|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có chúa, tôi chỉ muốn phi ngay tấm giẻ này vào khuôn mặt giả nhân giả nghĩa đó mà thôi. Nhưng tôi nào dám, nuốt đau khổ vào trong, tôi cắn răng, lau lại căn phòng lần thứ…3
………
– Xong rồi! – Tôi nói như hết hơi, nhìn Vũ chờ đợi.
Cậu
ta ngáp dài, đặt quyển sách xuống, miết miết tay vào sàn.
– Tương đối!
Đúng là tên thối tha! Dầu vậy, tôi vẫn phải cố nặn ra một nụ cười khả ái nhất, giọng ngọt lịm.
– Vậy….tôi đi được rồi chứ?
Cậu suy ngẫm một hồi, cuối cùng cũng quyết định buông tha cho tôi.
Tôi lao ngay ra ngoài, không muốn ở lại đó thêm một giây nào nữa. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cậu ta chẳng tử tế gì. Trời đã sáng tỏ còn đâu!
Tôi bị bắt lao động khổ sai suốt một đêm liền.
Lê lết chút sức lực ít ỏi, tôi trở về phòng, chuẩn bị đến lớp học Hóa.
Nhìn thấy gương mặt bơ phờ của tôi. Vĩ vội hỏi
– Có chuyện gì thế? Bộ gặp ma hả?
Tôi lắc đầu
– Không phải ma! Là quỷ! Ác quỷ!
Vĩ nhìn tôi với một đống dấu hỏi, tôi không buồn giải đáp, nằm phục ra bàn. Quên cả hỏi việc Vĩ đêm qua làm sao trốn thoát được.
Suốt buổi học, tôi mơ mơ màng màng, lúc tỉnh lúc mê.
Lời cô giảng cứ bập bõm, chạy vào tai này rồi lại chui qua bên kia trôi mất.
Rồi hình như còn có tiếng quát mắng. Cái gì ngủ trong giờ, cái gì học hành tồi tệ….bla…..bla….
Điều cuối cùng tôi nhận thức được là mình đã ra khỏi ghế, bước như một kẻ mộng du ra ngoài.
12.30
Tôi hé mắt, ngáp một cái trẹo quai hàm.
Tôi vươn vai, vặn vặn vài khớp xương kêu răng rắc. Được ngủ đã thật! Tinh thần cũng lên cao!
Đương lúc phấn khích, định hiên ngang trở về phòng, thì tôi mới nhận ra, hàng chục cặp mắt và hàng trăm biểu cảm đủ loại đang nhìn mình. Kinh hãi có, ngạc nhiên có, buồn cười có và thương cảm, cũng có luôn.
Tôi giật mình nhìn lại bản thân, thấy đầu tóc te tua bù xù hơn tổ quạ, quần áo xộc xệch. Nhưng khủng khiếp nhất là, kẻ khốn kiếp nào đó đã đeo lên người tôi một tấm bảng đen, với dòng chữ viết bằng phấn trắng to tổ chảng.
TRIỂN LÃM THÚ QUÝ HIẾM!
Tôi giận đến run người, vừa căm kẻ đã khiến tôi trở thành trò cười trước thiên hạ, vừa giận bản thân mình quá mất cảnh giác.
Tôi lao ngay vào nhà vệ sinh. Ngượng đến chín mặt.
Khi tôi bước ra ngoài thì đám đông đã giải tán. Nỗi căm hận như ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, khói xì qua tai và mũi.
Có lẽ lúc này nhìn tôi giống Ngưu Ma Vương chuẩn bị đi giết Tôn Ngộ Không lắm!
Tôi lao về phòng, đạp cửa đánh rầm một tiếng. Miệng gào lên
– TRƯƠNG – DIÊN – VĨ!!!!!!!
– Có…có chuyện gì vậy? – Vĩ từ trên ghế nhảy phốc xuống, nhìn tôi ngơ ngác.
– Cậu…..là cậu làm đúng không?
– Cái gì?
Tôi trỏ vào tấm bảng trên tay, cậu ta lấm lét lùi lại.
– Khoan đã. Nghe mình giải thích, không phải mình!
– Vậy thì là ai chứ? tôi gào lên
– Là….Hoàng Thiên Vũ!
Cái gì? Là tên trời đánh, ác ma, vô nhân tính, xấu xa, bỉ ổi đó sao? Người tôi run lên bần bật, các mô cơ bấu chặt lại, hằn rõ đường gân xanh lè.
– Tôi phải giết….giết….giết!
Nhìn thấy sự phẫn nộ trong mắt tôi, Vĩ hơi e ngoại, cậu giật giật tay tôi
– Thực ra, cũng không hoàn toàn là cậu ta làm cả. Cậu ta chỉ thực hiện thôi, còn người đưa ra ý tưởng là…mình!
Tôi trợn ngược mắt lên, lắp bắp
– Cậu….cậu….cậu……
Thật may là tôi không bị bệnh tim, nếu không thì đã đột tử, chết lâu rồi. Sống ở đây thêm mấy tháng nữa, chắc tôi đứt mạch máu não mà chết quá!
Vĩ rót cho tôi li nước mát, vừa hạ hỏa
– Bình tĩnh một chút. Để đền bù cho cậu, xem nè…
Cô bạn giơ ra một tập giấy vàng, cười vui vẻ
– Gì thế?
– Xem thì biết!
Tôi cầm lấy tập giấy, chính xác hơn là một tập hồ sơ dày cộp. Ghi rõ
“ Danh sách tốt nghiệp năm 2008”
Miệng há hốc
– Sao…saocậu có được nó???
– Chuyện nhỏ thôi. IQ của tớ dư sức lấy cho cậu vài bộ nữa. Lúc đó, khi mọi người chạy đuổi theo chúng ta, tớ đã quay trở lại phòng hồ sơ, giả vờ làm người giám sát kiểm lại đồ đạc rồi mang về đây.
Nói xong đắc ý nhìn tôi cười.
Nếu không phải cậu ta vừa mới làm tôi điên lên, thì chắc tôi sẽ biết ơn cậu ta lắm lắm.
Tôi hồi hộp rút tập giấy bên trong ra, tìm từng tờ một
Vĩ tò mà sấn lại
– Trong này có thứ gì thế? Sao cậu lại muốn lấy?
– Cậu không biết đâu!
Tôi đáp qua loa, cẩn thận tìm tất cả những người trong danh sách 250 người. Nhưng không hề thấy tên anh tôi, cũng không có tài liệu nào ghi chép.
– Cậu không lấy thiếu tờ nào đấy chứ?
Tôi hỏi lại Vĩ, giọng nói đầy thất vọng
– Làm sao được! Tớ đã mang đi hết mà! Sao? Không có thứ cậu cần tìm à?
Tôi buồn bã gật đầu.
Lạ thật! Tại sao mọi hồ sơ đều đẩy đủ, chỉ có tập của anh tôi là thiếu. Phải chăng, nó có liên quan đến sự mất tích của anh?
Tôi nhất định, phải điều tra ra!
Chap 7: Nhân vật bí ẩn thứ nhất
2.30 PM
Tôi lang thang trên các con phố, tìm đến những địa điểm tìm việc làm trong tờ rơi. Tuy rằng ở Học viện thiên tài không mất chi phí sinh hoạt và học phí, nhưng tôi cũng cần một công việc làm thêm để có thêm khoản chi tiêu. Nhưng lí do to lớn và hợp lí hơn cả là: để tránh bị Diên Vĩ chọc tức chết!
Khả năng kiềm chế của tôi giờ kém hơn trước rồi, kích động là sẽ nổ bùm ngay!
Tuy nhiên, đến cửa hàng thứ sáu rồi, câu trả lời tôi nhận được vẫn như cũ
– Không cần! Chúng tôi đủ người rồi!
Tôi thiểu não ra về, trời cũng nhá nhem tối. Thôi thì để hôm khác vậy!
Đang lần mò từng bước trên cầu thang thì cái gì đó bay tới, đập vào mặt tôi.
Là một tờ giấy!
Tôi bực mình, định vứt đi thì chợt trừng mắt lên. Tờ giấy in hình một cô gái đang đi ra từ cửa phòng Hoàng Thiên Vũ, bên dưới ghi rõ:
Chuyện tình mờ ám của Hoàng Thiên Vũ đã bị phơi bày!
Việc này sẽ chẳng liên quan gì đến tôi, chẳng có gì đáng bận tâm nếu cô gái trong ảnh kia không phải tôi. Chính là bức ảnh chụp tôi ra khỏi phòng Thiên Vũ sau khi bị bóc lột sức lao động. Vậy mà kẻ khốn kiếp nào lại dám khơi khơi tráo trở, bôi đen sự thật như vậy??? Còn đâu thanh danh của tôi nữa!
Kẻ nào? Rốt cuộc là kẻ nào?
Tôi vo viên tờ giấy lại, nắm chặt trong lòng bàn tay, giá mà nó là quả cam thì đã nát vụn rồi!
Tôi lao ngay lên phòng, nhưng khắp hành lang, đâu đâu cũng thấy hình của tôi.
Trên tường, dưới sàn, ngoài sân, dòng chữ đáng ghét cứ đập vào mắt. Mọi người thi nhau xì xầm bàn tán, chỉ chỉ trỏ trỏ. Tôi vội lấy tờ giấy vừa nhặt được, che vào mặt. Di chuyển sang ngang rồi vọt lẹ vào phòng.
Rắc rối vẫn chưa hết, Vĩ nhào đến chỗ tôi, oang oang
– Cậu đi đâu chiều nay thế? Biết tin chưa? Cậu…..
Tôi đập mạnh tờ giấy xuống bàn, làm Vĩ chưa nói hết câu, giật mình
– A! Cậu biết rồi hả?
– Cậu biết là ai làm không?
– Làm sao tớ biết được! – Vĩ nhún vai, khoanh tay lại, thả người ra ghế dài – Đừng nói là ….cậu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




