watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14055 Lượt

để mặc tôi cắm cúi ăn cơm chẳng đả động gì cả, ba mẹ tôi thì bận công việc trên công ty, mà cũng muốn vào với con gái nên đang phân vân. Mẹ tôi nhìn tôi:

-T, con vào với chị.
-Con, con hả……..được vào sao.
-Ừ, con vào Sài Gòn với chị .

Khỏi phải nói tôi vui sướng thế nào, gì chứ vào Sài Gòn hoa lệ, tôi chưa từng được đến dù chỉ một lần. Đi chơi xa, tuyệt cú mèo. Ba tôi thì cắt ngang cơn hào hứng của tôi, điềm tĩnh :

-Nhưng phải xem kết quả học hành ra sao đã, đừng có mới vào lại bị đuổi ra là được.

Tôi hơi rùng mình, lỡ bị chuyển hộ khẩu sang lớp khác thì bách nhục với bạn bè, cũng bị cúp luôn chuyến du lịch “ hộ tống” với chị Thanh vào Sài Gòn. Ăn cơm xong, tôi nhờ chị Thanh:

-Chị dọn hộ em nhá !

Chẳng chờ chị đồng ý, tôi uống hơi nước rồi tuốt thẳng lên phòng, ngồi ngay ngắn học bài, không qua loa, không sơ sài, ôn kĩ hai môn thi buổi chiều ngày mai rồi an tâm đóng sách leo lên giường ngủ. Gì chứ phải minh mẫn mới đạt kết quả tốt.

Chiều hôm sau, bước vào tiết đầu kiểm tra Địa lý. Tôi làm rành mạch từng ly từng tý, kĩ càng, săm soi từng nét. Vẽ biểu đồ chuẩn như sách giáo khoa. Hài lòng đưa bài cho cô nàng bàn đầu, cái bài không có một nét gạch xóa. Dung cầm bài của tôi nhìn lướt qua , cũng có vẻ hài lòng lắm.

Tiết công dân, đề cho hai câu, một lý thuyết trong sách và một dạng như văn nghị luận. Lý thuyết lạ hoắc chiếm 3đ , tôi toát mồ hôi hoạt cắn cắn cái bút. Rõ ràng là có đọc qua nhưng tôi chẳng thể nào nhớ nổi trình tự cũng như cách sắp xếp cái định nghĩa cũng như bản chất của nó thế nào. Xuề xòa tôi nhảy sang câu hai làm.

May trời là nghị luận và nên ý kiến về vấn đề xã hội. Tôi bắt đầu hí hoáy cắm cúi viết theo hồi tưởng. May cho tôi là mỗi lần ăn cơm hay ngồi uống nước trong phòng khách với ba mẹ, tôi vẫn hay hóng hớt nghe chuyện thời sự, chuyện làm việc của công ty ba nên coi như có chút ít vốn liếng, thêm ít ba xạo vào nữa, coi như cũng tạm ổn thỏa.

Hai môn trôi qua, một ổn thỏa, một tạm được, dù không đạt yêu cầu là trên 6đ, tôi mặt hơi chùng xuống, trước khi thế dâng cao của anh em.

-Uầy, thằng T thế kia có lẽ là nó tạch rồi!
-Tao nghe mùi nước mía thoang thoảng đâu đây, thêm mùi caphe nữa.
-Cứ cười đi mấy bạn trẻ, đời còn dài mà, cứ đợi đấy.

Lầm rầm trong bụng, bỏ mặc lời chế giễu, cùng ánh mắt hỏi han của nàng, tôi cắm đầu vào giờ Hóa với Văn nghe thầy cô ôn lại kiến thức. Cần cù bù thông minh thôi, tôi tuyệt nhiên chẳng dám chểnh mảng chút nào.
Một tuần trôi qua trong

việc thi cử phản ánh đúng quá trình học của tôi. Phong độ lên xuống theo hình Sin, Đạt cực đại với các môn tự nhiên, chùng xuống cực tiểu với các môn xã hội.

Tuần sau lên lớp, tôi lo nơm nớp.Nhớ lại lời Nàng:

-Tất cả các môn đạt trên 6đ nhé

Nằm dài ra bàn, mặc cho chúng bạn đang chế giễu hay đánh caro, tôi cứ lặng im ngao ngán mà thở dài.
Nàng đổi chỗ với Trang sang ngồi cạnh tôi, giờ học tử quản nên thoải mái thiệt.Nàng quay qua chống hai tay lên cằm nhìn tôi, lâu lâu gác mái tóc ngang vai lên hai tay, cố sao cho ánh mắt hai người chạm nhau.

