|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thiên tài. Mặc cho bị chế nhạo hay can ngăn.
Với tôi, anh trai là người quan trọng nhất, là người thân duy nhất của tôi. Anh nhất định không bỏ tôi, nhất định đã có chuyện gì đó.
Tôi sẽ tìm anh, bằng mọi giá!
*********
7.30 PM
Ăn xong, Vĩ lăn ra giường, đọc truyện tranh
Tôi hồi hộp liếc đồng hồ, canh thời gian. Một lúc sau, Vĩ đã ngủ mất, tôi gọi
– Diên Vĩ! Cậu ngủ chưa? Này…..
Không động tĩnh gì cả. Tốt! Tôi đứng dậy, đóng cửa cẩn thận rồi ra khỏi phòng.
Sân trường tối đen, thấp thoáng vài ngọn đèn từ mấy căn phòng hơi hé cửa. Còn lại thì chìm vào khoảng không mù mịt.
Tôi trèo lên tầng hai, tiến đến căn phòng cuối dẫy.
Tim đập thình thịch như đánh trống. Tôi xưa nay vốn lương thiện, không có làm chuyện xấu bao giờ. Lần này còn đi trộm đồ, bảo sao không sợ.
Nhưng để tìm ra sự thật, tôi bất chấp!
Căn phòng vẫn còn sáng đèn, người coi phòng chưa về. Tôi nán lại bên ngoài, chờ đợi.
Chừng 15 phút sau, có tiếng bước chân, tôi rời khỏi chỗ nấp, tiến đến sát mép tường.
Cô giám thị lách cách đóng cửa, rồi xuống sân. Chờ bóng cô khuất hẳn, tôi mới từ từ tiến tới, thận trọng nhìn ngó xung quanh rồi ấn tay mở cửa.
Tôi chỉ kéo nhẹ một cái, cánh cửa đã mở ra. Thực ra là lúc lên đây, tôi thấy khóa cửa này giống kiểu khóa phòng khách sạn nên đã lấy một ít cao su bôi lên khe cửa. khi nhìn từ bên ngoài sẽ giống như đã khóa nhưng thực chất vẫn còn mở. Trời lại tối nên cô giám thị không để ý.
Như sợ có người phát hiện, tôi nhảy vội vào trong. Cánh cửa to đóng sập lại, khiến trái tim yếu ớt của tôi đập một cái thịch!
Cả căn phòng tối om như một cái hũ nút.
Từng trồng giấy chất cao tận nóc nhà. Tôi kéo cây đèn pin thủ sẵn, soi từng kệ giấy.
Hồ sơ của tất cả học sinh trong trường đều được lưu lại ở đây. Có những bộ từ ngày mới thành lập, lớp vỏ bên ngoài đã vàng ố cả.
Căn phòng có tổng cộng ba dãy kệ, được sắp xếp cẩn thận theo số thứ tự, đếm lùi qua các năm.
Tôi soi một lượt, cuối cùng cũng thấy chiếc tủ chứa hồ sơ năm 2008. Nhưng nó bị khóa lại bằng một chiếc khóa cũ.
Có là gì! Tôi là cao thủ mở khóa, chưa có loại khóa nào là không mở được.
Kéo chiếc cặp ghim trên tóc, tôi vửa ngậm đèn pin, soi vào ổ khóa, tay còn lại tra ghim vào ổ.
Nhưng vừa đút vào thì chiếc đèn pin rơi xuống đất. Tôi bị bịt miệng, túm ra đằng sau
– Hmm……hmm…….
Chap 5: Đột nhập bất thành
– Suỵt!
Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi ngỡ ngàng quay lại nhìn kẻ vừa kéo mình, miệng há to đến mức có thể đút vừa hai chiếc đèn pin
– Cậu…..
Chiếc đèn trong tay Vĩ rọi ngược lại, chiếu thẳng vào khuôn mặt đang toe toét của cậu ấy
– Xin chào!
– Cậu làm gì ở đây? Không phải cậu……. – tôi kinh ngạc hỏi
Cậu ta ngủ rồi kia mà. Không lẽ cũng là…lừa đảo sao???
– Tất nhiên là cùng mục đích với cậu rồi! Tôi đến giúp cậu đây! Sao, muốn trộm thứ gì….Hmm hmm….
Đến lượt tôi bịt miệng Vĩ lại, miệng vừa nhắc
– Nói nhỏ tôi, làm việc khuất tất mà hiên ngang vậy!
Vĩ ra hiệu hiểu chuyện, gật gật đầu tôi mới thả cậu ra. Vĩ thì thào vào tai tôi, cười gian xảo
– Thì ra cậu đang làm việc khuất tất!
Tôi có đôi chút chột dạ, cảnh cáo Vĩ
– Cậu không được nói cho ai biết!
– Tất nhiên! Nhưng cậu phải cho tôi chơi cùng!
– Đây không phải trò chơi – tôi bực mình
– Sao cũng được, miễn là tôi vui! – Vĩ cười xòa
Tôi đúng là không thể thoát nổi cậu ta. Bất chợt quay ra hỏi
– Sao cậu biết tôi đến đây?
Vĩ hồn nhiên
– Ngốc thật, tất nhiên là theo dõi cậu rồi!
– Theo dõi tôi? – tôi không kìm được, nói hơi to, Vĩ nhăn mặt nhưng vẫn cười
– Cậu muốn bị phát hiện sao?
Tôi cảnh giác nhìn xung quanh, thì thào
– Sao lại theo dõi tôi? Cậu muốn gì?
Vĩ cũng giả bộ thì thào
– Ai bảo cậu có trò vui mà chơi một mình, tôi tất nhiên là phải đi theo rồi! Cậu cũng thông minh lắm, biết dùng kẹo cao su chặn cửa, nhưng lại để lại sơ hở. Dính lên đó mà không bóc ra, ngày mai phát hiện mất đồ, họ sẽ từ đó mà tìm ra cậu.
– Vậy để tôi…..
– Không cần! – Vĩ kéo tôi lại khi tôi định đến bóc cao su, xòe tay trái ra – Xem nè, tôi phi tang giùm cậu rồi!
Sau đó tiếp tục nói
– Cậu mở khóa mà không đeo găng tay, nhất định sẽ để lại vân tay. Ở trường này, không khó khăn gì để tìm ra thủ phạm khi có dấu vân tay đâu! Tôi mà không ngăn lại thì cậu tiêu rồi!
Tôi nín thing nghe Vĩ giải đáp, cứ như thể cậu ta vẫn hay làm thế này vậy. Quả nhiên kinh nghiệm hơn người.
– Nói thật đi, cậu hay vào đây đúng không? – tôi hỏi đầy cảnh giác
– Đúng thế, nhưng mấy lần trước chơi một mình, chán lắm, giờcó cậu vui hơn – Vĩ cười ngây thơ.
Hay thật! Làm việc khuất tất mà cậu ta chẳng sợ chút nào. Còn vui nữa. Tôi hắng giọng
– Đã nói tôi có việc mà!
– Có ai nói gì đâu!
Tôi lắc đầu
– Để tôi mở khóa trước, chỗ này không ở lại lâu được.
Vừa nói tôi vừa lúi húi cầm cặp ghim, soi lại vào ổ khóa. Vĩ bỗng kêu lên
– Khoan đã!
Tôi ngơ ngác
– Có chuyện gì?
Vĩ bỗng thích thú nhìn chiếc cặp trong tay tôi, giọng nói phấn khích
– Tôi chưa mở khóa bằng ghim bao giờ, để tôi mở thử cho!
– Không được – tôi vội ngăn – tôi chỉ có mỗi cái này thôi!
– Cậu không cho mở tôi sẽ kêu lên! – Vĩ đe dọa
– Cậu…..
– Đưa cho tôi!
– Không được!
– Đưa tôi!
– Không!
Hai bên giành nhau một hồi, chiếc cặp bỗng bật ra, rơi vào góc tủ.
Tôi bực bội nhìn Diên Vĩ, cậu chỉ cười, thản nhiên nhún vai. Tôi không nói được gì, lúi húi soi tìm chiếc ghim, Vĩ lại nhảy vào
– Để tôi giúp!
Vừa dứt lời cậu xô đến, đập vào chiếc kệ
Và chuyện gì đến cũng đến
ẦM!
Chiếc kệ đổ kềnh ra đất, xô theo những kệ khác đổ theo hiệu ứng đômino. Trong khi tôi há hốc miệng không nói nên lời thì Vĩ nhìn chiến trường do chính mình gây ra, tự tán thưởng
– Wow! Điệu nghệ thuật!
Bên ngoài bỗng có tiếng bước chân chạy rầm rầm. Tiêu rồi! Tiếng động lớn như vậy. Sao mà không bị phát hiện chứ? Tôi sợ hãi nắm chiếc đèn pin. Trong lòng trở nên bấn loạn
Làm sao đây? Phải làm sao đây?
Tiếng chân càng lúc càng gần, rồi tiếng mở cửa. Ánh sáng từ chiếc đèn pin rọi từng khoảng.
– Ai? Ai ở trong này?
Tôi tự tưởng tượng ra cảnh người đó mở cửa, tôi thì bị tóm gọn, và cuộc đời cũng chấm hết, trong lòng càng sợ hãi.
Vĩ nép sâu vào thùng giấy, thì thầm với tôi
– Tắt đèn đi, chờ điện mở, lập tức lao ra ngoài. Ok?
Đằng nào cũng chết cả. Tôi im lặng, đồng thuận với kế hoạch tác chiến của Vĩ.
Ánh sáng bật lên như tia chớp, cả căn phòng sáng rực. Vĩ hét lên
– Chạy!
Nhanh hơn cả ánh sáng, tôi và Vĩ lao ra ngoài, người mới đến không kịp phản ứng, ú ớ chạy đuổi theo.
– Đứng lại!
Tôi chạy không dám ngoái đầu. Ý nghĩ duy nhất là: Không thể để bị tóm! Không thể để bị tóm!
Đằng sau chúng tôi, đám
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




