|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
một cái nhìn tế nhị, Nga kịp dừng lại.
Tất cả đều không qua được con mắt thần thành của gã mê gái, tôi nháy mắt cười với Nga:
-Ai nhắc T hả Nga?
-Làm gì có…
-Nga mới nói mà…
-À, ừ…..là cô dạy Hóa đó, hai lớp học chung mà. Nghe nói T bị đuổi ra khỏi lớp nhiều lắm.
Bách nhục xuyên tim, tôi im luôn. Cứ tưởng hình tượng của mình được nhắc tới như một người hùng đầu đội trời chân đạp đất, không thì ít nhất là văn võ song toàn, nho nhã phong lưu chứ. Có ai ngờ lại là một thẳng trời đánh, ăn rồi bị mời ra khỏi lớp chứ..
Tôi chẳng dám dồn ép Nga nữa, cũng chẳng dám nhìn mặt cô nàng, tôi cúi xuống cầm cái ống hút lùa lùa mấy viên đá trong ly, kiểu như vu vơ thế thôi.
Ngữ Yên hiền dịu nhìn Nga:
-Nga nói làm cho có người ngại đó!
-Ai ngại cơ, T á hả, sao bảo là lì lắm cơ mà, cũng biết ngại sao.
Tôi đã rớt xuống giếng rồi mà con nhỏ Nga này này còn vớ đá ném theo, ác nhân thiệt. May nhé, do mới quen T đây còn đàng hoàng lịch sự đấy.
Ngữ Yên không nói gì cả, chỉ che miệng cười rúc rich. Tôi mởi lời để giành lại uy thế:
-Yên gọi T xuống đây có gì không?
-Ừ, thì gọi xuống đây hỏi thăm dạo này T sao rồi, thấy ít ra khỏi lớp như trước kia.
-Chứ không phải gọi cho tao xem mặt à-Nhỏ Nga nhanh nhảu.
Phải công nhận một điều, Nga không được gọi là đẹp hay xinh mà phải xếp cô hàng vào diện dễ thương. Sự dễ thương ấy còn được tô điểm bởi chiếc răng khểnh, cùng giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng giờ đây chính ưu điểm ấy làm cho tôi với Ngữ Yên mặt đỏ bừng bừng.
Ngữ Yên tế nhị lấy tay chạm nhẹ vào Nga, cô nàng biết mình hố lời nên tiếp tục ngồi ăn bỏng ngô, vu vơ nhìn ra ngoài sân trường bằng cái cửa sổ lớn. Ngữ Yên nhìn tôi có vẻ muốn xin lỗi tôi về việc khi nãy.
-Hì hì, không sao đâu.
-Dạo này T sao rồi, sao mắt thâm bầm vậy?
-Thức đêm, dậy sớm không quen, vì Yên biết rồi….
-Đi học muộn chứ gì..?
-Ừ, đúng rồi…Nên giờ mắt mới bầm vậy đây.
Đang nói chuyện bỏ qua khúc bối rối bắt đầu, nhỏ Nga đã đứng dậy, đi qua hai đứa tôi, bất ngờ vỗ vai tôi:
-Về nghe ông quậy, đừng ăn hiếp bạn tôi, không lũ con trai lớp tôi xé xác ông đấy.
Tôi nghe câu này, sợ cả lũ kia thì không sợ, chỉ sợ cái bà chằn trẻ con này thôi, kì đà cản mũi.
Tôi và Ngữ Yên quay lại câu chuyện:
-Yên dạo này sao rồi, học hành có chăm chỉ không.
-Xùy, Yên mà không chăm nữa sao..
-Ai biết, lỡ đâu lo đi này nọ nhiều quá thì sao.
Chúng tôi ngồi tán hươu tán vượn một hồi đến lúc trống đánh vào học mới luyến tiếc đứng dậy. Giành nhau trả tiền trước ánh mắt khó xử của cô chủ căn-tin. Mãi đến khi bà chị quen đi ra bán bà mới hiểu ý cầm tiền tôi trả, để Ngữ Yên đứng xịu mặt:
-Em gái, để nó ga-lăng đi.
Tôi thì cười bụng thì khóc thầm:
“bà chị quái ác, cacao lắm vào”
Việc cầu đạo của tôi thì phải tốn phí, thế nên kinh tế tôi bị eo hẹp, nhưng dù có cắn răng nhịn đói, tôi cũng không hề thổ lộ ra mặt. Trong tình cảm lúc ấy, tiền bạc chỉ là một thứ yếu mà thôi.
Trở về trước cái lườm nguýt của Dung, tôi phải nói dối bằng cách lên lớp cũ tôi chơi. Ơn trời mấy hôm nay tôi thuộc loại ngoan ngoãn gương mẫu nên cô nàng mới tạm thời tin tưởng.
-Tạm thời tin thôi đó!
Tôi quay xuống lắc đầu cười khổ với tụi bạn, tụi cô đơn ấy thì nhìn tôi với ánh mắt tội nghiệp.
Buổi chiều tan trường về sau tiết chào cờ dài lê thê, tôi túc tắc đi đưa Dung về trong ánh mắt tự cao tự đại. Khỏi phải nói, lâu lắm rồi mới môn đăng hậu đối thế này, tôi sánh bước bên nàng mà không e dè hay tự ti.
Thằng Minh An từ đâu như me sẵn, phục kích hai chúng tôi giữa đường:
-Dung, chờ chút, thầy gọi lên văn phòng đoàn.
Tôi tức trào cả
máu ra, gì chứ ba lần bảy lượt cứ lôi văn phòng Đoàn rồi cán bộ vào vụ này rồi. Mà toàn nhè lúc tôi với nàng đang có không gian riêng bên nhau nữa. Tôi nắm chặt tay lái xe đạp nàng:
-Cứ giờ nào cũng họp, bộ bạn không biết là mấy h rồi sao, 5h30 rồi, để cho các bạn khác về nhà nữa chứ- Tôi gằn từng chữ.
– Việc này có liên quan tới bạn không, bọn mình là cán bộ lớp, phải hi sinh một chút.
“Bọn mình”, giờ nó ngang nhiên ép nó với nàng một cặp, đạp tôi ra ngoài trong cái viễn cảnh xứng đôi vừa lứa, tôi ức chế, tay ghì chặt ghi đông, thằng Minh An cũng không thua tôi, giằng qua phía nó. Dung đứng im chẳng nói gì, nàng lẳng lẳng vỗ vai tôi và thì thầm:
-T về đi, muộn bus đó, dù gì cũng phải họp mà- Dung nói xong cầm mũi tôi véo véo.
Tôi cũng hơi bất ngờ, vì bình thường chỉ có riêng hai đứa nàng mới có những hành động thân mật vậy, vậy mà giờ trước cái cổng trường đang chật cứng học sinh nàng lại bạo gan làm thế với tôi.
-Minh An dắt hộ xe mình nhá!
Nàng nói với thằng Minh An , rồi ôm cặp quay lưng đi thằng lên văn phòng đoàn. Tôi thả chiếc xe màu tím cho nó giữ, nó nhìn tôi vênh váo ra mặt, còn tôi nhìn nó thì cười thầm trong lòng. Ngụy Quân tử Minh An đấu chân tiểu nhân là tôi.
Nhìn nó dắt xe chạy lẽo đẽo theo nàng, tôi chỉ buồn cười.
-T, nói chuyện riêng được chứ- Tôi từ từ quay lại đằng sau, cái giọng lạ lùng này là
-Gì đó Vũ, này là sao?
Thằng Vũ quay lại nhì ba thằng bạn đi sau nó, vội quay lại giải tỏa nghi vấn cho tôi:
-Bạn Vũ lâu chưa gặp nên giờ nói chuyện một xíu, mấy bạn về trước, mai có gì không hiểu lên hỏi Vũ.
Nó tiễn mấy thằng bạn về rồi quay lại nhìn tôi:
-Giờ nói chuyện riêng được rồi chứ?
-Sẵn sàng thôi, thích gì chiều cái đó.
-Ừ….
Thằng Vũ vẫn mặt lạnh băng ngồi xuống cái ghế đá, tôi ngồi xuống phía đối diện. Hai thằng con trai nhìn nhau , không biết bắt đầu từ đâu.
-T, mày có biết vì sao tao gọi mày ra đây chứ?
-Tao chờ mày nói đây!
-Ừ, vậy tao nói, chắc mày cũng biết Ngữ Yên thích mày, còn tao, tao thì thích Yên…
-Tao với Ngữ Yên là bạn..
-Đó là mày nghĩ thế thôi…!
Chắc nó nhìn thấy cảnh lúc nãy nên nó nhận định tôi có tình cảm với Dung, và không có tình cảm với Ngữ Yên.
Nó chậm rãi tiếp lời:
-Tao quan sát mày rồi, mày chẳng có ưu điểm gì hơn tao cả. chẳng qua vì cái danh lớp chọn.
-Lớp chọn ư? Tao chẳng bao giờ kiêu ngạo với ai?
Thằng Vũ nhìn tôi, vẻ mặt có chút gì đó nóng nảy:
-Vậy thì tao sẽ tranh đua với mày, xem cuối cùng ai sẽ tán được Ngữ Yên..
Tôi nhìn nó, vẻ mặt buồn cười thiệt:
-Thôi tao về, tặng mày một câu, Yên không phải là cái vật đem ra treo giải, và tình cảm thì tự phát sinh, thế thôi. Tao về…
Thằng Vũ nhìn tôi lần nữa, chiến ý sáng rực:
-Được thôi, hẹn mày năm sau….
Tôi vừa quay lưng, vừa có suy nghĩ bớt lạnh nhạt với thằng Vũ như lần đầu tiên. Lần gặp này, tôi cảm thấy nó không đáng ghét như cái mặt nó từng thể hiện, nó không khinh thường tôi, mà giờ xem tôi ngang hàng. Tôi cũng quý phục cái tính của nó, xứng đáng chính nhân quân tử, thể hiện một cách rất đàn ông. Nhưng mà việc gì phải đợi năm sau, năm này thì sao.
-Năm 11 à, tới đi, tao chờ!
Tôi tự tin tiếp đón nó, cái tự tin hoàn toàn có cơ sở, dù rằng tôi không hề vướng bận vào chuyện tình cảm với Ngữ Yên. Giờ thì kệ tất cả, lời khiêu chiến năm học sau cũng cất lại đã, xe bus tới rồi, lo lên xe rồi tính.
CHAP 56: Vào trận.
Cuối cùng sau bao ngày khổ luyện cắm đầu, tôi cũng bước vào quy trình đánh giá chất lượng. Những môn học phụ được đấy lên thi đầu tiên. Đầu tuần chúng tôi bắt đầu thi, mà chiều chủ nhật tâm trạng thằng nào cũng lo ngay ngáy.
-Alo, cho cháu gặp T- Hưởng đù gọi cho tôi.
-Tao nè, có gì không mày?
-Mày ôn gì cho ngày mai chưa?
-Cũng kha khá…..
Sau một hồi tám lâu la với Hưởng đù, tôi vừa cúp máy là đến ngay Phong mập:
-Gì đó mày?
-Ôn chưa?
-Rồi, sơ sơ.
-Chết, tao còn hai chương!
-Ráng học đi, còn tối nay với chiều mai nữa.
Vừa cúp điện thoại xuống, cái tiếng ring ring reng reng lại vang lên:
-Lại thằng nào nữa?
-T à, cô Ánh đây.
-Dạ, dạ…cô Ánh ạ!
-Cho cô gặp mẹ đi cháu…
Tôi đưa điện thoại cho mẹ tôi, tót lên phòng ngay lập tức, tránh cái nhìn tức tối của mẹ tôi vì cái việc vô lễ với người lớn.
Cô Ánh trước là gần nhà tôi, con cô tên Nguyệt, bạn học với tôi từ thời cấp I. Hai đứa tôi chơi rất là thân, nên hồi đó tụi con nít trong xóm thường hay tổ chức lễ cưới, rước cô dâu cho tôi với Nguyệt. Hai năm trước ,nhà cô Ánh chuyển lên Sài Gòn , vì chồng cô chuyển công tác, nên tôi với Nguyệt cũng biệt tăm thông tin từ đó.
Tôi lên nhà, cầm cuốn sách công dân và địa lý thủ sẵn, bắt đầu niệm. Niệm chú như đọc kinh ban đầu từ cái bàn, mỏi lưng nằm hẳn lên giường ngồi đọc lại lần cuối. Rồi từ từ tôi ngủ mê lúc nào không biết.
-Dậy, cậu út- Chị Thanh tôi đánh thức tôi dậy.
-Gì hả chị?
-Ăn cơm chứ làm gì?
Ngó quanh cái bàn học, cái cặp của anh trai tôi vẫn chưa hiện diện:
-Anh chưa về mà?
-Nó ăn cơm trước rồi đi học rồi, sắp thi mà vẫn phải ôn thi , tội nghiệp!
Tôi đi ra phía sau nhà rửa mặt, lên ăn cơm cùng với ba mẹ tôi.
-Mẹ, chắc hơn một tuần nữa là con vào Sài Gòn nhận bằng đó.
-Có bằng rồi sao-Ba tôi hào hứng.
-Dạ, bạn con mới gọi thông báo, lên nhận bằng tạm thời thôi ạ!
-Vậy con tính sao?
-Dạ thì con lên thôi, khi nào có bằng chính thức thì ba mẹ vào với con cũng được ạ!
Sau một hồi bàn ra tính vào, ba người trong nhà tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




