|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cần phải được sự cho phép của đối phương, cũng như trong thâm tâm em biết tình cảm đó cũng không ai có thể cấm đoán đúng không?
Tôi im lặng, và thừa nhận. Cái im lặng trước một chân lý đúng đắn hoàn toàn.
-Vậy khi em biết người đó thích em, em cảm thấy thế nào?
-Em………Em không biết nữa.
– Chị thì biết, chị sẽ làm thế nào?
-Chị biết.
-Ừ, chị vẫn sẽ coi trọng người đó, vì người đó là người bạn của chị. Cũng như Huy, chị đối xử với cậu ấy như người bạn của chị, dù Huy có tình cảm với chị. Đơn giản, cậu ấy tôn trọng và quan tâm chị, dù gây cho chị không ít khó khăn.
-Vẫn coi trọng…..
-Ừ là coi trọng. Khi em có ai đó dành tình cảm cho em, hãy nhìn nhận tình cảm ấy, tôn trọng nó dù cho mình không cần.
Tôi như người lãng du lạc bước vô định bấy lâu này, choàng tỉnh khỏi cơn mê. Tôi đã bỏ sót đi điều mà tôi nên thấy, vậy cớ sao bấy lâu nay tôi chỉ lảng tránh mà không trân trọng tình cảm của chị. Hãy cho người khác cơ hội được làm bạn, dù tình cảm của người ấy đã hơn thứ tình cảm dành cho người bạn thông thường.
Tôi lấy hết dũng khí, nó rõ từng chữ:
-Vậy sao, chị thích em!
Chị nhìn lên tán cây trước lớp tôi, vẻ mơ màng nhớ lại:
-Vì chị nhìn thấy một cậu con trai, có lần đá bóng, bị đối phương chơi xấu mà vẫn bắt tay đối phương. Khi đó không phải cậu con trai đó yếu mềm, mà cậu con trai đó tôn trọng đối thủ, tôn trọng cuộc chơi, và đặc biệt hơn là tôn trọng nhân phẩm của mình. Đó là em.
– Chỉ vậy thôi sao?
-Ừ, chị nghĩ là vậy, vì đó là kí ức về em rõ nhất, con gái đôi khi thích không cần lý do.
-Vậy tại sao chị nói với em hết mọi chuyện,không sợ em…?
-Từ chối ấy hả, với chị không quan trọng, chị chỉ sợ không được làm bạn với em. Nó quan trọng hơn cái gọi là đồng ý.
Chị dừng lại nhìn tôi, cái nháy mắt dò thám tôi xem tôi đã hiểu ra gì chưa. Tôi nhìn chị cười.
-Em lo hão vừa thôi, chị quý em hơn một người bạn khác giới bình thường, nhưng chị đủ tỉnh táo để không nói với em.
-????
-Vì đó là tình cảm, nó đơn giản để nó tự đến tự đi, không phải theo kiểu bộc phát.
Chỉ câu nói đó, tôi lại tỉnh cơn mê nữa. Nó như kiểu tôi nằm ngủ , mơ thấy tôi đang nằm mơ nữa vậy. Giấc mơ lồng vào nhau, ảo diệu. Và chị đã đánh thức tôi đến hai lần.
-Đi thôi cậu bạn.
Chị đi trước, tôi tung tăng đi sau. Về đến khu trại lớp tôi. Chị với tôi đăng kí song ca ca khúc “ Chuyện chàng cô đơn”.
-Nó đi với chị ấy mà cô đơn.
-Tao mách, tao mách.
-Nước mía nghĩ lại!!
Tôi nhìn chị cười. Nụ cười thoải mái và trân trọng, không chút gì tránh nhé. Đơn giản là tôi đã hiểu chị hơn, và cũng rõ chị đã đang trân trọng tôi.
-Vi thật lòng anh chỉ có, một chuyền tình xa xôi quá,nào hãy hứa đi em sẽ không hững hờ.
Vâng, em sẽ trân trọng không hững hờ với người nào trân trọng mình. Vì tình cảm là thứ từ con tim, không ai cấm cản, không ai ép buộc. Nó là sợi dây gắn kết con người. Dung, chờ T nhé, tình cảm thật lòng này sẽ tự đến tự thể hiện , nó không cần đôi ba câu chữ kia nữa. Chắc Dung hiểu, đúng không?
Sợi dây liên kết ấy mấy ngày qua đã rõ ràng. Có lẽ chúng ta đã quan tâm nhau nhiều hơn, đã có bước tiến dài hơn, nhưng đó chưa phải là lúc để nói ra những câu như vậy. Cứ như bình thường, trái tim tự hiểu rõ, đó mới là điều cần thiết trong tình cảm.
Tình cảm, đôi khi là thứ gì đó, im ắng , thầm lặng. Nhưng bạn không bao giờ sống thiếu nó một giây , một phút. Chỉ cần cái sợi dây liên kết kia còn, thì đối phương sẽ hiểu chân tình của bạn. Đơn giản thế thôi T ạ. Mày đã lớn hơn một chút rồi đó.
CHAP 50: Thanh Niên Ưu Tú
Những ca từ của ca khúc “Chuyện một chàng cô đơn” vẫn cứ vang lên. Tôi và chị vẫn ngồi đó gần như dựa lưng vào nhau. Thoái mái và nhẹ nhàng, hai chúng tôi hoàn toàn phiêu vào lời ca khúc. Cái sợi dây liên kết ấy càng mãnh liệt hơn.
Những ngón tay chị khẽ chạm vào ngón tay tôi, tôi không quay lại, chỉ cố để mà cảm nhận chị sẽ làm cái gì tiếp theo.
Lòng bàn tay tôi hình như có một vật được tay chị đặt vào. Tôi nắm tay lại, vật đó nằm gọn trong tay tôi. Không tò mò, tôi để nó lên túi áo trước ngực. Rồi thản nhiên hoàn tất ca khúc mà tôi với chị đang song ca.
Chị nhìn tôi và ngân dài lời cuối bài hát, nhẹ nhàng chị đứng dậy chào lớp tôi ra về, để mặc cho những thằng con trai ngẩn ngơ nhìn theo, những đứa con gái quý chị ra sức níu kéo ở lại.
Tôi gật đầu chào chị, cái gật đầu cảm ơn. Tình bạn của chúng tôi đã đứng vững trước nguy cơ đổ vỡ. Với tôi thật không có gì vui hơn nữa.
Thằng Linh vẹo trở về đá đít tôi ra khỏi ghế khách mời. Nó bắt đầu tru lên cái ca khúc Vùng trời bình yên. Tôi nhìn nó cười nắc nẻ, Dung ở bên cũng đang hát phụ họa nó. Nhìn nàng, tôi mường tượng ra sợi dây liên kết của tôi với nàng. Sợi dây tin tưởng và chân thành ấy đang bắt đầu kết nối đến đối phương.
Nàng quay lại nhìn tôi, hai mắt nhắm tịt lại, nở nụ cười tươi tắn, cái sống mũi cao làm cho khuôn mặt trở nên đáng yêu hơn bao giờ hết.
Nàng kéo tay tôi ngồi xuống, rồi vu vơ đưa cá ngả nghiêng cái đầu hòa cùng điệu nhạc. Đôi khi mái tóc ngang vai khẽ lướt qua tôi. Mùi hương ngọt ngào, nồng nhưng hoàn toàn khiến người ta say đắm.
Kiên cận cốc đầu tôi, chỉ chỉ nàng, tôi nhún vai làm ra bộ sợ sệt. Nó cười đểu tôi rồi quay qua nói nhỏ với Trang. Hai đứa nó từ từ rút ra khỏi đám đông một cách lặng lẽ. rồi đi về phía ghế đá sân trường.
Tôi học theo ngay thằng quân sư của tôi, lấy cái tay khều nhẹ lên vai nàng:
-Í, ò , e…
-Gì, cháy hả?
-Hơn cả cháy, đi dập lửa không?
Nàng đứng dậy đi theo tôi, tiến vào trong trại, gì chứ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.
Tôi và nàng ngồi xuống , dựa vai vào nhau.
-Đi họp có gì không?
-Không, chỉ là đốt lửa trại, phân công coi trại, rồi trò chơi tập thể thôi.
-Chỉ có thế thôi mà bắt đi lên đi xuống hoài.
-Hì hì, công việc mà!
Dung ngồi vu vơ khẽ hát cho tôi nghe, ca khúc này không phải của Quang Dũng:
-Nắng tắt trăng vừa lên cuối đường…….
Bài gì ? Tôi hoàn toàn không nhớ ra cái tên lúc ấy. Tôi cựa quậy người, hỏi nàng:
-Bài gì vậy? Nghe rồi quên tên mất tiêu.
-Ngốc!
-Ngốc gì, đôi lúc quên thôi chớ bộ.
Nàng nhìn tôi cười,nụ cười tinh nghịch hòa tan dưới ánh đèn vàng. Tôi mơ màng nhìn ra bầu trời đêm, cười, chỉ thế này thôi là mãn nguyện rồi. Cần thiết phải nói ra để nó trở thành rào cản cho một tình cảm tự nhiên không.
Nàng chợt tách khỏi vai tôi, người nghiêng sang bên kia, nhìn tôi vẻ dò xét:
-Khai ra, khai ra mau?
-Khai cái gì cơ?
-Cái gì trong túi áo kia?
Bỏ xừ, nãy tôi bỏ lên túi áo, tôi cũng chưa biết là cái gì hết, quên phi tang chứng cứ rồi.
Tôi mở túi áo nhìn vào trong, một viên kẹo sô cô la đang nằm im . Nàng ghé đầu nhìn vào. Rồi lấy nó ra, nhìn nhìn.
Sợ nàng hiểu nhầm là của tôi dự trữ, ăn mất tiêu, tôi lên tiếng trước:
-Ý, không phải để ăn đâu, được tặng đó.
Nàng lườm lườm nguýt nguýt nhìn tôi:
-Ai tặng?
- Chị Xuyến, chị hôm bữa đi ăn chè đó!
-Còn gì nữa không?
-Ờ, hết……..hết rồi!
Nàng tiếp tục tăng độ sắc của ánh mắt lên, tôi luống cuống:
-Còn, còn, Ngữ Yên cho cây kẹo mút.
Nàng chìa tay ra, ý hỏi kẹo mút đâu. Lục đục đứng dậy, tôi thểu não lôi cây kẹo mút màu hồng ra đưa cho nàng. Nàng không nói gì, đứng dậy đi về phía cái balo của nàng.
-Thôi, kẹo ơi chia tay mày nhé- Tôi thì thầm .
Nhưng ngược với suy đoán của tôi, nàng lục cái ngăn ngoài một hồi, quay lại phía tôi, hai tay giấu giấu sau lưng. Đôi mắt vẫn sắc bén và hơi có phần sát khí.
Hoảng loạn, lỡ đâu nàng cầm cái gì bốp vào đầu tôi là có thể, tôi bắt đầu hơi run run….
Nàng khom xuống, chìa hai bàn tay ra. Là cái kẹo mút và viên Sô cô la. Nhưng ở giữa là viên kẹo bạc hà.
Nàng nở nụ cười:
-Giỡn chơi thôi, giả bộ mà sợ thiệt, nhát .
-Tưởng mất kẹo rồi chứ.
-Hì hì, không thèm. Tặng thêm cho một cái nữa đó.
-Không giận thật sao?
-Xiiiiiiiiii í.! Ai thèm giận, với lại T đâu có lỗi !
Tôi thở phào đưa bàn tay đón lấy ba viên kẹo. Vội vàng đi lại balo cất vào túi, dù gì đêm khuya cũng nên đề phòng hỏa hoạn.
-Nhớ là phải ăn viên bạc hà trước nhé!
-Vì sao lại ăn.Giữ lại chứ.
-Ngốc ơi là ngốc, ăn đi, rồi Dung cho viên khác!
Tôi cười hì hì và nhìn nàng. Gì chứ qua bao nhiêu việc, cách ứng xử của Dung luôn tinh nghịch nhưng hoàn toàn khiến người khác an tâm, thâm chí là bất ngờ.
Hai chúng tôi ngồi im nghe tiếng lũ bạn hát hò ngoài trại.Giờ thì tụi nó đã chuyển sang cái thể loại ba xàm ba láp rồi.
Mười hai giờ, lửa trại nhóm lên sáng bừng cả bãi đất trống cạnh sân vận động. Chúng tôi nắm tay nhau, không phân biệt khóa học, không phân biệt lớp này lớp kia. Vì thế mới cách đây thôi, bên tay trái tôi là ông anh nào đó khóa trên, mười phút sau đã là một bà chị lacoste nào đó, rồi thêm xíu nữa là một thằng chung khóa. Nhưng mặc định một điều, đôi tay phải của tôi luôn nắm chặt bàn tay của một người nhỏ bé, một người quan trọng. Tôi sợ rằng, khi tôi buông tay, cái thằng Minh An gần đó nó sẽ a lê hấp đá tôi văng ra liền.
Tối, nàng lên văn phòng đoàn với Linh vẹo và hai bạn lớp phó của tôi phụ trách phân chia bánh mì, sữa để phát cho các bạn ăn khuya. Khỏi phải nói rồi, vui chơi cả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




