|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
bên cạnh, năm người còn lại từ ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra, cùng mỉm cười. Huyền vui vẻ nhìn tôi
– Bạn Tuyết Mai! Đừng từ chối ý tốt của tớ nhé!
Xung quanh rộ lên vài tiếng cười. Tôi nóng mặt, im lặng. Vân cùng mấy người bạn kia c ũng nhao nhao
– Bọn mình cũng còn rất nhiều này! Cho cậu hết!
Vừa nói, họ vừa đổ đám xương xẩu trên bàn vào khay cơm của tôi. Thấy tôi không nói gì, Huyền nhướn mày, cao giọng
– Sao thế? Chê à? Thế thì cho cả phần này nữa nhé!
Vừa dứt lời, khay cơm trong tay cô đã bay tới chỗ tôi. Chiếc khay inox rơi xuống sàn, tạo nên những tiếng keng keng. Cả người tôi bị dính cơm cùng thức ăn, xung quanh lại ồ lên cười thích thú
– Cho bạn ăn như vậy đã là tốt lắm rồi! Thứ người vô liêm sỉ như bạn mà cũng vào được đây sao? Da mặt cũng dầy lắm. Làm chuyện như vậy rồi còn dám vác mặt tới gặp người ta đòi theo đuổi! Bộ bố mẹ bạn không dạy thế nào là liêm sỉ hả!
Cô ta bỗng nhiên lấy tay bịt miệng, làm ra vẻ vừa lỡ lời
– A! Xin lỗi! Mình quên mất bạn là trẻ mồ côi, làm gì có cha mẹ chứ! Trẻ mồ côi thì đâu cần biết đến liêm sỉ!
Những người xung quanh cùng bật cười. Huyền đanh giọng, cách xưng hô cũng thay đổi
– Nếu lần ở trong rừng Vũ không cứu mày thì mày còn ngồi ở đây được không? Con chó cho nó ăn còn biết cảm kích, không cắn lại. Thứ người như mày còn phải học hỏi nó nhiều đó!
Huyền hất mặt nhìn tôi, mấy người cùng bàn cũng hùa vào phụ họa
– Ở cùng thứ người này sớm muộn gì cũng bị ô uế mà thôi!
Nói xong cả sáu người cùng đứng dậy, tiến ra phía cửa. Căng tin trong phút chốc trở nên yên lặng. Một vài người ái ngại nhìn về phía tôi, một số khác vẫn che miệng cười. Có vài người thấy hết trò vui thì đứng dậy. Lúc này, những lời nói của anh lại vang lên trong đầu tôi “Bắt nạt! Đây chính là bản năng của con người!”. Phải! Người ta chỉ cần tìm một lí do, thì có thể thoải mái chà đạp, xúc phạm đồng loại. Cho dù là người bình thường, hay thiên tài thì cũng đều như vậy. Và tôi cũng hiểu, như thế nào gọi là sự im lặng đáng sợ của lòng tốt!
Chap 23: Nguy hiểm
Khi tôi tắm rửa xong, đang ngồi dán băng cá nhân thì Vĩ bước vào. Cậu vừa nhìn thấy vết thương trên tay tôi thì nhíu mày, lo lắng hỏi
– Cậu bị sao vậy?
– À! Đi không cẩn thận, bị té ấy mà! – Tôi cười lấp liếm
– Té? – Vĩ nghi hoặc nhìn tôi, ánh mắt dường như đọc thấu mọi suy nghĩ của tôi. Tôi đành phải quay mặt đi. Vĩ nhấn giọng
– Đám người đó bắt nạt cậu?
Tôi lắc đầu phủ nhận
– Còn chối? – Vĩ trừng mắt nhìn tôi. Trong đáy mắt lóe lên vài tia tức giận. Thật sự từ ngày quen biết Vĩ, cậu lúc nào cũng tươi cười, thích bày trò trêu trọc người khác, chưa bao giờ thấy Vĩ nổi giận như vậy. Tôi thấy Vĩ xoay người, dường như định đi tìm đám người đó tính sổ thì vội vã cản lại
– Xích mích một chút thôi! Cậu đừng làm to chuyện!
Vĩ vẫn nhìn tôi hậm hực
– Không sao thật mà! – Tôi lúc lắc cánh tay, thể hiện mình cũng chưa đến nỗi què quặt – Chỉ là vết thương nhỏ!
– Có phải vì chuyện tài liệu của Vũ không? – Vĩ đột nhiên hạ giọng.
– Cũng chỉ làm hiểu làm thôi mà! Nếu cậu là những người đó, liệu cậu có tin mình không? Cậu không cần chuyện gì cũng đứng ra giúp mình, như vậy, mình thấy áy náy lắm! – Tôi cười nhẹ, khó khăn lắm mới nói ra được lời thật lòng. Chỉ thấy Vĩ trầm ngâm nhìn tôi
– Cậu ngốc thật!
– Hả?
– Phương Tuyết Mai, mình nói là cậu rất ngốc!
