watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9098 Lượt

từ tiến lại, mặt chẳng cảm xúc
– Đưa bạn ấy xuống phòng y tế! – Thầy ra lệnh, nói đoạn quay ra nhìn tôi, khuôn mặt nghiêm nghị – Còn em! Thể dục là môn học rèn luyện thể lực và tinh thần đoàn kết! Không phải để các em trả thù cá nhân! Tôi phạt em chạy mười vòng!
– Em không….
– 12 vòng!
– Nhưng….
– Em thật sự muốn chạy 15 vòng chứ?
Đám con gái khinh khỉnh nhìn tôi, cũng không có ai có ý định xin giúp. Tôi mím chặt môi.
Băt đầu chạy!
Vòng thứ nhất, tôi đã thở hổn hển. Hai tai ù đi, cổ họng khô khốc, vết thương ở chân nhức buốt, bị thấm mồ hôi chẳng khác nào xát muối. Tôi vẫn chạy. Từng vòng, từng vòng. Bước chân liêu xiêu loạng choạng. Cũng chẳng nghe rõ tiếng gì bên tai. Những người kia đã bỏ đi gần hết, chỉ còn mình tôi vẫn chạy
Vòng thứ 5………
Vòng thứ 6…….
Hai chân tôi nhũn ra. Thật sự có suy nghĩ rằng mình sẽ chết. Mặc dù không biết có ai đã chết vì chạy chưa, nhưng cái chết này quả thật rất buồn cười. Tôi cũng không nghĩ là mình lại chết lãng xẹt như thế. Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, một trận mưa từ đâu bỗng trút xuống dữ dội Tôi ngước nhìn những hạt mưa không ngừng táp vào mặt. Ông trời! Ngay cả ông cũng ghét tôi như vậy sao?
Tôi tự cười mình, vẫn xiêu vẹo trên đường chạy. Nước mưa thấm vào áo buốt lạnh

– Anh à! Người chết đi sẽ như thế nào? – Tôi 7 tuổi ngây ngô nhìn anh
– Sẽ hóa thành những vì sao, suốt đời soi sáng cho những người thân của mình! – Anh mỉm cười
– Thật hả anh? – Tôi reo lên thích thú
– Đúng vậy!
– Vậy cha mẹ chúng ta là ngôi sao nào? – Tôi hy vọng nhìn lên bầu trời, nơi hàng nghìn ngôi sao tỏa sáng. Có lẽ, họ cũng đang nhìn tôi, đang mỉm cười với tôi
– …. – Anh im lặng
– Anh….là ngôi sao nào thế? – Tôi kéo tay áo anh
– Em đi ngủ đi!
– Anh!
Ánh mắt anh sa sầm. Tôi im bặt, ngoan ngoãn leo lên giường, không dám hỏi thêm gì nữa. Trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, tôi thấy anh ngồi trầm ngâm, khẽ thở dài

Tôi lại nhớ anh, nhớ trước đây mỗi lần nói về bố mẹ, anh đều không vui, anh nói bọn họ đều đã chết. Nhưng lớn lên tôi mới biết, tôi và anh bị bỏ rơi, nên anh không bao giờ muốn nói về bố mẹ. Tôi ngước nhìn trời, khung cảnh tối sẫm, nước mưa làm mắt tôi nhòe nhoẹt. Nếu tôi thật sự chết, tôi có thể nào trở thành ngôi sao sáng hay không? Từ trên bầu trời, tôi sẽ dùng ánh sáng này dõi theo anh. Tôi sẽ tìm anh. Phải rồi! Như thế dễ hơn rất nhiều. Chắc tôi sẽ không phải cực khổ tìm anh như thế này nữa. Tôi ngã nhào, cả không gian vắng lặng, chỉ có tiếng mưa vẫn rơi không ngừng

……..

– Tuyết….Tuyết Mai! – Tôi đổ gục xuống trước khi Vĩ kịp đỡ. Tự nhiên mỉm cười, thế là đã được nghỉ ngơi.
Tỉnh dậy trong căn phòng quen thuộc. Tôi thấy hơi váng đầu, húng hắng ho vài tiếng. Vĩ hình như đi mua cháo cho tôi. Tôi mỉm cười, đúng lúc này thì nhớ ra: Tôi chưa đem nước tới cho Vũ. Liếc đồng hồ, đã 6.45, Tôi vội vùng dậy, chạy xuống can – tin
Quần áo xộc xệch, cặp sách còn chưa đút hết sách vở, tôi vừa cắm cúi đến lớp, vừa kìm nén cơn ho lại. Vừa thấy Vũ trước cửa, tôi vui mừng chạy đến, đưa lon nước ra trước mặt cậu
– Xin lỗi! Hôm nay…khụ khụ….hơi muộn! – Tôi nhìn Vũ chờ đợi. Cậu chỉ đứng yên, chăm chăm nhìn lại tôi. Trong một phút, giọng nói vang lên lạnh lùng
– Cút – khỏi – tầm – mắt – của – tôi!Chap 25: Kẻ bị bỏ rơi

Chưa bao giờ cậu dùng ngữ khí nặng nề với tôi như vậy, tôi hơi ngẩn người
– Gì…chứ?

– Cậu điếc hả? Tôi bảo cậu đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa! Hãy cút khỏi tầm mắt của tôi! -Vũ nhấn giọng, gằn từng chữ. Tôi chỉ có thể sững người ra nhìn
– Tại sao? Tôi….đáng ghét như vậy sao?

– Đúng vậy! Tôi rất ghét khuôn mặt giả tạo của cậu! Từ khi cậu mới xuất hiện thì đã khiến tôi vô cùng căm ghét! Đừng có đến trước mặt tôi và làm trò ngu ngốc này nữa! Tôi không muốn nhìn thấy khuôn mặt cậu! – Vũ nói rồi xoay người bỏ đi. Lon nước từ tủ lạnh như làm tôi cũng đóng băng theo. Những kẻ tọc mạch thì lắc đầu, thấy đoạn hội thoại đã có chút thay đổi.
Tôi im lặng. Tôi đáng ghét như vậy? Thực sự đáng ghét như vậy sao? Đúng lúc này, tôi thấy Vĩ từ xa đi đến, một tay vẫn còn cầm cốc cháo nóng hổi.Nhưng khuôn mặt cậu không hề tươi cười
– Cậu còn muốn điên đến bao giờ? – Cũng như Vũ, đây là lần đầu tiên Vĩ nặng lời với tôi như vậy. Tôi lắc đầu
– Cậu vẫn còn chưa hiểu ra sao? Cậu ta đã xua đuổi cậu như vậy! Tuyết Mai! Cậu còn làm như vậy sẽ hại chết mình đấy! – Vĩ gào lên
Tôi biết. Tôi biết tất cả. Chỉ cần tôi dừng lại, nhưng đó là điều không thể. Vĩ hạ giọng nhìn tôi
– Dừng lại đi!
Tôi mím chặt môi, lắc đầu
– Không được!
– Vì sao? – Cậu nhíu mày – Chẳng lẽ cậu thực sự thích cậu ta?
Tôi im lặng, không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
– Tuyết Mai! Tại sao cậu cứ thích hành hạ bản thân mình như vậy? Rốt cuộc là cậu muốn bị đuổi khỏi đây mới bằng lòng sao?
Tôi nhìn Vĩ, chỉ thấy trong mắt cậu là sự tức giận. Tôi biết cậu đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi trở về đây được cũng là nhờ Vĩ. Cậu ấy làm nhiều việc cho tôi như vậy, vậy mà tôi lại luôn khiến cậu ấy nổi giận.
– Nói cho mình biết đi! Rốt cuộc là đã có chuyện gì? – Vĩ nhìn tôi chờ đợi. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy, một mực lắc đầu.
– Cậu không nói được chứ gì? – Vĩ bỗng nhiên đổi giọng. Khi tôi ngẩng lên nhìn cậu, chỉ thấy ánh mắt Vĩ lạnh lẽo. Không có chút cảm xúc nào. Tôi nín lặng
– Vậy thì cứ tiếp tục điên một mình đi! Tôi chán điên cùng cậu lắm rồi!
Vừa nói cậu vừa thẳng tay ném cốc cháo vào sọt rác. Tôi ngỡ ngàng. Vĩ không nói gì, quay người bỏ đi. Tôi nhìn cốc cháo còn bốc hơi trong sọt rác, lại nhìn lon nước lạnh buốt đang chảy nhỏ giọt trong tay mình. Vũ bỏ đi, Vĩ cũng không cần tôi nữa. Cậu ấy cũng đi mất rồi! Người duy nhất còn quan tâm tôi cũng không muốn quan tâm tôi nữa! Tôi đã khiến cho cả thế giới ghét tôi! Người bạn cuối cùng cũng không giữ được. Tôi thật sự là ngu ngốc mà!

………

– Khụ…khụ…! – Ánh mắt khói chịu liếc về phía tôi, tôi ghìm giọng, kiềm chế lại cơn ho. Hai người ngồi bên cạnh mất hứng cầm túi đứng dậy, không thèm đáp lại nụ cười xin lỗi của tôi. Can – tin không ngồi được. Về phòng thì sợ Vĩ tức giận, ngay cả ghế đá cũng có người tranh giành, không cho tôi được thỏa thích một mình. Tôi nhìn tô cháo đã loãng, ngán ngẩm thả vào thùng rác. Miệng đắng ngắt, bụng đói nhưng lại không muốn ăn. Ánh nắng chiếu qua tán lá làm tôi khẽ chau mày, phải dùng tay che bớt lại. Dưới bầu trời này hình như không còn chỗ dành cho tôi nữa. Tôi bất giác nhớ tới nụ cười của Vĩ, nhớ tới khi tôi mới chuyển đến đây luôn bị Vĩ trêu trọc. Tôi thoáng thở dài.
– Phương Tuyết Mai! Mày bị như vậy thật là đáng!
Tôi tự cười mình, lại cúi người, ho dữ dội.

……………

Trong lớp học, Vĩ không hề nói chuyện với tôi.

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT