watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14054 Lượt

Em số 34 tiếp theo!
-Chết tôi rồi!

Tiếng kêu thất thanh vọng lại từ phía sau lưng tôi, của thằng Nhân đen. Khỏi phải nói là thảm hại như thế nào. Nó đi không chút khí sắc, mặt gằm xuống đất, mà theo thầy tả là con gà rù.

Con gà rù đặt cuốn vở lên bàn, miệng ấp a ấp úng:

-Dạ, ơ, dạ……!
-Có hay không …..?
-Dạ, là chưa …

2đ..Nó xách con 2 đi về chỗ ngồi. Ngang qua tôi đang cười ngặt nghẽo:

-Báng bổ thần linh, hậu quả khó lường.

Nó vứt cuốn vở lên bàn, nghệt mặt, vò đầu sầu não.

Tiết văn kết thúc với giờ truy bài đau tim ,và một bài luận văn về vấn đề tình cảm học đường. Mỗi bàn một bài thảo luận. Gì chứ tôi với nàng thì ngồi nhìn nhau đỏ mặt, mặc kệ hai đứa còn lại muốn viết gì thì viết. Bình thường suy nghĩ nhiều, nhưng dùng để viết ra e rằng sẽ chết ngại với đối phương mất.

Tiết cuối cùng là tiết thầy chủ nhiệm. Tiết Toán được coi là sở trường nên tôi khoan thai hưởng thụ, và hơn nữa thầy cũng không có vẻ đàn áp như thầy dạy môn Văn. Đang vui sướng hưởng thụ mấy đứa khác bị tra tấn bài tập, thầy tôi thở dài:

-Học hành và ráng thi cho tốt, nên nhớ học lực yếu quá là sẽ bị chuyển lớp đấy!

Lớp tôi mặt xám lại, tôi thì càng xám hơn nữa khi nghe thầy tôi tiếp lời:

-Còn vụ hạnh kiểm nữa, yếu tố phụ nữa đấy.

Anh em chúng tôi bắt đầu hoảng loạn. Gì chứ hạnh kiểm là thứ đáng lưu tâm, nhất là tôi, chuyên gia bị đuổi ra ngoài, dính trấu vụ đánh nhau. Còn lại mấy chiến hữu kia cũng tái mét mặt với môn văn.

Dung nhìn tôi, ánh mắt lo lắng một chút. Hình như nàng tính nói gì đó, nhưng dừng lại. Tôi nhìn nàng nhún vai, như kiểu để sau hãy nói cũng được.

Lớp chọn là một danh hiệu mà học sinh phải phấn đấu để vào. Đương nhiên các lớp khác không thiếu nhân tài, nhưng so về sức học thì tính cạnh tranh ở các lớp chọn cao hơn. Bên cạnh đó việc được học nâng cao vào các buổi sáng, thì lượng kiến thức sẽ được nhiều hơn. Nắm bắt cái nhu cầu đó, trường tôi có truyền thống xét điểm cấp 2 để vào lớp chọn, đồng thời cuối năm thanh lý các suất rớt hạng cho các học sinh không đạt danh hiệu tiên tiến.

Tôi có lẽ là loại hiếm hoi khi giữa năm được nhảy sang. Vì tôi là người thế suất cho bạn khác đã chuyển lên trường Chuyên, hơn nữa trong các vị trí ứng cử, tôi nhỉnh hơn nên được vào lớp.

-Tùng, tùng……!!-Tiếng trống trường dồn dập.

Hết buổi học, cả lớp tôi nghệt mặt ra. Chúng nó thì đã được phổ biến quy chế lúc đầu năm, nhưng mải chơi chẳng để ý. Còn một tháng cho mọi nỗ lực cứu vớt. Lời bàn ra tán vào loạn xị.

Riêng tôi vấn đề học lực không đáng lo ngại, vì ít nhất điểm cả hai buổi học chính và nâng cao đều không đến nỗi nào, không muốn nói là vượt trội so với mặt bằng.Điều tôi lo ngại lại nằm ở cái hạnh kiểm.

-Linh, xem bảng điểm thi đua coi mày.

Linh vẹo lật sổ, dò đến vị trí thứ 50, tôi nằm ở đó, với chữ Tb-Trung bình to tướng.