Tôi thộn mặt, ừ, hình như là tôi ngốc thật. Từ thời cha sinh mẹ đẻ, có ai khen tôi thông minh bao giờ đâu. Vĩ thở hắt ra.
– Coi như bọn họ may mắn!
Tôi cười cười. Vĩ dặn
– Nhưng lần sau nếu bị bọn họ thì phải biết phản kháng lại, nếu không thì cũng lập tức đi tìm tớ, biết chưa?
Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Vĩ không nói gì nữa, đi về phía hộc tủ, cúi xuống tìm kiếm thứ gì đó. Lúc cậu ngẩng lên, tôi mới thấy trên tay cậu là đủ thứ thuốc thang cùng bông băng này nọ. Vĩ đột nhiên nhìn tôi mỉm cười, bưng cả đống lỉnh kỉnh kia đến chỗ tôi
– Cậu…định làm gì thế? – Tôi hốt hoảng nhìn toàn những loại thuốc kì dị chẳng biết đã vứt ở đó từ đời nào, lo sợ mà nuốt nước bọt nhìn Vĩ
– Băng bó lại cho cậu! – Vĩ mỉm cười gian tà
Nụ cười này, quả thật rất lâu rồi mới nhìn thấy. Nhớ khi tôi mới chuyển đến, Vĩ rất hay nhìn tôi rồi cười như vậy, cho nên mỗi lần nhìn thấy là tôi lạnh cả sống lưng. Và hiện tại, cảm giác đó đang trào dâng mãnh liệt.
– Không…không cần đâu! Mình chỉ bị xước nhỏ thôi!
Tôi vừa nói vừa xoay người định bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp chạy thì đã bị Vĩ túm chặt
– Yên lặng nào! Đại tiểu thư Diên Vĩ này chưa từng băng bó cho ai, cậu phải vinh hạnh được làm người đầu tiên đấy nhé!
– Cái gì?
Chưa từng băng bó cho ai? Vậy là tôi bị lôi ra làm chuột bạch sao? Tôi hét toáng lên
– Á Á! Không! Không! Tránh xa tớ ra!
Đằng sau tôi, Vĩ vừa cầm cồn sát trùng và bông băng, la hét đuổi theo
– Cậu mau đứng lại! Đứng lại!……
………
Sáng hôm sau, vẫn như thường lệ, những học viên trong trường lại được chứng kiến một cảnh quay tua đi tua lại mà hành động cùng lời thoại của hai nhân vật chính không có chút thay đổi
– Này! – Tôi đưa lon nước vị Cam cho Vũ, như vậy là xét về kịch bản đã có một chút khác biệt, không phải vị đào.
Mọi người xung quanh nhìn. Vũ cầm lon nước, ném thẳng vào sọt rác. Không ai buồn cườinữa, đoạn phim buồn cười đến đâu xem đi xem lại cũng ngán. Đám học viên tản đi, trong phút chốc, tôi không nhận ra trong đám đông ấy, có cả ánh mắt phẫn nộ của Khánh Huyền.
Tiết Thể Dục
Đây quả là một tiết học đáng sợ, chí ít là đối với tôi. Hình như trong suốt những năm tháng từ tiểu học cho đến cấp 3, tôi chưa bao giờ thoát khỏi môn học này. Những bài tập mất sức gần như trở thành ác mộng và nỗi ám ảnh với tôi. Vĩ tuy rằng rất khỏe mạnh nhưng cũng không hề thích môn vận động này. Từ đầu tiết đã lủi đi đâu chơi mất. Tôi cầu nguyện nhìn cái đồng hồ đang nhích còn chậm hơn cả sên bò. Vừa liếc chừng về phía sân tập. Mưa đá, tuyết lở, động đất, sóng thần….Gì cũng được, nói chung hãy giáng thảm họa xuống cái sân tập đáng nguyền rủa kia. Bởi vì, tôi sắp phải đối mặt với thử thách đáng sợ nhất cuộc đời: Chạy! Dường như khi sinh ra thì tôi và đường chạy đã là kẻ thù của nhau. Một là tôi, hai là nó, không thể cả hai cùng sống được! Tôi bị cái sân tập làm cho quẫn trí, chẳng nghĩ được cách nào khả thi.
Tiếng còi vang lên đanh gọn. Hàng người từ từ dịch chuyển, bước chân chạy đều đều. Tôi cũng cắn răng chạy theo.
– Huýttt!!!! Phương Tuyết Mai! Tốc độ nhanh hơn!
Tôi mệt muỗn đứt hơi mà thầy còn kêu gào nữa. Tôi ngước nhìn phía trước, thấy Vũ chạy ở tốp đầu. Môi mím chặt, giữ nhịp thở đều đều. Gió hất tung đám tóc lòa xòa trước trán. Mắt vẫn nhìn thẳng, giống
như đang dong bộ, chẳng hề như tôi, không khác gì hành xác. Nếu phải dùng một từ chính xác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