-Gì buồn vậy?
-Lo đó, mấy môn kia….
-Hì hì, thi xong rồi, có gì đâu.
-Lỡ…..
-Ý, nói gở làm gì?
-Nhưng thực chất là…
-Không sao đâu, T cố gắng rồi chứ gì, mà D nghĩ T không bị….đâu..

Nàng tế nhị tránh ba từ “ đuổi ra khỏi lớp” trước mắt tôi, để tránh tôi càng buồn hơn. Tôi nhìn nàng hồi lâu rồi mỉm cười.

-Ờ, chắc không sao đâu..
-Xuống căn-tin nhé!
-Nhưng giờ đâu được ra khỏi lớp.
-Có thầy cô đâu..
Tôi đang băn khoăn cách nào, thì nàng đã đứng dậy :
-Linh, tớ với T ra khỏi lớp, có chuyện lên Văn phòng Đoàn nhé.
-Chuyện gì thế Dung, mà sao phải cả T?
-À…ờ…T với Dung bữa trước mua đồ, giờ xuống thông báo nhận quyết toán.

Trước lí do chính đáng đó, thì Linh vẹo cũng không thể bắt bẻ. Tôi và nàng đàng hoàng đi ra khỏi lớp trước lời bàn tàn của chúng bạn:

-Hai vợ chồng nó trốn đi chơi mảnh đó.

Tôi với nàng thẳng xuống căn-tin, đứng chờ bà chị bán quen thuộc đưa nước và snack ra. Thoải mái vì căn-tin của học sinh, thầy cô rất ít khi và coi như không bao giờ ghé vào.

-Sao bữa trước là bé khác, giờ bé khác là sao?

Mặt tôi tái mét trước câu nói vu vơ của bà chị bán hàng cũng như cái véo ngang hông của nàng.

-Gớm ha, đi với người khác luôn!
-Không có đâu, vô ý gặp rồi…rồi..
-Làm gì thì làm, đừng có bắt cá mấy tay đấy, tôi chúa ghét…

Tôi nhìn nàng chỉ cười mà ngượng ngùng, hiển nhiên nàng biết tôi xuống căn-tin với ai, không chị Xuyến thì cũng Ngữ Yên thôi. Chị Xuyến cả tháng nay đã không thấy đâu, còn Ngữ Yên thì mới gặp hôm trước. Tôi miên man suy nghĩ:

-Mà này, T tính học hè không?
-Học hè?
-Ừ, Dung tính học nè.
-Ờ, để T tính…
-Tính gì mà tính nữa, tháng 7 học đó, đăng kí học thêm đi.

Nói thật, tôi cực lười phải học thêm. Năm cấp II mỗi lần ba mẹ tôi bắt đi học thêm thì tôi đã dành nửa thời gian cho đá banh rồi, lâu rồi chửi, đánh, cấm đoán mãi không được nên đành phải cho tôi ở nhà.

-Cái đó để T tính sau…
-Mà lúc thi anh văn, T làm bài tốt ghê?
-Có xem qua hả?
-Ừ, học thêm ai vậy,từ mới cũng lạ nữa.

Tôi tất nhiên là phủ nhận ngay, phải để nàng nghĩ đó là tiềm năng bộc phát trong tôi, chứ không hề muốn khai ra mình phải cầu đạo từ chị Thanh, nếu thế thì cái kết quả của tôi được chuyển hết cho bà chị chứ tôi nào có gì.

Trống đánh “ Tùng , tùng “ báo hiệu giờ ra chơi, tôi với nàng đàng phải tạm gác lại thời gian”hẹn hò” để trở về lớp, tránh cho đám bạn nghi ngờ.

Mải nói chuyện, hai đứa tôi không để ý một cánh tay chặn ngang hai đứa ở cửa căn-tin. Tôi nổi nóng:

-Muốn gì vậy?

CHAP 57: Kẻ Đến Trước Thời Hạn.

Cánh tay đưa ra ngăn tôi với Dung là của thằng Vũ, nó khiến mặt mũi tôi tối sầm lại, tức tối nhìn thẳng vào mặt nó quát lớn. Thằng Vũ vẫn điềm tĩnh như không, Dung thì đưa tay nắm tay tôi như sợ tôi lại lao lên đánh cái thằng ngang tàng đối diện mất.

Hai thằng tôi lại đứng gườm gườm nhau, nó nhìn tôi rồi quay lại nhìn Dung, rất nhanh lại gườm lại phía tôi, vẻ mặt khiêu chiến thấy rõ.
Tôi thì chỉ mong nó đừng thốt ra mấy cái lời nhảm nhí như cái hôm bữa, nhưng nó nào biết cái gì ngoài từ khiêu chiến:

-Sao thế, khó chịu khi có đối thủ à?

Dung nhìn tôi, ánh mắt dường như không hiểu câu chuyện, nhìn tôi muốn được câu giải đáp. Tôi gằn giọng với Vũ:

-Mày tính nói những chuyện không liên quan đến tao đến bao giờ?

Bình thường tính tình tôi cũng rất vui vẻ, nhưng với một thằng bất lịch sự như thằng con trai mang dáng vẻ lảng tử, và một phần cũng không muốn bản thân mình và Dung phải nghe những chuyện không liên quan đến tôi thế này.

-Chuẩn bị tâm lý đi!
-Tâm lý gì?
-Thi tốt chứ?
-Ảnh hưởng đến mày sao?
-Có chứ sao không, đừng để hoán đổi vị trí với Vũ.

Thật khâm phục về khoản tự tin của thằng Vũ, hoán đổi vị trí, ý ám chỉ đến việc tôi văng ra khỏi lớp chọn và nó sẽ hoán vị trí cho tôi, tiến thẳng vào hai lớp mơ ước của trường.
Tôi chỉ cười vẻ khinh khỉnh của những lời nó thốt ra, nó vẫn thản nhiên như không:

-Đừng cười vội, tôi có cơ sở thì mới dám chắc chắn.
-Vậy sao?

Đến đây nó im lặng, vẻ mặt không buồn trả lời đôi co với tôi. Phải nói là cái vẻ mặt lãng tử im im của nó làm tôi thấy khó chịu. Trong các cuộc tranh luận, im lặng và ra vẻ mặt không thèm chấp là một chiến thuật gây cho đối phương ức chế nhiều nhất.
Với một thằng con trai mới lớn thì phương thức này càng có công dụng, tôi tức tối mặt mũi, nắm tay Dung :

-Về lớp thôi Dung, gặp ngay đứa chẳng biết lịch sự là gì?

Thằng Vũ chỉ kịp khẽ gật đầu chào Dung rồi đi thẳng vào căn-tin.

-Chuyện gì vậy T?
-Không biết nữa, ách giữa đàng quàng vào cổ?
-Ách giữa đàng?
-Nó đang theo đuổi Ngữ Yên, rồi gây sự với T.
-Thế là có kình địch rồi.

Tôi thả tay nàng ra, đứng sững nhìn nàng. Câu nói bông đùa của nàng chẳng hề đúng lúc tí nào, phải chăng câu nói đó là ám chỉ tôi thích Ngữ Yên, vậy là nàng coi thường tình cảm tôi dành cho nàng.

Nàng thì đứng nhìn tôi, vẻ mặt sững lại, nhìn tôi hơi bối rối, chắc nàng đã hiểu tâm trạng của tôi sau câu nói ấy.
Tôi quay lưng bỏ đi, trong lòng đầy oán hận:

-Sao nàng lại nói vậy chứ, vậy là chưa tin tưởng mình?

Vừa vào tới lớp tôi thả mình cái phịch xuống ghế, chán nản trước ánh mắt tò mò của lũ bạn.

-Vợ mày đâu?
-Vợ con gì ở đây

Tụi bạn như linh tính có điều gì, dạt hết cả ra. Tôi cầm cái mp3 sang dãy bên kia ngồi với thằng Tuấn Anh.
Đầu năm tới giờ, tôi chưa bao giờ sang dãy bên kia ngồi, nên có vẻ không thân lắm với mấy bạn bên này ngoài thằng Tuấn Anh cùng đội bóng. Tôi nhận được khá nhiều ánh mắt bất ngờ thay cho chào đón.

-Sao vậy, mày lại sang đây?
-Tao không qua được à?
-Không, bất ngờ thôi!

Tôi ngồi gác đầu lên tay, cắm tai phone vào nghe nhạc. Phải nói dãy bên tôi với bên này là hai thái cực hoàn toàn trái ngược nhau. Bên tôi là một xóm chợ ồn ào, lúc nào cũng náo nhiệt, bên này thì yên tĩnh, êm đềm. Tuy vẫn có nghịch chọc nhau nhưng so bề khí thế thì có lẽ còn kém xa.

Dung bước vào lớp, đưa ánh mắt nhìn về phía chỗ tôi ngồi. Không thấy tôi ở đó, nàng đảo mắt khắp lớp và dán

Trang: [<] 1, 39, 40, [41] ,42,43 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT