|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
một bí thư.
Tuy nhiên không thể thiếu sót khi bỏ qua kẻ thù, sau vụ Huy, nó ít giáp mặt tôi hơn, có khi vô tình gặp thì ẩm ờ cho qua chuyện. Tuy chưa thể xóa hẳn thù hằn nhưng ít nhất nước sông không phạm nước giếng.
Ánh mắt theo dõi tôi bắt đầu ít dần, chắc là ai đó soi mói tôi thôi. Rồi vào thời điểm cuối kì tôi được thoát ra hoàn toàn. Không còn ai soi
mói, không còn ai đeo bám. Không phải rợn da gà khi đang vui vẻ vì nó nữa, nhưng như thế là quá đột ngột, đơn giản nó làm cho con người ta cảm giác gì đó không quen. Kẻ thù buông tha quá dễ dàng thì bản thân cần phải đề phòng hơn.
Đợt thi cuối kì năm đó trải từ ngày 10-15 tháng 5 với tất cả các môn, vì vậy tôi căng sức ra ôn lại tất cả. Chỉ có mấy công thức hoặc bài nâng cao anh văn thì hoàn toàn không hiểu lắm. Vì mấy cái này mỗi lần thầy dạy, tôi đã yên vị ngoài lớp vì được “mời” ra theo cách lịch sự.
Nhân đen thì chắc nó học rồi cũng chẳng khá hơn tôi, Dung thì loại ra khỏi danh sách ngay tức khắc, vì đơn giản tôi có gan to thế nào cũng không dám một mình lên nhà nàng nữa. Hơn nữa phải tạo bất ngờ, cho nàng thấy thằng T này không phải là thằng cần giúp đỡ mới gặt hái được thành quả.
Lết thết lên phòng gõ của chị gái:
-Chị Thanh, em nhờ xíu.
Bà chị đầu của tôi, năm nay đã học xong, giờ đang về nhà chuẩn bị chờ nhận bằng. Nên thuộc loại không công ăn việc làm lo phụ trợ, mẹ tôi bắt phụ giúp hai đứa khi hỏi han , nhất là với ông anh tôi cần người tư vấn.
-Gì đó, cậu Út nhờ chị cái gì?
-Bày em anh văn nhé!
Bà chị tôi lắc đầu:
-Chị mới về, cậu tha cho chị, cho chị nghỉ ngơi đi chứ!
-Đi, em sắp thi rồi, giúp em nào, không bị đuổi ra khỏi lớp chọn nhục mặt lắm.
Lưỡng lự một hồi chị cũng gật đầu đồng ý. Ở nhà, tôi hoàn toàn hiểu rõ tính của bà chị này nên bất đắc dĩ lắm mới nhờ vả. Đúng chóc tôi dự đoán, mới học thêm được nửa tiếng, tiếng quát tháo đã om xòm khắp nhà:
-Cái gì thế, em không biết làm cái này á hả?
-Sao mày dốt thế hả em!
Một tràng quát tháo, tôi toát cả mồ hôi, chống chế yếu ớt:
-Dữ vậy, do em không được rõ chứ bộ!
-Thì chia như này, chị đòi chia sao.
Chị tôi cốc đầu tôi liên tù tì, đưa công thức với ví dụ chỉ tiếp cho tôi. Mới được một tiếng rưỡi tai tôi đã ù đặc cả lên, chị tôi thì phát mệt với cậu út ở nhà, học hành gì mà lủng thủng lỗ chỗ.
-Tiếp đi chị! Dạy em tiếp.
-Học đúng giờ, vậy là đủ rồi, nhồi nhét chỉ tổ hại, chưa nghe câu ngu dốt thêm nhiệt tình bằng phá hoại chưa.
-Nữa đi, em học được nữa mà!
-Cậu có động lực học, chứ chị hết động lực dạy.
Nghe câu đó, tôi xách bóp thẳng xuống quán caphe của thằng bạn cấp II, mua cho bả một ly cacao lạnh, coi như là bồi dưỡng. Nghĩ lại hồi xưa thầy dạy thì không chịu học, giờ phải khổ sở cầu đạo.
-Đây, tiếp được chưa!
-Ừ, rồi,lanh nhỉ. Mà chị hỏi?
-Chị hỏi gì, hỏi lẹ còn học?
-Chị nghi cậu có động lực khác?
-Ừ, thì học hành phải cố gắng chứ.,
-Xạo, nói thiệt đi.
Bất đắc dĩ, tôi phải khai thiệt với bà chị. Chạy ra cửa phòng ngó xuống nhà, đề phòng mẹ tôi không nghe lén được chuyện này. Gì chứ biết tôi có thương ai đó dễ tôi bị cấm vận đi chơi la cà quá.
Ngồi kể sạch trơn cho bà chị, chị tôi gật gù:
-Con bé ấy tốt tính đấy, chị thích nó.
-Nhưng mà chị thích ai?
-Cô bé Dung ấy, lạnh lùng nhưng đầy quan tâm.
-Ờ, thì….
-Cậu không hiểu hết được đâu ,con gái người ta ý tứ lắm, học tiếp thôi.
Với quà đút lót cộng thêm sự quyết tâm tôi nài nỉ bà chị học thêm được tiếng rưỡi nữa. Đúng là kiểu đầu đất như tôi phải có kiểu vừa học vừa áp lực vừa ăn chửi này thì mới tiếp thu nhanh được. Mệt nhoài vứt cái bút chì xuống bàn, tôi ngồi dựa hẳn vào ghế như thằng phạm nhân vừa qua cơn cực hình.
-Chị Thanh, mà chị không cấm em à?
-Chuyện gì, à yêu đương chứ gì?
-D…….Dạ!
-Cấm làm sao được, nhưng cậu phải ráng lo học hành chăm chỉ, chứ yêu đương mà học hành giảm sút thì nghỉ, còn học hành tiến tới thì chẳng có gì phàn nàn cả.
Tôi cười và cảm ơn ông trời, đã cho tôi một bà chị tuy có phần hơi hung tàn với em út nhưng tâm lý và luôn chỉ bảo tận tình.
Tối hôm đó, ba mẹ tôi thì bất ngờ trước kiểu của hai thằng con trai, vừa buông đũa một cái là xộc thẳng vào phòng học bài.
-Mày xem hai em mày sao thế Thanh?
-Không có gì mẹ, sắp thi rồi!
-Hai cái thằng này.
Hai thằng tôi ngồi trong phòng lườm nhau, kiểu như:
-Chú em sẽ ngủ trước anh thôi!
-Ông không có động lực bằng tôi đâu.
Màn đọ mắt kết thúc là hai anh em tôi hí hoáy nhảy vào cắm cúi viết viết.
Lão anh tôi gục ngủ trên bàn từ lúc nào, tôi thừa cơ giang tay véo và bóp cổ lão lắc lắc dậy.
-Bốp.
Ú ớ, tôi choàng tỉnh dậy, đã yên vị trên cái giường từ lúc nào,lão anh nhìn tôi cười hè hè, hóa ra nãy giờ tôi mơ ngủ:
-Còn non xanh lắm.
Vừa vác cái balo, tay vừa xoa bụng no căng, tay kia xoa má, tôi hào hứng đi học sớm để hít thở không khí trong lành. Tây Nguyên sáng mùa này hay có sương, đi vào giờ này mà có nàng nắm tay thì tuyệt nhất.
Nhân đen đi từ trong hẽm ra, mắt nó nhìn tôi. Tôi cũng nhìn nó:
-Mày không đi học à?
-Mày đi học à?
Chợt sững lại, tôi chết điếng người trong khi nó ôm bụng ngặt nghẽo:
-Mày quên sắp thi nên buổi nâng cao được nghĩ à..
-À, ừ, tao quên…
Lủi thủi xách cặp về nhà trong ánh mắt bất ngờ có phần sững sờ của mẹ tôi, tôi phịu mặt ngồi xuống phòng khách. Đầu óc chứa nhiều quá nên bắt đầu đểnh đoảng.
Chiều lên lớp sau thằng Nhân đen, chưa kịp dặn dò nó đã lãnh ngay hậu quả:
-Sáng đi học vui không?
-Tính lên học với chị cờ đỏ à?
-Học hành siêng quá!
Nàng chỉ nhìn tôi cười và lắc đầu. Tôi mặt cứ sượng cả lại:
-Ờ, thì….
-Học hành nhiều quá hay sao mà đểnh đoảng vậy….
-Ừ, thì quên thôi mà.
-Chắc lại trốn đi thăm ai đây…
-Bậy quá, tính lên nhà Dung học đó mà!
-Dám sao?
Khỏi phải nói tôi cứng họng thế nào, nghĩ lại lão anh vợ trời đánh với bữa cơm ngượng ngùng đó, tôi vẫn còn sợ sợ. Chưa kịp nói câu nào thằng Nhân đã kẹp cổ tôi đi xuống căn-tin.Anh em chiến hữu đã chờ sẵn.
-Giờ anh em mình đều nằm trong diện nguy cơ, phải phấn đấu nỗ lực học hành để ôn thi.
-Nhà xa nhau thì giúp đỡ sao được.
Linh vẹo cốc đầu tôi, cho chừa cái tội lanh chanh:
-Giờ sẽ như thế này, ai thấp điểm nhất trong đám anh em thì bao chầu nước
-Lỡ bị rớt thì sao?
Nó lườm tôi tính cốc đầu tôi tiếp:
-Không được out ra khỏi lớp, giờ cứ thế mà tiến hành, out thì ba chầu.
Anh hem chúng tôi lườm nhau, đúng là khi có lợi ích thì bạn bè cũng trở thành thù. Tuy nhiên ở cái cấp 3 ấy, cái thù ở đây chỉ là ganh đua , chứ không hề ganh ghét như khi đã lớn lên sau này. Cụng ly quy ước, uống sạch ăn thề:
-Chơi thì chơi, ngán gì!
CHAP 55: ĐỐI MẶT VÀ KHIÊU CHIẾN
Không khí ganh đua giữa từng cá nhân trong lớp được đẩy lên cao trào, còn riêng với anh em hội bàn tròn chúng tôi thì không khí càng căng thẳng hơn nữa. Chỉ bài thì vẫn chỉ, nhưng thừa cơ hạ gục sĩ khí đối phương:
-Mày học thế thì gom tiền đi là vừa!
-Mày học thế à T!
-Nhân đen ơi, thảm mày rồi.
Vô tình nó làm cho guồng quay quyết của anh em càng được nâng cao. Sĩ khí bao trùm và phảng phát góc cuối, đến nỗi nhiều thầy cô thì bất ngờ. Nhiều thầy cô như môn Văn và Hóa và anh văn thì thỉnh thoảng bất chợt ngó xuống chỗ chúng tôi, tuyệt nhiên không tin tưởng, dò xét xem chúng tôi có làm gì bí mất không.
Vẫn như cũ, tình hình 15 người tổ nhà lá chúng tôi vẫn cắm đầu vào sách vở, ngẩng đầu ghi ghi chép chép. Ban đầu là hội anh em chiến hữu, căn bệnh la dần sang tổ khác rồi lan hẳn ra toàn lớp.
Với lợi thế té núi gặp cao nhân, ăn nhân sâm trở nên bá đạo, tôi đàng hoàng tự tin vững bước đứng bục giảng môn anh văn trong cái nhìn ngỡ ngàng của đồng đạo. Cao nhân không ai khác là chị Thanh, chị gái đầu của tôi, nhân sâm thì vẫn là cacao lạnh , nhưng mà giành cho bà chị tôi ăn.
Đợt cao điểm học tập ở lớp chọn so vẻ khó khăn hơn các lớp khác, vì cái ngưỡng sàn cao hơn. Bên lớp bên cạnh cũng tương tự đua nhau học hành. Ngữ Yên vì thế mà khuôn mặt vẫn dịu dàng, nhưng sắc khí đã giảm bớt phần nào.
-T, T xuống căn-tin đi.
Tôi theo thói quen trình báo sếp, liếc nhìn qua nàng. Nàng không để tâm, đang hí hoáy giải bài, anh em chiến hữu thì tranh thủ nhìn Ngữ Yên coi như thú vui trong giờ giải lao lâu lâu mới có.
Lén nhè nhẹ, tôi đi ra hướng cửa lớp và thẳng xuống căn-tin. Ngữ Yên đã ngồi đó với cô bạn cùng lớp, thấy tôi tới đã vẫy tay:
-Đây nè
Lách ra khỏi đám đông đang chen lấn mua nước và đồ ăn lúc buổi chiều, tôi tiến về phía cô nàng:
-Học hành nhiều quá hay sao mà mắt tím bầm vậy?
-Bị vợ đánh!
Tôi thở dài, lắc đầu kiểu như kẻ cùng khổ, Ngữ Yên thì cười mỉm, cô bạn kế bên thì không nhịn được cười nhưng cố kìm nén khiến cái vai cũng rung lên.
-Đây là Nga, bạn của Yên trong lớp.
-Ừ, chào Nga nhé, mình là T học lớp bên cạnh.!
-Ừ, chào nhé,
Nga nhìn tôi từ đầu đến giữa thắt lưng, vì tầm chân đã bị cái bàn chắn ngang, rồi quét ngược trở lên, kiểu như soi như soi tiền giả vậy.
-Vậy đây hóa ra là T đây hả, hèn gì được nhắc hoài….?
Nga chưa kịp nói hết câu, Ngữ Yên đã nhìn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