Nàng cũng xoay ra sau nhìn bảng chấm điểm thi đua. Quay lại nhìn tôi ánh mắt tóe lửa.
Chỉ đợi cái Hằng bán chanh và con Trang vừa ra khỏi bàn, Nàng đã lừ mắt nhìn tôi:

-Còn một tháng đó, tính làm sao thì làm, đừng để bị đuổi ra khỏi lớp đó nha!
-Ừ, biết rồi mà…!
-Chỉ được cái lẻo mép thôi, từ giờ phải phấn đấu lại!
-Phấn đấu gì cơ chứ, không phá được rồi!
-Phấn đấu ít nhất cho nó lên khá, bên cạnh đó phải đảm bảo các môn không dưới trung bình, ít nhất phải tổng kết trên 6 hết.

Tôi hoa mắt trước tình hình cụ thể của mình. Tất cả các môn trên 6 cho điểm tổng kết, và phải đạt học sinh tiên tiến. Cái vế thứ hai, tôi tự tin có thể làm được, cái vế đầu thì hơi bị khoai. Vì trước giờ tôi có truyền thống học lệch đã thành thương hiệu, mấy môn tự nhiên thì học có thể là ổn thỏa, còn lại :Văn, Anh Văn, Kĩ thuật , Giáo dục công dân thì thảm họa toàn ba với bốn.

Nàng lại nhìn tôi:

-Từ giờ, phải chăm học và không được để đuổi ra khỏi lớp, Dung sẽ giám sát.
-Hix, gì đâu mà gắt vậy…?
-Không gắt rồi mỗi đứa học mỗi lớp à!

Nàng bực tức đeo cặp đi về, chắc là chán với cái thằng đầu gỗ không hiểu được tâm tư nàng. Tôi nhìn theo nàng, hiểu rồi cô nương ạ. Tại hạ sẽ cố gắng!

Tôi xách balo lững thững đi ra khỏi lớp. Trên tai, cái head phone đang nhồi vào đầu tôi lời của bài hát:

-Sóng cứ trôi dạt nơi cuối trời……..

Ra đến cổng trường, tôi lại bắt ngay cái tín hiệu của linh tính. Lại có ai đó đang nhìn dò xét. Tôi không biết là ai, vì sân trường lác đác vài học sinh hai lớp chọn buổi sáng chúng tôi. Hai lớp học thể dục khối 10.Nhưng chừng đó là quá đông để khoanh vùng đối tượng. Đang đứng ngẩn ngơ ở sân trường, tôi giật mình trước tiếng gọi đằng sau:

-T, làm gì còn chưa về.
-À, Ngữ Yên hả?
-Sao sắc mặt kém quá vậy?
-Không, không,chẳng qua là….
-…!!!
-Về chuyện cuối kì đó, tổng kết..
-Tổng kết làm sao?
-Đuổi ra khỏi lớp đó….?
-T á hả?
-Ừ, hạnh kiểm đó….
-Gì chứ cần Yên Giúp không?
-Yên giúp gì được…..!

Cô nàng nhìn tôi cười tủm tỉm, cắt nghĩa cho tôi hiểu. Do chỉ có hai lớp 10 học buổi sáng nên việc chấm điểm sẽ đan xem nhau. Do đó việc vi phạm sẽ chuyển về lớp còn lại, nghĩa là nàng là cờ đỏ, nắm quyền sinh sát của tôi. Dù không cứu vãn nhiều nhưng có còn hơn không.

-Vậy á, cảm ơn nhiều….!
-Ừ.,mà T ráng đừng nghịch chọc thầy cô nữa, kẻo bi đuổi ra thì…..
-Thì sao cơ?
-Thì mất mặt chứ sao!

Tôi định truy vấn cô nàng thêm mấy câu, tiếng còi xe bus đã vang đằng sau, chẳng kịp từ biệt ân nhân, tôi phóng thẳng ra bến xe. Vắt chân lên cổ mà chạy, vậy mà tôi còn cảm giác như có ánh mắt dõi theo vậy. Tất nhiên không phải của Ngữ Yên, vì ánh mắt này hình như làm tôi rợn rợn bất an.

Tối hôm đó, nhà tôi trở nên đặc biệt với cái cảnh hai thằng con trai đua nhau học ở bàn học. Ông anh tôi thì căng thẳng giải đề thi, ôn kiến thức cho đợt thi quan trọng sắp tới, tôi thì lúi húi học lại mấy môn từ lâu đã bị bỏ rơi. Hì hục hí hoáy, quyết tâm ở lại lớp với cô nàng đầu bàn.

Trên trường thì có vẻ căng thẳng hơn nhiều, Dung bắt đầu thể hiện việc giám sát tôi chặt chẽ. Hễ tôi nhúc nhích động tĩnh là nàng ném liền một ánh mắt hình viên đạn sang. Hễ tôi quay xuống chọc léc hay giựt tóc mấy thằng bàn dưới là nàng cau mày nhắc nhở.

Tôi phải từ bỏ niềm vui, trở thành một thằng mọt sách chính hiệu, ăn rồi học, học rồi ăn ngủ. Đến lớp gương mẫu, không nói chuyện, không chọc phá, không quay ngang quay ngửa. Tất cả các môn đều giơ tay phát biểu, để tích lũy điểm nâng hạnh kiểm. Dù gì cũng thở phào cho công việc đều tốt đẹp. Nội vụ có nàng xử lý, Ngoại vụ có Yên gánh đỡ bao che, tôi cũng nhẹ nhàng bớt phần nào.

Chỉ có ánh mắt ấy vẫn theo tôi hằng ngày, dù là ít hay là nhiều, đôi khi cảm giác rờn rợn. Nó theo ám ảnh tôi hoài, khiến tôi có cảm giác bí bách. Không khí trên trường giờ này với tôi có lẽ là chẳng được cười nói gì nhiều, mà có nhiều thì cũng không trọn vẹn vì bị cái nhìn soi mói đó phá hoại.

Ở nhà thì cũng căng thẳng không kém, việc học tập nhiều giờ liền với tôi là một gì đó quá sức. Nhiều khi tôi ngủ gục trên bàn mà không hay. Sáng sớm thì cứ 5h sáng dậy sớm theo lịch, tránh việc đi muộn.Người gọi tôi chẳng phải là người mẹ dịu hiền mà là lão anh trời đánh. Nhiều khi chậm trễ nướng thêm 5 phút là bị lão bợp vào miệng:

-Dậy, đi học mày!
Tôi bật dậy nhìn lão anh cay cú. Lão thản nhiên như không:
-Ế, ế giao kèo rồi nha mày, bằng mọi biện pháp làm cho mày dậy sớm.!

Tiu nghỉu ,tôi làu bàu đi đánh răng, ăn sáng lên trường để đối diện với bà giám thị riêng và cái ánh mắt khó chịu.

“T gương mẫu đi học đây mẹ ơi”

CHAP 54: Huấn luyện ngoại khóa.

Thời gian càng về cuối, thì việc học hành của tôi càng căng như dây đàn. Dung thì càng ngày càng gắt gao với tôi hơn, hễ làm cái gì mà nàng thấy không vừa ý là bị lườm liên tục. Lão anh tôi ở nhà thì thừa nước đục thả câu, đánh tôi như mưa, coi như thú vui giải trí sau giờ học căng thẳng.

Chịu bao trăm ngàn khổ cực , thành quả cũng không phải là ít, trái lại nó có vẻ vẻ vàng gấp trăm lần bình thường. Ngay cả thầy chủ nhiệm của tôi cũng bất ngờ:

-Tháng này, thầy thấy thiếu thiếu cái gì đó?
-Thiếu gì hả thầy?- Lớp tôi lo lắng.
-Sao không thấy thằng T trực nhật.

Cả lớp tôi ầm ầm ôm bụng cười. Thầy tôi cũng vui vẻ:

-Dạo này sao hiền đột ngột vậy em, lớn rồi hả?
-Nó dậy thì thầy ơi-Thằng Phong mập bơm đểu ngay.

Cả lớp tôi cứ thế mà ôm bụng cười tôi ngặt ngẽo, tôi thì mặt đỏ bừng, đưa tay gãi gãi đầu. Chí ít cũng trừ nàng, nàng nhìn tôi cười tít mắt, gần một tháng quản giáo, học sinh đặc biệt đã có kết quả tốt.

Sở dĩ thầy tôi thấy thiếu gì cũng đúng, vì bình thường, một tuần trực vệ sinh lớp thì tôi đã được mặc định một ngày. Gọi là vé con cha cháu ông, theo lời gọi của đám bạn tôi, nhưng tôi thường xuyên đi muộn nên bị ứ đọng lại, tội càng thêm tội.

Việc đối nội đã xong, đối ngoại tôi hoàn toàn tin tưởng Ngữ Yên. Sổ chấm điểm buổi sáng của tôi tháng này ẵm chắc cái hạnh kiểm tốt, thế nên nàng sẽ dễ dàng chiếu cố cho tôi hơn. Mội người làm quan cả họ được nhờ, tôi lại quen toàn tai to mặt lớn, hai cờ đỏ, một lớp trưởng, và

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT