tôi lẫn lộn. Thấy mặn mặn trong miệng.
Nhưng đi với nàng, đành phải giữ lại trong miệng, chứ chẳng bao giờ dám phun ra. Sợ nàng lo lại chăm sóc thì quê lắm. Con trai mà, yếu đuối với cái gì, chứ có mặt người mình yêu thương, phải cứng cáp lên chứ.
Buổi tối hôm đó, bốc trúng cái hộp cơm thịt luộc. Xong , đen rồi. Ngồi cạnh nàng nữa, làm sao mà ăn đây. Cái vết thương trong miệng thì còn , ăn mắm ớt vào thì khỏi nói, rát đến từng milimet luôn. Tôi ậm ừ, trệu trạo nhai cơm trắng với thịt.
Phong mập nhìn tôi, vẻ thông cảm:
-Ế, T, sao mày không ăn thịt, còn không chan mắm vào nữa vậy?
– Ờ, ờ………..tao, ăn chay.
Hết đường, tôi lại nghĩ ra cái trò ăn chay, nàng nhìn tôi vẻ băn khoăn khó hiểu:
-Không ăn , ăn chay thì để tao nhé!
Tôi im lặng và đau lòng nhìn từng miếng thịt của tôi chuyền qua cái hộp cơm của nó. Đau lòng, cầm đũa và cơm trắng với rau sống, bát cơm chan đầy nước mắt.
Nàng nhìn tôi, cười mỉm. Không nói gì cả, chỉ huých nhẹ tay vào tôi, tôi ngơ ngác nhìn lại mà chẳng hiểu lí do gì.
Ăn cơm dọn dẹp xong, cả lũ ngồi trong trại bắt đầu lôi bài ra đánh quẹt nhọ nồi. Không hiểu chúng nó nghĩ cái gì, đem nhọ nồi hòa với nước, ai đánh thua bị quẹt và đuổi ra. Trai gái bình đẳng, một sòng cả . Một tiếng sau là thấy toàn thổ dân. Con gái có râu, con trai lông mày lá liễu, nhìn thế thôi là buồn cười rũ rượi.
Chán chê, để nguyên cả bộ mặt như thế, chúng tôi xếp vòng tròn quanh người thằng Bình boong nghe nó chơi đàn. Lâu lâu, mấy đứa nghịch ngợm còn nắm tay nhau lên nhảy dập dình. Nổi hứng, tôi nắm tay nàng, lên hòa chung cái không khí vui vẻ. Một cái nắm tay tự nhiên, dù có chút gì đó là tình cảm, nhưng lúc đó, nó đơn thuần chỉ là cái nắm tay giữa hai người bạn khác giới, cái nắm tay giữa tình bạn bè. Nó chân thật,không ngại ngùng, không ai cười chê, chọc ghẹo cũng như ganh tỵ. Chỉ còn lại tiếng vỗ tay ủng hộ. Tôi và nàng cứ thế, nụ cười tươi lung linh trong bầu trời đêm, ẩn sau cái bộ mặt nhem nhuốc bởi nhọ nồi.
Một vòng trái đất chính bản không cover, remix bậy bạ được dập dìu cất lên, dưới ánh trăng nhè nhẹ, dịu dàng. Chúng tôi ngồi im và hát, tiếng vỗ tay hòa lẫn nhịp đàn.
-Một vòng trái đất, một vòng trái đất.
Tiếng đàn vẫn vang lên, tiếng hát cũng vang lên. Khung cảnh ấy nên thơ và mộc mạc, nhưng nó mãi là bức tranh không thể quên trong quãng đời học sinh. Thứ đáng giá là chủ đề “ tình bạn “ bức tranh ấy.
Minh An, và Hường , hai cán bộ lớp bên nhẹ nhàng đến vỗ vai Dung và Linh vẹo:
-Lên văn phòng đoàn họp phổ biến.
Dung và Linh hấp tấp đứng dậy, tôi nắm tay nàng kéo xuống. Cái nắm tay này đơn giản là cái nắm tay tình cảm, nó thể hiện sự níu kéo ở lại. Dung nhìn tôi cười:
-Một xíu rồi quay lại thôi, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng mà.
Tay tôi thả lỏng tay nàng, ừ, tôi biết, nàng luôn như thế, đơn giản sau vẻ lạnh lung là một trái tim đầy quan tâm, sau vẻ tinh nghịch luôn là một cô bé dỗi hờn đáng yêu, là một bí thư gương mẫu lo cho bạn bè. Tôi tin tưởng nàng , cười:
-Không chờ à?
-Chờ gì cơ?
– Chờ đuổi.
– Xiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii í!
Nàng trề môi , rồi nhìn tôi nở nụ cười. Quay bước lên văn phòng đoàn.
Tôi quay lại đám bạn thân yêu của mình, đứa nào cũng đáng yêu và thân thương, cái dịp đó, lớp tôi là một. Đơn giản, vui tươi, quan tâm nhau và đang hòa cùng một giai điệu.
-Giờ, một người lên hát, Bình đàn cho.
Tiếng đàn lại tiếp tục vang lên, kèm theo những
tiếng ca. Dù cho nó là nhẹ hay ồm, khàn, có âm điệu hay hát ngang như cua, có lời hay sai lời, với tôi nó đều tuyệt vời cả. Giữa những con người đồng điệu tâm hồn, không có chỗ cho những khuyết điểm. Tôi lặng im ngồi nghe thưởng thức, lim dim tận hưởng cái bầu trời đêm tuyệt diệu đó. Giá nàng vẫn ngồi cạnh thì hay quá. Giá như…..
CHAP 49: Thầm lặng.
Tôi mải mê nhìn cái khoảng không chung quanh tôi mà quên hết đi sự việc bên cạnh. Mãi đến khi một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, đánh thức tôi khỏi mơ màng:
-Về nhanh vậy?
Tôi ngoái đầu ra đằng sau, thầm cảm tạ ông trời đáp ứng cái điều giá như tôi vừa thốt ra.
Không phải Dung, cũng không phải cô bạn Ngữ Yên. Là chị Xuyến, chị nhẹ nhàng và duyên dáng, khác với cái vẻ quyền uy bắt nạt tôi như hồi đầu.
Để mặc tôi ngơ ngác, chị ngồi vào chỗ trống Dung vừa đi hồi nãy, chị nhìn lớp tôi:
-Cho chị tham gia chung nhé.
Hẳn lớp tôi chẳng thể phản đối với một bậc đàn chị dễ thương, miệng cười duyên dáng này. Hễ chị cười thì khuôn mặt thánh thiện biết bao, năng động trong quần jean, áo thun trắng, đúng với cái gu cá tính của chị: đôi khi tinh nghịch mà cũng không làm mất đi vẻ nữ tính.
Chị ngồi cạnh tôi, bỏ tôi ngơ ngác nhìn, chị vỗ tay và hát theo ca khúc Sát cánh bên nhau của Kiên cận.
Tôi chờ chị phản hồi ánh mắt, mãi một lúc sau chị mới quay lại:
-Tính tìm em từ lúc sáng, mà cán bộ lớp phải lo nhiều thứ quá.
– Tìm em, có việc gì không?
Tôi vừa hỏi, tim vừa đập thình thịch, nghi ngờ lắm. Biết đâu bà Nữ Tặc này canh me khoảng thời gian này để tỏ tình với tôi. Dù cho là rất nhỏ nhưng thảm họa thì rất to nhé, tôi phải đề phòng trước.
Vẫn bỏ rơi tôi,miệng chị khẽ vu vơ:
-Tình yêu sẽ luôn luôn còn mãi, tình bạn sẽ luôn luôn còn hoài….
Tôi kiên nhẫn, không dám rút dây động rừng, ngồi im, như muốn hòa tan vào không khí, tránh gây ra cái gì đặc biệt để chị chú ý.
Chị quay lại nhìn tôi:
-Sáng nay, ừ, em đá hay lắm!
-!!!
-Nếu sáng nay, không có…..lớp em hẳn đã vô địch rồi!
Tôi hít thở một hơi dài, nghĩ ngợi một lúc rồi lên tiếng:
-Chị, em nói nhé, chưa chắc đâu.
-Sao?, chưa chắc cái gì?
-Còn 11m mà. Chắc gì lớp em đã thắng lớp chị chứ.
Chị nhìn tôi, ánh mắt có vẻ phản chiếu chút ít bất ngờ. Im lặng, tôi tiếp lời
-Chị à, chiến thắng là chiến thắng, thua là thua. Nhưng nó chỉ là một cuộc chơi, và tụi em là nhà vô địch của tất cả mọi người trong lớp rồi. Em không buồn, dù có hối tiếc. Vui là đằng khác vì đã giành được nhiều hơn một chiếc cúp và chiếc áo vàng.
Những lời tôi nói ra, không chút oán than, không chút hờn dỗi. Tôi đã thấm thía bài học được ông anh tôi giảng đạo, cũng không muốn tỏ vẻ cứng đầu để chị Xuyến phần nào đó ghét tôi. Đó, đơn giản là lời của một thằng con trai, tự tin và dám đương đầu vào hiện thực.
Không đổ lỗi hoàn cảnh, không thoái thác bản thân.
Chị nhìn tôi, và cười. Nụ cười ấy thật cuốn hút khó tả.
-Chị cười gì, bộ em nói gì sai sao?
– Không , chị cười vì cậu em ngày nào còn đi học muộn vác đồ cho chị nay đã lớn rồi.
Tôi bối rối gãi đầu gãi tai. Nhìn chị cười trừ.
Chị nhìn tôi, và chậm rãi:
-Nói chuyện riêng với chị được chứ?
Tôi không hề phản đối, dù có linh cảm sẽ liên quan đến vấn đề giữa tôi và chị. Nói được làm được, phải đương đầu dù sớm hay muộn.
Tôi và chị đi ra phía hành lang lớp tôi, bên mé trại. Ngồi lên ban công, chị chậm rãi bắt đầu.
-Chị Hạnh nói gì với em?
Tôi ớ người ra:
-Dạ, dạ.
Chị nhìn tôi, ánh mắt thông cảm:
-Chị biết, vì chị chơi thân với Hạnh. Từ nhỏ, khi chị khóc nó luôn ở bên động viên. Hôm đó chị cũng khóc mà nó đi đâu mất, dù chị biết hẳn nó có lý do quan trọng mới như vậy. Và chị đoán nó đi gặp em.
Chị thẳng thắn với tôi, nhưng tôi hoàn toàn cảm thấy thoải mái. Bởi người chị tôi quen, khi dịu dàng như thế này là lúc chị cho tôi lời khuyên quý giá. Và hẳn lần này tôi chắc không phải thất vọng.
-Em có bị ép buộc thích Dung?
-Không hề ạ!
-Dung có thể cấm em thích bạn ấy?
-Không luôn ạ!
Chị nhìn tôi, vẫn nụ cười ấy:
-Vậy thì khi em thích một ai đó, em không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




