watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9093 Lượt

để mô tả tốc độ của tôi lúc này, chắc chắn không gì thích hợp hơn từ “lê lết”
Mồ hôi chảy dài trên mặt nhưng Vũ vẫn chạy đều. Tôi ngẩn người. Gì chứ? Tôi đang….ngắm cậu ta? Tôi vội vã lắc đầu. Đúng lúc này thì
Bốp!
Tôi thấy đầu ong ong, ngã nhào xuống đường chạy. Quả bóng màu cam sau khi đáp vào đầu tôi thì nảy tưng tưng rồi lăn ra ngoài. Tôi đau điếng hé mắt nhìn, chỉ thấy đám con gái bên sân tập kia đang đứng cười. Và người phát bóng, không ai khác, chính là Khánh Huyền.
– Em…em không cố ý! Trái bóng lao nhanh quá! – Cô ta giả bộ yếu ớt thanh minh. Mọi người xung quanh chỉ đứng nhìn, cũng không ai tới đỡ tôi dậy.
– Em không sao chứ?
Thầy thể dục hơi nhíu mày nhìn tôi, tôi lắc đầu. Tiếng còi vang lên đanh gọn, thầy ra hiệu cho cả lớp dừng tập. Lúc đi ngang qua, tôi thấy Huyền nhếch môi
– Sao hả? Bị bóng đạp vào mặt không biết có làm cho da mặt bớt dày đi không?
Đám con gái phía sau rộ lên hưởng ứng.
– Xin lỗi nhé! – Tôi cười
– Hả?
Huyền cùng mấy đứa đồng bọn hơi ngẩn ra nhìn tôi
– Da mặt tôi dày lắm, cho nên có bị bóng ném trúng, cũng không mỏng đi đâu. Làm cậu mất công rồi!
Huyền trợn mắt nhìn tôi, tôi nhún vai, đi về phía sân tập ngồi nghỉ. Bên cạnh có chiếc balo không biết ai để đấy. Tôi với tay lấy chai nước trong cặp của mình, uống một hớp. Khẽ nhăn mặt. Đau! Nguyên quả bóng đập mạnh như vậy không đau sao dược. Tí còn tưởng là trẹo quai hàm chứ. Tôi xoa xoa gò má đáng thương của mình, vừa quay ra, ánh mắt liền chạm phải Vũ đang đứng nhìn. Cái nhìn lãnh đạm, không mang một cảm xúc cụ thể. Tôi quay đi, tiếp tục uống nước.
Tiếng còi lại vang lên báo hiệu đến giờ tập. Tôi ngán ngẩm đứng dậy, chỉ ước mình có thể ngất ra đây luôn cho rảnh. Thầy Thể Dục vỗ vỗ tay
– Chúng ta sẽ thi chạy tiếp sức! Hai người một cặp, các em mau xếp hàng đi!
Vừa dứt lời, tiếng còi lại vang lên chói tai. Đám học sinh bắt đầu tìm bạn chạy cùng mình, thoáng chốc, chỉ còn tôi vẫn đứng trơ trọi. Lớp tôi sĩ số có 36 người, Vĩ lại nghỉ thành ra lại dư ra tôi. Đang ngấm ngầm sung sướng tưởng được nghỉ tập thì đã thấy tiếng thầy dõng dạc
– Phương Tuyết Mai! Sao em còn chưa vào vị trí?
– Dạ! Em ..không có bạn cùng chạy! – Tôi trả lời mà trong bụng như mở cờ
– Hum..Bạn nào muốn chung đội với Tuyết Mai?

Thầy hướng về phía đám học sinh nói to nhưng không một tiếng đáp lại. Không ai muốn cùng đội với tôi, tôi cũng sớm biết sẽ như vậy. Thầy hắng giọng, đang định nói gì đó thì có một giọng nói cao vút chen ngang
– Để em cùng đội với Tuyết Mai!

Tôi hơi lạnh người nhìn sang, quả nhiên, thấy Khánh Huyền không biết từ lúc nào đã ở bên sân tập của lớp tôi. Đang từ từ tiến lại, còn không quên “tươi cười” nhìn tôi. Tôi bất giác cảm thấy chuông báo nguy hiểm đã vang lên đến báo động đỏ.

Chap 24: Rời bỏ

Mấy đứa con gái dường như cảm thấy sắp có trò vui nên mau chóng xúm lại xem. Chỉ thấy Huyền có vẻ rất thách thức nhìn tôi. Sau khi tiếng còi vang lên, cô ta đứng ra thì thầm to nhỏ gì đó với đám bạn, sau đó phát lệnh
– Đổi người!

Gì đây? Cô ta lại muốn chơi trò gì đây? Nhận thấy vẻ tươi cười trên mặt Huyền, cảm giác bất an trong tôi lại trào dâng mãnh liệt. Không biết cô ta đã nói gì với mấy học sinh lớp tôi, chỉ thấy Hoài lẳng lặng bước đến vạch xuất phát, còn tôi ở phía trên đường chạy. Huyền bên cạnh đứng song song với tôi, mắt hướng thẳng về phía trước
– Huýttttt!!!!
Tiếng còi vừa vang lên, Hoài cùng cô bạn chạy đôi với Huyền chạy một mạch đến chỗ tôi và cô ta. Tôi đưa tay ra phía sau chuẩn bị nhận gậy, ngay khi gậy vừa tới tay, đã phóng hết tốc lực chạy về phía trước. Quả thật tôi không hề muốn chạy song song với cô ta chút nào, chỉ còn nước cắm đầu chạy trước, bỏ mặc cô ta. Huyền dường như không cam tâm, cũng lao lên đuổi kịp tôi.
– Cậu không thoát được tôi đâu!
Tôi quay lại thấy Huyền cắn răng ,mồ hôi chảy ra nhưng vẫn tự mãn mỉm cười
– Tại sao cậu cứ nhất quyết bám lấy tôi? – Tôi cũng vừa thở vừa nói
– Sao hả? Sợ rồi à? – Huyền cười, rồi bỗng đổi giọng, ánh mắt giận giữ nhìn tôi.- Mày biến khỏi đây thì tao sẽ không bám theo mày nữa!
– Tôi không đi!
– Ngoan cố à? Mày không chỉ bẩn thỉu, mặt dầy mà còn ngoan cố nữa nhỉ? – Huyền nhếch môi
– Ít ra thì tôi cũng không giả tạo như cậu!
– Cái gì? – Nét mặt Huyền trở nên cau có
– Đúng vậy! – Tôi vừa thở vừa nói – Cậu đừng có kiếm lí do này nọ để trả thù tôi. Cậu chẳng qua vì ghen tị với tôi mà thôi!
– Cái gì? – Huyền trợn mắt
– Tôi nói không đúng sao? Bởi vì trong khi tôi nỗ lực vươn lên trở thành người đứng đầu, còn cậu vẫn không thể thoát khỏi vị trí 290. Cậu hận tôi vì tôi từng là 299. Cậu không muốn thừa nhận cố gắng củatôi nên mới kiếm cớ để đuổi tôi khỏi đây!
– Mày im miệng! – Huyền gào lên
– Thừa nhận đi! Đừng lấy lí do vì Vũ hay vì ai cả, cậu chỉ vì chính bản thân mình mà thôi! – Tôi nói rồi quay qua nhìn Huyền, chỉ thấy mặt cô ta ngày càng tức giận. Hai chúng tôi đúng lúc chạy đến chỗ ngoành, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất. Huyền bỗng lao lên. Xô mạnh tôi lăn ra đất
– Á!
Tôi ngã nhào, đập người vào vạch chắn, đau muốn bật khóc. Huyền cúi xuống túm lấy áo tôi
– Mày nghĩ là mày thắng được sao? Tao sẽ khiến cho mày phải rời khỏi đây theo cách thê thảm nhất!
Cô ta đứng, cao ngạo nhìn tôi rồi chạy tiếp. Tôi đau điếng ngẩng lên thì chỉ còn thấy cái bóng cô ta trên đường chạy. Máu ở chân bắt đầu rỉ ra. Tôi cắn răng đứng dậy. Bỏ cuộc ư? Không đời nào! Tôi tập tễnh trên chiếc chân đau, cố nín nhịn. Trong lòng tự cổ vũ mình. Tuyết Mai! Mày nhất định không được thua! Nhất định không thua cô ta!
Tôi lao về phía trước, vết thương đau nhói nhưng tôi không cho phép mình bỏ cuộc. Vòng chạy được rút ngắn, phía trước vang lên tiếng reo hò của tụi con gái đứng xem. Tôi vươn người. Hai chân mềm nhũn nhưng vẫn ráng chạy. Dường như ý chí này đã khiến tôi có thêm sức mạnh. Tôi lao nhanh về phía trước, còn Huyền thì ngỡ ngàng nhìn tôi
– Không chịu thua à?
Cô ta nghiến răng, lấn vạch, định gạt tôi ngã lần nữa, không ngờ tôi nhanh chóng né sang một bên. Huyền bất ngờ mất đà, ngã lăn quay ra đất. Đám con gái đang đứng nhìn lập tức kêu lên, chạy vội vàng đến chỗ Huyền. Mặt cô ta tím ngắt, không ngừng ôm lấy chân, nước mắt giàn giụa

– Em có sao không? – Thầy thể dục lo lắng nắn chân của Huyền. Cô ta cắn răng, nước mắt trào ra không ngừng
– Là cậu ta đẩy em! – Trong làn nước mắt, cô vẫn cố nhìn về phía tôi “vạch tội”
– Đúng là đồ xấu xa! – Ngay lập tức lại xuất hiện giọng nói bênh vực đầy “chính nghĩa” của đám bạn của Huyền. Tôi đứng hình, ấp úng nhìn thầy
– Em…..
– Em còn đi được không? – Thầy nhẹ nhàng dùng tay nâng cổ chân của Huyền, thấy cô ta nhăn mặt lắc đầu. Thầy khoát tay
– Vũ! Em lại đây!
Tôi thấy Vũ từ

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT